Đang phát: Chương 410
Khu Saint George, phố Sachi.
Klein và Jurgen vừa bước xuống xe ngựa, liền thấy trước cổng nhà phát minh Leppard đỗ một con quái vật khổng lồ.Nó khoác lên mình lớp vỏ kim loại đen bóng, ba cặp bánh xe chằng chịt, ống khói cao vút như cột buồm tàu thủy, phả ra từng làn khói mù đặc quánh.Đây là cỗ xe hơi nước mà Klein từng thấy trên tạp chí và ngoài đường phố, thứ mà người dân miêu tả là “tàu chiến bọc thép trên cạn”, sở hữu thân hình đồ sộ đến kinh người.Nếu không phải những con đường được xây mới hoặc gia cố trong hai ba mươi năm gần đây, nó đã nghiễm nhiên chiếm trọn mặt đường, chẳng chừa chút không gian nào cho xe ngựa.Bởi vậy, chỉ ở một vài khu vực mới có thể bắt gặp loại phương tiện giao thông này.
Cánh cửa kính nặng nề bật mở, hai bóng người bước xuống.Một trong số đó chính là ông trùm xe hơi nước Frank Kedge mà Klein từng gặp, người mang trong mình một phần tư dòng máu Fursake, đôi mắt xanh nhạt, thân hình cao lớn nhưng đã phát phì, miệng ngậm tẩu thuốc.Người bên cạnh khoác chiếc áo choàng đen dày cộm, quấn khăn quàng cổ xám tro, tướng mạo bình thường đến mức dễ bị lãng quên, mái tóc đen cùng đôi mắt nâu thuộc hàng đại trà, nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác thân thiện khó hiểu.
“Chào Moriarty thám tử, anh đến đúng giờ đấy.Đây là luật sư kiêm cộng sự của tôi, Pacheco Đạo Ân.”
Vừa dứt lời, từ trong xe hơi nước lại bước xuống hai gã lực lưỡng vạm vỡ, chỉ cần nhìn thôi cũng biết là bảo tiêu của Frank.
*Thật là thiếu chuyên nghiệp*, Klein thầm nghĩ.*Không phải lẽ ra bọn chúng phải xuống trước, rồi mới mở cửa cho ông chủ sao?* Anh mỉm cười chào hỏi, rồi giới thiệu luật sư Jurgen của mình.
Trong lúc chờ Leppard ra mở cửa, anh buông lời thăm dò:
“Kedge tiên sinh, loại xe hơi nước này có được hoan nghênh không? Có nhiều người thích nó chứ?”
Frank Kedge cười đáp:
“Mấy kẻ tự cho mình là thanh cao thì chê nó quá thô kệch, quá man rợ, còn người bình thường thì lại chẳng đủ tiền mua.Chỉ có những kẻ cuồng nhiệt với máy móc và hơi nước như tôi mới chịu bỏ tiền ra thôi.”
“Chủ yếu là do nhiều con đường quá hẹp nữa.” Klein nói một câu trấn an.
Frank Kedge là nhà đầu tư mà anh tìm được, chứ không phải công lao của Leppard.Trong một ván bài ở câu lạc bộ Krag, anh đã cố ý khơi chuyện này ra, giáo sư dạy cưỡi ngựa Talim nghe được liền bảo Frank rất thích những phát minh tương tự, có thể giới thiệu mọi người gặp gỡ, làm quen.Điều này khiến Klein vô cùng cảm khái: Câu lạc bộ quả nhiên là nơi giao thiệp tuyệt vời, thứ mà các thành viên coi trọng nhất không phải là đồ ăn, rượu miễn phí hay sân bãi rộng rãi.
“Haha, đó cũng là một nguyên nhân.Với việc dân số ngày càng tăng, thành phố ngày càng lớn, xe ngựa chắc chắn sẽ bị đào thải thôi, vì nó quá chậm chạp.Thế giới này đang chạy đua với hiệu suất mà!” Frank tự tin nói.
Rồi ông ta chợt nở một nụ cười:
“Hơn nữa, tôi đã nhận được một đơn đặt hàng từ quân đội.Bọn họ hy vọng tôi sẽ cải tiến nó, giống như những gì bản thảo Rosaire đề cập đến ấy, gia tăng áo giáp chống đạn, bọc xích để có thể chạy trên những con đường gồ ghề.À, còn thêm một khẩu pháo lớn nữa, biến nó thành một thứ vũ khí chiến tranh hoàn toàn mới.”
*Bản thảo Rosaire…* Klein âm thầm thở dài, nhất thời không biết nên nói gì, cho đến khi Leppard cuối cùng cũng mở cửa chính.
Trong cuộc thảo luận sau đó, nhân vật chính là Jurgen và Pacheco.Hai vị luật sư khi thì tranh cãi gay gắt, khi thì bàn bạc điều khoản với thân chủ của mình.Nhà phát minh Leppard chẳng hề chuẩn bị gì thì ngơ ngác đứng bên cạnh, chỉ khi có người hỏi đến mới trình bày ý kiến của mình.
Cuối cùng, ba bên đã đạt được thỏa thuận: Frank đầu tư 1000 bảng, chiếm 20% cổ phần.Cổ phần của Klein và Leppard theo đó giảm xuống tương ứng, một người 28%, một người 52%.
Đồng thời, Frank sẽ dùng một mức giá cao hơn để mua lại 18% cổ phần từ tay Klein, với giá 1000 bảng, và là thuế sau.Tương tự, ông ta sẽ mua 9% cổ phần từ Leppard với giá 500 bảng thuế sau.
Thông qua giao dịch này, Frank trở thành cổ đông lớn nhất của công ty xe đạp Baekeland mới thành lập, nắm giữ 47% cổ phần.Ông ta sẽ phụ trách việc xây dựng nhà máy và mở rộng kênh phân phối.Tài khoản công ty sẽ có 1000 bảng tiền đầu tư của ông ta, đó là vốn khởi động ban đầu.
Leppard là cổ đông lớn thứ hai, với 43% cổ phần, sẽ hỗ trợ sản xuất hàng loạt.
Klein chỉ còn lại 10% cổ phần, thuộc dạng đầu tư tài chính thuần túy.
Số tiền 1000 bảng mà anh bán cổ phần cũng giúp tài sản cá nhân của anh tăng vọt lên 2235 bảng.Gần như đủ sức mua một bộ nguyên liệu chính của “Vô Diện Nhân”.Dù sao thì, với tư cách là thám tử tư, trong hơn một tháng qua, anh vẫn liên tục nhận ủy thác, chi phí sinh hoạt hàng ngày hoàn toàn không cần động đến tiền tiết kiệm.
*Vẫn phải trả cho luật sư Jurgen 50 bảng thù lao, chỉ còn 2185 bảng… Quay đầu còn phải cảm ơn Talim nữa…* Klein thoáng suy nghĩ, đặt bút ký tên, đóng dấu, rồi đứng dậy bắt tay Frank, Leppard nói:
“Hợp tác vui vẻ.”
Frank móc chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng ra xem, ha hả cười nói:
“Nếu là người bình thường, chúng ta hẳn là cùng nhau ăn trưa, chúc mừng hiệp nghị đạt thành.Nhưng có một nhân vật quan trọng đang chờ tôi, thật sự xin lỗi, sau này còn nhiều cơ hội.”
*Nhân vật quan trọng, lại là nhân vật quan trọng… Là người đứng sau Talim sao? Cái người mà ta đã dùng tin tức giả về Hội Cực Quang để tiêu tốn không ít chi phí ấy?* Klein bỗng nhiên có chút chột dạ, vội cười nói không sao, không cần để ý.
Ra khỏi nhà Leppard, sau khi lên xe ngựa, Jurgen đột nhiên khẽ cau mày nói:
“Shylock, cậu đồng ý quá nhanh rồi.”
“Vì sao lại nói như vậy?” Klein nghi hoặc hỏi lại.Anh thậm chí còn không biết luật sư Jurgen đang nói đến chuyện nào.
Jurgen nghiêm túc nói:
“Khi bàn về việc chuyển nhượng cổ phần ấy.Dựa trên những gì cậu miêu tả, cùng với biểu hiện của Frank, tôi có thể hình dung ra thị trường xe đạp tươi sáng trong tương lai.Dù hiện tại nó chỉ là một phát minh, giá trị tổng thể không quá cao, 5000 bảng là một mức giá không tệ, nhưng cậu nên giữ lại nhiều cổ phần hơn, như thế mới có thể thu được lợi ích tốt hơn trong tương lai.Tôi vốn cho rằng cậu sẽ chỉ bán 8%, đồng thời tự tin nói tới mức giá 500 bảng, kết quả cậu lại đồng ý bán tận 18%.Dù cho chỉ có 500 bảng, cậu cũng đã thu hồi vốn đầu tư ban đầu gấp mấy lần rồi, không nên vội vàng như vậy.”
*Bởi vì ta cần tiền gấp…* Bất quá, vừa rồi mình quả thực đã đồng ý quá sảng khoái, một chút do dự cũng không có, đây lại là giao dịch kim ngạch lớn a, điều này không giống như là bình thường ta… Klein nhớ lại tình cảnh lúc trước, trong lòng dần dần cũng có chút nghi hoặc.
*Chẳng lẽ ta bất tri bất giác bị Frank hoặc là vị kia luật sư Pacheco kia ảnh hưởng tới? Một trong số bọn họ là phi phàm giả? May mắn giá cả vẫn tương đối bình thường…* Klein vừa suy tư, vừa hướng Jurgen đang chờ đợi câu trả lời nói:
“Sắp năm mới rồi…”
Anh căn bản chưa nghĩ ra cách giải thích thế nào, nên tùy tiện tìm một cái mở đầu trước.Nếu đối phương là người thông minh, liền sẽ tự mình liên tưởng và hoàn thiện lý do, không cần Klein miêu tả thêm nhiều.
Đương nhiên, đây là chiêu số dành cho người thông minh, người bình thường thì sẽ truy vấn “Cho nên?”, “Rốt cuộc là cái gì?”, “Chuyện gì xảy ra?”.
Luật sư Jurgen hiển nhiên là người thông minh, thấy Klein im lặng một lát, liền gật đầu nói:
“Tôi hiểu rồi.”
*Ngươi hiểu rõ cái gì? Chính ta còn chưa nghĩ ra đây này…* Klein chỉ về phía trạm xe lửa hơi nước phía trước nói:
“Tôi xuống xe ở đây, muốn đi tìm một vị gián điệp.”
…
Trong chiếc xe hơi nước ầm ĩ nhưng vô cùng uy thế, Frank ngồi ở hàng ghế trước hạ cửa sổ xuống, nhả một vòng khói, nói với luật sư Pacheco ít nói bên cạnh:
“Vừa rồi cậu đã dùng năng lực của mình?”
“Chỉ là bị động kích phát một chút thôi.” Pacheco mỉm cười nói, “Năng lực của tôi thích hợp nhất không phải là những tình huống thế này, tôi càng thích đối phó với nhân viên chính phủ tạm thời, nhân viên công ty.”
Frank khẽ gật đầu nói:
“Tôi chỉ là nhắc nhở một chút.Những tình huống thế này không cần thiết phải dùng năng lực, không cần làm trễ nải việc lớn.”
“Tôi hiểu rồi.” Pacheco trầm thấp đáp lại.
…
Khu Đông, một quán cà phê giá rẻ.
Khi Klein đến, lão Kohler đã đợi sẵn ở đó.
Anh tháo khăn quàng cổ, bỏ mũ xuống, ngồi xuống đối diện, móc ra một xấp tiền giấy 1 Thul đưa cho đối phương:
“Tiền hoạt động cuối tuần cộng thêm tiền thưởng tin tức lần trước, tổng cộng 1 bảng.”
Gần đây anh thưởng tiền khá hào phóng, bởi vì đã tìm được đối tượng để thanh lý rồi.
Sắc mặt lão Kohler hồng hào hơn hẳn so với trước kia, có chút ngại ngùng nhận lấy tiền mặt nói:
“Tin tức lần trước tôi cho hình như không quá quan trọng…”
“Không, có quan trọng hay không chỉ khác biệt trong mắt ai thôi.Rất nhiều chuyện mà ông cho là nhỏ nhặt, có lẽ lại là nguồn kiếm tiền của người khác.” Klein cười giải thích một câu, “Gần đây xung quanh đây có tình huống gì không?”
Lão Kohler nắm lấy xấp tiền mặt, vừa cất vào túi áo, vừa suy tư nói ra:
“Vẫn giống như trước đây, rất nhiều người vẫn đang tìm kiếm tín đồ của ‘Gã Khờ’.Haha, sao lại có người tin ‘Gã Khờ’ chứ? Đó đâu phải là một danh xưng tốt đẹp gì.”
… Klein khóe miệng hơi nhúc nhích một chút nói:
“Bọn họ có tiến triển gì không?”
*Hội Cực Quang thật là kiên nhẫn a…* Klein bất đắc dĩ thầm nghĩ.
“Không có, căn bản không có người như vậy.” Lão Kohler lắc đầu, chuyển chủ đề nói, “Gần đây có người đang tổ chức bãi công, tìm tôi nhiều lần, nói là muốn tranh thủ thời gian làm việc và tiền lương hợp lý hơn.”
*Chuyện này rất bình thường trong thời đại này, nhưng cũng có thể dẫn đến một số hậu quả nghiêm trọng…* Klein như có điều suy nghĩ nói ra:
“Ông để ý xem ai đang tổ chức chuyện này, nhưng không nên quá vội vàng, an toàn là trên hết.”
“Được rồi.” Lão Kohler hắng giọng nói, “Mấy ngày nay, rất nhiều tay chân hắc bang và thợ săn tiền thưởng đang tìm một người, không biết vì sao, chắc là có ai treo giải thưởng.”
“Đang tìm ai?” Klein cảm thấy thời tiết lạnh lẽo, bưng ly cà phê lên uống một ngụm.Chất lỏng ấm áp trượt qua thực quản, sưởi ấm dạ dày anh.
Lão Kohler suy nghĩ một chút nói:
“Một người tên là Azik Aigus.”
*Azik Aigus… Azik Aigus?* Klein đưa mắt khỏi tách cà phê, nhìn về phía lão Kohler đối diện.
*Đây chẳng phải là tên đầy đủ của tiên sinh Azik sao? Sao ông ấy lại đột nhiên bị người treo giải thưởng? Ince Zange Will?* Klein dựa vào năng lực của “Thằng hề”, ra vẻ lơ đãng hỏi:
“Có nói là loại người gì không?”
Lão Kohler nhớ lại nói ra:
“Hình như có dòng máu Balam, từng là giảng viên đại học.”
