Chương 1703 Chương 1716: Phong ấn Chí Tôn

🎧 Đang phát: Chương 1703

Trên biển thứ nhất, sự chém giết giữa tu sĩ Sơn Hải cùng dị tộc được triển
khai toàn diện.Bên trong Sơn Hải Giới, mảnh vỡ của vô số Đệ Nhị Thiên đại lục
đang nổ vang mà qua, có đánh vào trên những núi khác, có đánh vào trong biển,
có đập vào trong tinh tú.
Thương vong thảm thiết!
Cuộc chiến tranh này, đến giờ khắc này mất đi thăng bằng…Muốn thay đổi cục
diện, nhất định phải khiến cho song phương lần nữa thăng bằng.Mà hết thảy mấu
chốt đó…Chính là Huyền Phương!
Tạo thành liên tục bất lợi cho Sơn Hải Giới lần này, cũng chính là…Huyền
Phương!
Giờ khắc này, khóe miệng của Huyền Phương lộ ra cười lạnh.Thân thể lão ta vụt
qua một cái, tốc độ nhanh hơn, chạy thẳng tới bên ngoài Sơn Hải Giới.Kế hoạch
của lão ta đã hoàn thành, mục đích đã đạt tới, Mạnh Hạo nhất định bỏ mạng.Sự
phòng hộ của Sơn Hải đã bị phá.Mà lão ta hiện tại bị thương không nhẹ, lão ta
cần là rời khỏi Sơn Hải Giới trị thương, giao chiến tranh kế tiếp cho một vị
Chí Tôn khác.
Nhưng ngay khoảnh khắc lão ta muốn chạy trốn, Mạnh Hạo đuổi giết phía sau lão
ta.Toàn thân rửa nát, giống như khô lâu lại toét miệng, phát ra tiếng cười
chói tai khó nghe.
– Huyền Phương Chí Tôn, nếu dùng thân làm mồi câu, cần gì phải nóng lòng rời
đi.Cho dù ngươi là Chí Tôn, Sơn Hải Giới cũng không phải chỗ ngươi nói đến là
đến, nói đi là đi.
Mạnh Hạo vừa nói xong, tay phải hắn chợt nâng lên, trong tay cầm một vật, siết
mạnh một cái.Cùng lúc đó, lôi đỉnh ở đỉnh đầu xuất hiện bỗng nhiên sấm chớp
trôi đi.Một tiếng ầm, mặc kệ Huyền Phương Chí Tôn có nguyện ý hay không, thân
ảnh của lão ta trong phút chốc liền Di Hình Hoán Vị với Mạnh Hạo nơi đó!
Vị trí vừa mới thay đổi lẫn nhau, Huyền Phương nhíu mày, hừ lạnh một tiếng.
Nhưng trong chớp mắt lão ta liền mặt biến sắc, chợt nhìn bốn phía.Chung quanh
lão ta vào thời khắc này bất ngờ có một đoàn sương mù, đang khuếch tán ầm ầm
ra phía ngoài.
– Âm Minh Châu! Ngươi không ngờ có thể sử dụng! Là tử khí của người!
Sắc mặt của Huyền Phương biến hóa.Lão ta lập tức cũng nhớ tới, trước đó khi
cùng Mạnh Hạo khai chiến, viên Âm Minh Châu bị hắn lấy đi, chuyện này lão ta
không quên, nhưng lại bỏ quên trạng thái hiện giờ của hắn.Vật này, không phải
bất kỳ kẻ nào cũng có thể sử dụng.Trừ phương pháp đặc thù ra, người ngoài nếu
dùng, cần tự thân có âm tử khí tức dồi dào mới có thể.
Mà Mạnh Hạo hiện giờ, tử khí dày đặc trên người hắn đủ để cho hắn mở ra Âm
Minh Châu!
Tâm thần của Huyền Phương Chí Tôn lộp bộp một tiếng, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Thời khắc này sương mù cuồn cuộn, hoàn toàn vây khốn lão ta giữa không trung,
không thể đi ra ngoài, chỉ cần thời gian bị vây một khắc.
– Chỉ một khắc mà thôi, các ngươi lật không dậy nổi sóng lớn.Để lão phu đoán
xem, sự tính toán của Mạnh Hạo ngươi là chuẩn bị dùng sinh mạng cuối cùng kết
hợp Hải Mộng, còn có khôi lỗi Dịch Cổ, đi đánh chết một vị Chí Tôn khác.
– Thời gian một khắc, ngươi không thành được.
Huyền Phương bên trong sương mù, khi thanh âm âm lãnh truyền ra, một vị Chí
Tôn khác trên Đệ Lục Thiên của ngoại giới, thời khắc này cũng chợt bước chân
vào tinh không.Người đó nhìn xa xa về phía địa phương sở tại của Mạnh Hạo và
Huyền Phương, lại tản ra tu vi, đi kềm chế Hải Mộng cùng Chí Tôn khôi lỗi.
Người đó lo lắng không phải Huyền Phương, mà là Hải Mộng cùng với vị khôi lỗi
Dịch Cổ.Về phần Mạnh Hạo, vị Chí Tôn dị tộc này tin thủ đoạn của Huyền
Phương, Mạnh Hạo…rất nhanh sẽ tự mình hình thần câu diệt!
Hải Mộng cũng tâm thần chấn động.Bà ta nhìn Mạnh Hạo, thấy được tử khí trên
người hắn, đáy lòng của bà ta run lên.Chí Tôn khôi lỗi cách đó không xa vào
thời khắc này lần nữa được thần niệm của Mạnh Hạo gia trì, trong mắt lần nữa
lộ ra tia sáng.Nhưng trong thần niệm của Mạnh Hạo cũng có tử khí, khiến cho
thân thể của khôi lỗi đều có tử khí quấn quanh.
Bên tai nghe thanh âm của Huyền Phương Chí Tôn, Mạnh Hạo toét miệng cười, nụ
cười dưới bộ dạng của hắn hiện giờ thoạt nhìn dữ tợn vô cùng.Hắn không nói
chuyện, hắn biết mình muốn đánh chết Huyền Phương đã là không thể nào.Vả lại
chiến cuộc hiện giờ cũng sẽ không cho hắn thời gian đi tiến hành.
Thời khắc này nguy cơ của Sơn Hải cần chính là mau sớm thăng bằng.Ánh mắt của
Mạnh Hạo lộ ra tia sáng kỳ lạ, tay phải bỗng nhiên nâng lên, nhẹ nhàng vung về
hư không bốn phía của sương mù.
Với cái vung lên đó, lập tức có một đạo sợi tơ trống rỗng ra, khoảnh khắc xuất
hiện bên trên phạm vi này, rồi sau đó là bút thứ hai, bút thứ ba, cho đến bút
thứ tư…
Bốn đạo sợi tơ liên tiếp ở cùng một chỗ với nhau, tạo thành một cái vòng tròn,
bao phủ toàn bộ phạm sương mù vào bên trong.Giờ khắc này, Huyền Phương Chí
Tôn bên trong sương mù, sắc mặt của lão ta bỗng đại biến.Lão ta cảm nhận được
một cỗ căn nguyên dao động khiến cho cho mình kinh hãi.
– Đây là…Đây là…Căn nguyên không gian!
Gần như trong nháy mắt Huyền Phương hoảng sợ, một vị Chí Tôn khác trong tinh
không kia toàn thân bị hắc mang che đậy.Hai mắt của người đó cũng đột nhiên
co rụt lại, nhưng không xuất thủ cứu trợ, mà là tay phải nâng lên, bỗng nhiên
phóng ra một chỉ về phía Đệ Tam Thiên đại lục.
Cùng lúc đó, bên trong Sơn Hải Giới, phía trước Mạnh Hạo, theo vòng tròn kia
xuất hiện, khí tức của không gian căn nguyên dâng lên ngập trời.Một cỗ lực
lượng phong ấn không gian bộc phát mãnh liệt!
Căn nguyên không gian của Mạnh Hạo không thể thi triển kéo dài.Lần này cũng
bởi vì tắt mấy ngọn Hồn Đăng, tu vi bạo phát, mới có thể triển khai, đi phong
ấn một vị Chí Tôn!
Chỉ có điều, Mạnh Hạo vẫn không làm được trục xuất người này, chỉ có thể đi
phong ấn, vả lại có lẽ cũng không thể kéo dài quá lâu, bất quá chung quy là
vượt qua nhiều lắm một khắc.
– Phong!
Mạnh Hạo cuối cùng mở miệng, thanh âm khàn khàn, lúc bỗng nhiên vang vọng,
vòng tròn tia sáng lóe sáng lên một cái, khoảnh khắc đọng lại, nhưng vào lúc
này, đọng lại bên trong vòng tròn.Huyền Phương Chí Tôn rống giận mang điên
cuồng truyền ra ầm ầm.Vòng sáng đọng lại đó trong nháy mắt dịch chuyển một
cái, dường như thiêu đốt sinh mạng, đổi lấy tốc độ cực hạn, trong phút chốc
bay ra Sơn Hải Giới.Khi nó xuất hiện, trong tinh không, Chí Tôn bị ánh sáng
đen lượn lờ toàn thân, lập tức xuất thủ, thu lại nó bên cạnh.
Mạnh Hạo khẽ thở dài, Chí Tôn khó giết, điểm này hắn thời khắc này tràn đầy
thể hội.Tuy nhiên vòng tròn này đã ngưng, căn nguyên không gian phong ấn đã
thành, muốn phá ra, không có thời gian mấy tháng, không thể nào làm được.
Vả lại cho dù làm được, Huyền Phương Chí Tôn lần này thiêu đốt sinh mạng, hơn
nữa thương thế trước đó, tuy vẫn là Chí Tôn, nhưng chiến lực lại nhất định
giảm bớt một nửa!
Quan trọng nhất là…tu vi của Huyền Phương Chí Tôn chỉ là thứ yếu, thủ đoạn
của người này mới là điểm khiến sát ý của Mạnh Hạo mạnh nhất.Vây khốn lão ta
ít nhất mấy tháng, có thể khiến cho cuộc chiến tranh này ít đi một chút biến
hóa ngoài ý muốn.
Một màn này, mặc dù là tu sĩ cùng dị tộc giao chiến ở núi thứ nhất, cũng đều
chính mắt thấy, đều chấn động tâm thần lẫn nhau.Mà trước đó quầng sáng của
Sơn Hải Giới vỡ nát, mất đi thăng bằng, giờ khắc này, sau khi Mạnh Hạo phong
ấn Huyền Phương Chí Tôn lập tức bị biến đổi, dường như lần nữa dâng lên đều
đều.
Còn Chí Tôn khôi lỗi nơi đây, dưới thần niệm của Mạnh Hạo, thời khắc này đôi
mắt lóe lên một cái, giữa cất bước, chạy thẳng tới biển thứ nhất mà đi.Hiển
nhiên mục đích của nó là lấy cái mạnh của Chí Tôn đi tru diệt dị tộc.
Lấy đó…khiến cho thăng bằng đều đều, nghiêng về bên phía Sơn Hải Giới.Còn
vị dị tộc Chí Tôn nọ, nếu tới cứu, thì tất nhiên gặp phải Mạnh Hạo, Dịch Cổ
cùng Hải Mộng vây giết.
Nếu không cứu thì dị tộc của biển thứ nhất lập tức sẽ chết rất nhiều.
Đối mặt cục diện như vậy, vị Chí Tôn dị tộc toàn thân bị ánh sáng đen lượn lờ
thở dài.Y không có mưu lược của Huyền Phương ở phương diện chiến tranh này,
thời khắc này không có biện pháp nào khác, chỉ có thể lấy phương thức của mình
đi xử lý.Trên thực tế vào một khắc Huyền Phương bị vây, người đó đã có lựa
chọn.
Thời khắc này Đệ Tam Thiên đại lục, dưới một chỉ của người đó chuyển động mạnh
mẽ, thay đổi phương hướng, chạy thẳng tới Sơn Hải Giới.Đây là muốn lần nữa
lấy phương pháp trước đó, dùng Đệ Tam Thiên đi va chạm Sơn Hải Giới.
Thậm chí người đó không thèm để ý những Đệ Tam Thiên dị tộc kí.Bọn họ thời
khắc này nỗi lòng biến hóa, lấy phương thức của mình, đi tiến hành cuộc chiến
tranh này.Cùng lúc ấy, thanh âm của người đó cũng vang vọng trong tinh không.
– Lực lượng của Chí Tôn lại tham dự trận chiến này, thì bổn tôn không tiếc
giá cao, dùng Đệ Tam Thiên, Đệ Tứ Thiên, cùng với Đệ Ngũ Đệ Lục Thiên đại lục,
đều đánh vào Sơn Hải Giới.
Khi thanh âm của người đó truyền ra, vang dội bốn phương tám hướng, bước chân
của Chí Tôn khôi lỗi chợt ngừng.Hải Mộng cũng mắt lộ ra tia sáng kỳ lạ, lập
tức ngẩng đầu.Ý thức của Mạnh Hạo vào thời khắc này có chút mơ hồ, ý tử vong
tràn ngập trong cơ thể đã sắp không áp chế nổi.Hắn cắn răng kiên trì, nhìn về
phía vị Chí Tôn của Đệ Lục Thiên trong tinh không.
– Chí Tôn không ra, bổn tôn không va chạm với đại lục!
Vị Chí Tôn dị tộc đó quả quyết lên tiếng.
Gần như trong nháy mắt lời nói lão ta truyền ra, sắc mặt của Hải Mộng Chí Tôn
biến hóa, giống như chần chờ rất lâu, tựa như rất không cam lòng, tay áo vung
lên, nháy mắt về phía Mạnh Hạo.Thần niệm của hắn động một cái, Chí Tôn khôi
lỗi bị lui về.
Đáy lòng của Đệ Lục Thiên Chí Tôn dị tộc cũng nhẹ nhàng thở ra.Lão ta cũng
không phải thật sự muốn hủy diệt Đệ Tam Thiên cùng với Đệ Lục Thiên.Với lão
ta mà nói, lão ta không am hiểu lắm về chiến tranh.Lão ta cần làm chính là
trì hoãn thời gian, chờ đợi Đệ Thất Thiên phủ xuống.
Lão ta không biết, nếu Huyền Phương không bị phong ấn, thời khắc này nhất định
sẽ vô cùng phẫn nộ với sự lựa chọn của vị Chí Tôn này.Bởi vì biện pháp tốt
nhất vào một khắc này chính là không cần thiết sống chết, lấy đại lục đánh,
không để cho Mạnh Hạo có chút mảy may đi trị thương, lại càng không cho Sơn
Hải Giới nửa điểm thở dốc, thừa thắng truy kích.
Với năm Thiên đại lục đánh vào, nhất định có thể phá hủy toàn bộ mấy tòa sơn
hải của Sơn Hải Giới, bức ra tất cả lực lượng ẩn giấu của Sơn Hải Giới.Nói
như vậy, mặc dù là trì hoãn không được Đệ Thất Thiên phủ xuống, nhưng lại trực
tiếp đã định xuống một trận chiến thắng cục!
Hơn nữa, đã có quyết định, cũng không cần chần chờ, nếu không, sĩ khí của dị
tộc nhất định bị áp chế trong đó.
Hơn nữa trọng yếu nhất…là cho Sơn Hải Giới thời gian chuẩn bị, trước đó Đệ
Nhị Thiên đại lục, ngoài dự đoán của mọi người, nhưng giờ này kéo dài một lần
như vậy, Sơn Hải Giới nhất định bắt đầu chuẩn bị thủ đoạn.Như vậy sau này sự
va chạm của chư Thiên đại lục có thể tưởng tượng, nhất định là hiệu quả giảm
đi, thậm chí không trở thành uy hiếp nữa!
Đây cũng là nguyên nhân vì sao sau khi Hải Mộng Chí Tôn nghe được lời nói của
đối phương, phải làm bộ dáng giả bộ, âm thầm ra hiệu cho Mạnh Hạo.Đây đối với
Sơn Hải Giới mà nói, là chuyện tốt chân chính!
Chiến tranh vẫn đang tiếp tục, trên biển thứ nhất sống chết thê lương.Còn Chí
Tôn không xuất thủ nữa.Mạnh Hạo cũng không cách nào kiên trì nữa.Hắn phun ra
một ngụm máu tươi, cả người đã hôn mê.
Hắn bị trực tiếp rơi xuống từ giữa không trung, được Hải Mộng Chí Tôn một phen
đỡ lấy.Mà Mạnh Hạo vào giờ khắc này, tử khí của hắn bộc phát toàn bộ.Thân
thể nhanh chóng rửa nát, ngũ tạng lục phủ còn có xương cốt, đều…đang hóa
thành tro bụi mắt thường có thể thấy được.
Thần sắc của Hải Mộng bi thương, đang muốn toàn lực cứu chữa.Lúc này, một
thanh âm khiến thân thể bà ta run lên, vang vọng tang thương bốn phía bà ta.
– Ta đến đây!

☀️ 🌙