Chương 242 Một Lần Nữa

🎧 Đang phát: Chương 242

“Đời sau Nhân Hoàng?”
Tần Mục khó hiểu, cái tên này thật lạ.Đã có hoàng đế, giáo chủ, tông chủ, môn chủ, mỗi người một vị trí, Nhân Hoàng thì để làm gì?
Dường như chẳng còn nơi nào cho Nhân Hoàng cai trị nữa.
“Nhân Hoàng không phải để mà cao cao tại thượng, không phải để có quyền lực, mà là để gánh vác trách nhiệm.”
Thôn trưởng giải thích: “Nhân Hoàng không phải để thống trị thiên hạ, không phải để khống chế bá quyền, tùy tiện chinh chiến, giết chóc, hay bắt phục những ai không vừa mắt.Nhân Hoàng là một loại tâm thế, một loại đạo nghĩa.Nhân Hoàng có một cái bảo ấn, do đời Nhân Hoàng đầu tiên để lại, ta quăng dưới gầm giường rồi, con đi lấy đi.”
Tần Mục tìm đến phòng thôn trưởng, dưới gầm giường có một cục đen sì, nhấc ra xem thì ra là một con dấu bằng sắt đen to bằng bàn tay, khắc những hình chim và chữ triện cổ.
Tần Mục đưa con dấu cho thôn trưởng, ông nháy mắt mấy cái rồi nói: “Đây chính là Nhân Hoàng Ấn, báu vật chí cao của dòng ta.”
Tần Mục nhìn con dấu, ngập ngừng: “Thôn trưởng, dòng ta còn báu vật nào khác không?”
Thôn trưởng giận tím mặt, vung Nhân Hoàng Ấn lên nện vào trán Tần Mục, làm trán cậu sưng u một cục, rồi cái cục sắt đen ấy rơi vào lòng Tần Mục.
Thôn trưởng tuyên bố: “Nhân Hoàng Ấn trao cho con, con chính là Nhân Hoàng đời này.”
“Đơn giản vậy thôi á?” Tần Mục ngớ người.
Dược sư cũng giật mình, thôn trưởng lúc nào cũng nói trách nhiệm to lớn, gánh nặng ngàn cân, danh hiệu Nhân Hoàng thì nghe đã thấy ghê gớm, cứ tưởng phải có nghi lễ trọng thể gì đó thì Tần Mục mới kế nhiệm được.
Ai ngờ thôn trưởng lại ném cho Tần Mục một cục đen sì là xong chuyện.
“Giờ ít ai biết đến Nhân Hoàng lắm.Chúng ta không phải môn phái, cũng chẳng phải hoàng đế của một nước, chỉ là một dòng truyền thừa.Đời đời truyền lại, mỗi đời chỉ một người, thường tìm người thông minh, ngộ tính tốt nhất đương thời để làm Nhân Hoàng.Đời này thông minh nhất là Duyên Khang quốc sư, nhưng chắc ông ta chẳng hứng thú đâu.Với lại ông ta cũng đi con đường riêng rồi, khó mà chấp nhận truyền thừa và trách nhiệm này.”
Thôn trưởng thở dài: “Ta thì lười đi xa, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có con là tàm tạm thôi.”
Tần Mục an ủi: “Thôn trưởng đừng ép mình, con nghĩ người còn có thể tìm được ai đó giỏi hơn con đó.”
Dược sư mặt mày kỳ dị.
Thôn trưởng nghẹn họng, thằng nhóc này rõ ràng là thấy phiền phức, chẳng có lợi lộc gì nên mới khó chịu.
“Đi xa về, gan lớn hẳn ra, dám cả móc máy ta!”
Thôn trưởng cười khẩy: “Con có làm Nhân Hoàng không thì bảo?”
Tần Mục miễn cưỡng: “Làm, làm chớ.Việc dơ việc khổ cứ giao cho con, trên người con việc dơ việc khổ đã đủ nhiều rồi, thêm cái danh Nhân Hoàng nữa cũng chả sao.”
Thôn trưởng bực bội, chỉ hận không mọc thêm tay mà gõ cho nó một trận: “Không biết bao nhiêu người cầu ta dạy kiếm thuật, ta còn chẳng dạy, cầu ta để lại truyền thừa, ta còn chẳng cho, con còn dám chê à?”
Tần Mục cúi gằm mặt, đá hòn đá đi, lầm bầm: “Con có chê đâu, chỉ là thấy cái danh hão, có tác dụng gì đâu.Thôn trưởng truyền kiếm pháp cho con là được rồi, cái danh Nhân Hoàng ấy hay là người cho người khác đi?”
Thôn trưởng giận quá hóa cười, quay sang hỏi Dược sư: “Ông coi nó có chê không kìa? Làm Nhân Hoàng là mất mặt lắm hả? Càng ngày càng láo!”
Dược sư ho khan liên tục: “Hai cha con cứ từ từ nói chuyện, tôi đi xem lũ sâu bọ của tôi, kẻo chúng chết rét.”
Thôn trưởng tức không chỗ xả, chợt tỉnh ngộ, bật cười: “Người ta xin ta dạy ta còn không dạy, giờ con muốn ta nghĩ cách năn nỉ con học hả? Con càng ngày càng tệ, nói thật, con đúng là không phải vật liệu làm Nhân Hoàng.Ta mà đỡ lười đi xa thì nhất định sẽ tìm được một thằng nhóc giỏi hơn con cho coi.”
Tần Mục bĩu môi, lẩm bẩm: “Con đây là Bá Thể, ai mà hơn được con?”
Thôn trưởng nghẹn ứ trong ngực suýt nữa không thở ra được, Tần Mục vội vàng xông tới đấm lưng xoa ngực cho ông.Thôn trưởng thở ra một hơi, Tần Mục định nói gì đó thì ông đã ngăn lại: “Đừng nói gì hết, để ta hoàn hồn đã, đầu óc ta hơi choáng…”
Khóe mắt ông giật giật, đúng là gieo nhân nào gặt quả nấy.
Mãi lâu sau ông mới tỉnh táo lại, khi xưa chỉ là một câu đùa, người ta lại làm thật, nhưng mình biết là đùa, nên thấy người ta tin thật thì mới âm thầm đắc ý.
Còn giờ, tự mình chọn Tần Mục làm người kế thừa, chẳng lẽ trong lòng mình cũng tin Tần Mục là Bá Thể rồi hay sao?
“Nói dối nhiều quá, biết rõ là giả, nhưng mình lại không thể không tin.Thôi, thôi.”
Thôn trưởng nguôi giận, tươi cười trở lại: “Chúng ta làm Nhân Hoàng, chỉ có một cái trách nhiệm thôi.”
Trong mắt ông tinh quang bắn ra tứ phía, như vô số kiếm mang từ trong đồng tử tỏa ra, sáng đến chói mắt: “Phạt thần, phạt ma, phạt thiên!”
“Là thần thì để thần quản, là ma thì để ma quản, là người thì để người quản!”
“Thần ma mà nhúng tay vào, thì chặt tay chúng đi!”
“Thần ma mà lộ mặt ra, thì chặt đầu chúng xuống! Đó là trách nhiệm cơ bản nhất của Nhân Hoàng.”
“Đến khi con đủ mạnh, sẽ có nhiều trách nhiệm hơn, đi phạt thần, đi phạt ma, đi phạt thiên! Giết lên tận trời…Con đi đâu đó!”
Tần Mục ném Nhân Hoàng Ấn vào ngực thôn trưởng, quay người bỏ đi.
Thôn trưởng nổi giận, nguyên khí hóa thành một bàn tay lớn túm lấy cổ áo cậu, lôi về, ôn tồn nói: “Con là Nhân Hoàng đời này, sao lại không biết tôn chỉ của dòng ta? Ta còn chưa nói xong mà…Còn định trốn hả? Dược sư, Dược sư, ra giúp ta đè nó xuống!”
Dược sư làm lơ, Tần Mục giãy giụa không thoát, đành bỏ cuộc.
Thôn trưởng tiếp tục: “Dòng ta chẳng có bao nhiêu quy củ, tôn chỉ chỉ có bấy nhiêu đó.Ta sẽ đem kiếm pháp của ta truyền lại cho con, con lĩnh ngộ được bao nhiêu thì được.À phải, dòng ta còn có một cái Nhân Hoàng điện, rảnh thì con ghé qua đó một chuyến, xem công tích hiển hách của các đời Nhân Hoàng.Còn nữa, kiếm pháp của ta tuy không tệ, nhưng nếu con thi triển ra mà bị Thần Ma nào đó thấy được, thì chắc chắn chúng sẽ ra tay diệt trừ con…Đừng hòng trốn, con không thoát khỏi lòng bàn tay ta đâu! Năm xưa ta cũng có trốn được đâu, mơ mơ hồ hồ là kế thừa cái truyền thừa này.”
“Bà bà, cứu con!” Tần Mục kêu cứu Tư bà bà.
Tư bà bà tươi cười, nói với người mù: “Thôn trưởng lão già này, cuối cùng cũng chịu đem truyền thừa của ổng dạy cho Mục nhi rồi.Ông coi kìa, Mục nhi mừng đến phát khóc.”
Ông mù nghiêng đầu, ngờ vực: “Tôi nghe nó kêu cứu mạng mà.”
“Nó mừng quá hóa cuồng đó.”
Tư bà bà cười mỉm: “Truyền thừa của thôn trưởng, ai nghe cũng thèm thuồng.Năm xưa đệ nhất thiên hạ, Kiếm Thần lừng danh, Mục nhi hưng phấn đến lú lẫn là phải.”
Tần Mục trốn không thoát, chỉ còn nước chịu mệnh, tiện tay ném Nhân Hoàng Ấn vào trong túi Thao Thiết.
Thôn trưởng rất hài lòng: “Chiêu thứ nhất của Kiếm Đồ, Kiếm Lý Sơn Hà con đã học xong, giờ làm lại một lần cho ta xem dạo này con có tiến bộ gì không.”
Tần Mục vâng dạ, thi triển Kiếm Lý Sơn Hà.
Kiếm Lý Sơn Hà của cậu đã khác với những gì thôn trưởng dạy, cậu đã dung hợp Nhiễu Kiếm Thức, Toản Kiếm Thức, Du Kiếm Thức của Duyên Khang quốc sư vào đó, thêm rất nhiều biến hóa.
Một chiêu xuất ra, Tần Mục thu kiếm khí, lo lắng nhìn thôn trưởng.
Thôn trưởng kinh ngạc, trầm ngâm: “Đây là kiếm thức cơ bản mà Duyên Khang quốc sư truyền cho con?”
Tần Mục gật đầu: “Thôn trưởng, con sửa lại Kiếm Lý Sơn Hà mà người truyền cho con rồi, là khi sư diệt tổ đó, người có muốn khai trừ con không, người chọn ai làm Nhân Hoàng khác đi?”
“Rất tốt, rất tốt.”
Thôn trưởng khen: “Duyên Khang quốc sư giỏi lắm, có thể sáng tạo ra mười bốn chiêu kiếm thức cơ bản, lại còn tích cũ thành mới.Đúng là ông ta hợp làm Nhân Hoàng hơn…Nhưng con cũng không tệ, không rập khuôn theo lối cũ, dám thi triển Kiếm Lý Sơn Hà đã cải biến trước mặt ta, tốt lắm, tốt lắm.Nguyên khí tia của con cũng thay đổi, dùng Nhiễu Kiếm Thức luyện khí thành tia à?”
Tần Mục gật đầu.
Thôn trưởng nói: “Ta dùng tu vi Ngũ Diệu cảnh, con dùng Kiếm Lý Sơn Hà đã cải tiến, chúng ta đấu một chiêu.”
Mắt Tần Mục sáng lên, cười nói: “Thôn trưởng mà thua con một chiêu này, con có được miễn làm Nhân Hoàng không?”
Thôn trưởng mỉm cười, luyện khí thành kiếm, thản nhiên nói: “Được thôi.Nếu con thắng được ta, ta sẽ đem Nhân Hoàng Ấn chôn theo.”
Tần Mục hít một hơi thật sâu, đột nhiên thân thể biến đổi, thần hóa, biến thành hình thái Thái Bạch Tinh Quân chân đạp Song Long đầu hổ trán trắng, nguyên khí biến thành kim khí, tụ khí làm kiếm, kiếm quang lập tức tăng vọt!
Kiếm Lý Sơn Hà!
Dưới kiếm của cậu, non sông bắn ra, như một cuốn sách tranh mở ra, che khuất cả thôn trang, đặt thôn trưởng vào trong bức tranh non sông của mình!
Cậu chẳng những dung hội kiếm thức cơ bản của quốc sư, mà còn dung nhập cả Họa Đạo do người điếc truyền lại, núi cao sông dài ập vào mặt, tựa như một thế giới chân thật.
Loại kiếm pháp cao thâm này không thể dùng kiếm pháp để hình dung nữa, mà là đạo, đạo của kiếm.
Kiếm Lý Sơn Hà của cậu hoàn toàn nở rộ, uy lực bộc phát hoàn toàn, thì cùng lúc đó sợi kiếm quang kia của thôn trưởng lóe lên, cũng là Kiếm Lý Sơn Hà, như hai thế giới va chạm, không thấy bất kỳ kiếm quang nào, chỉ có uy lực đáng sợ trong tích tắc bắn ra!
Xuy xuy xuy xùy ——
Trên người Tần Mục dần hiện ra mấy chục đạo huyết quang, bị thương mấy chục chỗ, bay ngược ra ngoài, ầm một tiếng dán lên tường hàng thịt của đồ tể, trên mặt tường từng đạo kiếm quang chợt hiện, khắc họa ra một mảnh sơn hà đồ án xung quanh Tần Mục.
Đó là dấu vết do sợi kiếm quang kia của thôn trưởng để lại.
“Lại đến!”
Tần Mục quát lớn, phong bế kiếm thương trên người, gào thét xông về phía thôn trưởng, lại lần nữa thi triển Kiếm Lý Sơn Hà, sau một khắc lại có một bóng người bay ra, đâm vào nhà Mã gia đến rung rầm rầm.
Trên tường xung quanh Tần Mục vẫn là bức họa sơn hà.
Tần Mục ngẩn ngơ, trượt từ trên tường xuống, bôi Long Tiên lên vết thương, xoa thuốc rồi khổ sở suy nghĩ, tiếp tục cải tiến Kiếm Lý Sơn Hà, mãi lâu sau, cậu lại đứng dậy xông về phía thôn trưởng: “Lại nữa!”
Ầm ầm.
Trên tường tiệm rèn có thêm một cái ấn hình người, xung quanh ấn hình người là đồ án sơn hà, khác một trời một vực so với đồ án trên những vách tường khác.
Thôn trưởng mỗi lần xuất thủ, đồ án sơn hà lại không giống nhau.
Trong tiệm rèn, người câm thò đầu ra, nhìn Tần Mục một cái, nhếch miệng cười không tiếng động.
Mặt Tần Mục đen lại, bôi thuốc trị thương, tiếp tục trầm tư suy nghĩ, loại bỏ từng sơ hở trong chiêu thức, cải tiến kiếm thức.
“Lại nữa!”
Một bóng người bay lượn trong sơn hà lồng lộng, treo trên vách tường nhà người điếc.

☀️ 🌙