Chương 191 Đại địa

🎧 Đang phát: Chương 191

Mệnh lệnh từ gia tộc Cổ Khắc đã đến, Cơ Ân chính thức nhậm chức thành chủ.Do Cơ Ân còn nhỏ, tỷ tỷ Chiêm Ni sẽ tạm thời thay mặt xử lý mọi việc của quận thành.
“Lôi đại ca, huynh thật sự phải đi sao?” Chiêm Ni, Cơ Ân cùng Lan bá kinh ngạc nhìn Lâm Lôi.Cơ Ân vừa được phong thành chủ, Chiêm Ni làm phụ tá, ngày vui còn chưa kịp tận hưởng, hai tỷ đệ đang nghĩ cách báo đáp Lâm Lôi, nào ngờ hắn lại đột ngột muốn rời đi.
“Lôi đại ca…” Đôi mắt Chiêm Ni đã rưng rưng.Lâm Lôi lưng đeo trọng kiếm, Bối Bối đứng trên vai, Hắc Vân Báo “Hắc Lỗ” đi bên cạnh.Lâm Lôi cười nhạt: “Xích Nhĩ quận thành tuy hoa lệ, nhưng quá phức tạp, ảnh hưởng đến tu luyện của ta.Ta cũng không đi xa, chỉ ra ngoại ô Xích Nhĩ thành, tìm một sơn động yên tĩnh để bế quan một thời gian.”
Với Lâm Lôi, tu luyện là quan trọng nhất.Đặc biệt, khi thực lực không ngừng tiến bộ, hắn càng muốn tranh thủ thời gian tĩnh tu.Là Long Huyết Chiến Sĩ của gia tộc Ba Lỗ Khắc, nếu khổ tu hai mươi năm, hẳn có thể đạt tới Thánh Vực, tung hoành thiên hạ.
“Sơn cốc…” Chiêm Ni, Cơ Ân thở dài, cảm thấy cô đơn.
“Tốt thôi, sau này có thời gian ta sẽ đến thăm các ngươi.Những gì có thể giúp, ta đã giúp cả rồi, sau này phải dựa vào chính mình thôi.” Lâm Lôi cười nói.Nhìn tình cảm của tỷ đệ Chiêm Ni, Cơ Ân, Lâm Lôi đôi lúc nhớ đến mình và Tiểu Ốc Đốn, nay cũng không còn cha mẹ.”Không biết Ốc Đốn giờ thế nào, chỉ cần ta lĩnh hội thêm một tầng của ‘Thế’, sẽ lập tức đi gặp hắn.” Lâm Lôi thầm nghĩ.Hắn biết rõ, Ốc Đốn đang học tập tu luyện ở Học viện Áo Bố Lai Ân, lúc này không nên quấy rầy.Hơn nữa, chỉ khi dựa vào chính mình, tốc độ phát triển mới nhanh hơn.Nếu hắn đến bên cạnh Ốc Đốn, e rằng lại cản trở sự phát triển của đệ đệ.
Phía đông Xích Nhĩ quận thành có một ngọn núi, trong núi có một sơn cốc ẩn mình.Lâm Lôi đã dựng một căn nhà nhỏ và bắt đầu tĩnh tu.Đêm xuống, sơn cốc tràn ngập cỏ xanh, giữa thảm cỏ có một hồ nước.Lâm Lôi khoanh chân ngồi trên bờ hồ, nhắm mắt cảm nhận tự nhiên.Bên cạnh hắn, đống lửa bập bùng cháy.Lâm Lôi không ngừng minh tưởng, cảm nhận từng chuyển động của địa mạch, sự phiêu lãng của gió, dòng chảy của nước, hỏa nhiệt mãnh liệt…Là một ma pháp sư, lại có địa hệ, phong hệ nguyên tố thân hòa lực siêu đẳng, Lâm Lôi hiểu rõ tự nhiên hơn một chiến sĩ bình thường rất nhiều.Trong gia tộc Ba Lỗ Khắc, vị kia…sử dụng trọng chùy đạt tới Thánh Vực mới bước vào cảnh giới “Cử trọng nhược khinh” là có nguyên nhân, chiến sĩ so với ma pháp sư càng khó dung nhập tự nhiên.”Cử trọng nhược khinh” như chiêu Bôn Lôi, giống như núi lửa bộc phát năng lượng.Còn “Thế” là sự kết hợp của thiên địa, thế của phong, thủy, hỏa, địa…”Bất quá, không ngờ…” Đang tĩnh tâm, Lâm Lôi chợt hiểu ra: “Thế, chính là mượn lực lượng chân chính của thiên địa xung quanh, là Thế siêu việt, Thế bao la vạn tượng.Con đường ta đang theo đuổi hẳn là thích hợp nhất.” Trong đêm đen, đang ngồi khoanh chân bên hồ, Lâm Lôi bỗng mở mắt, con mắt sáng như bầu trời: “Không giống, binh khí khác nhau, con đường tu luyện cũng khác nhau.Trọng kiếm, thế lực trầm mạnh! Nhưng trọng kiếm không phát ra tiếng gió, không dựa vào sắc bén mà thủ thắng, mà dựa vào sức mạnh quang minh chính đại.Sức công kích quang minh chính đại không thể chống lại!”
Tâm linh Lâm Lôi mơ hồ hiểu được con đường tu luyện Hắc Ngọc Trọng Kiếm, hòa hợp với đại địa pháp tắc.”Đại địa trọng hậu, đại địa khôn cùng, đại địa vững chắc…”
Lâm Lôi cầm Hắc Ngọc Trọng Kiếm trong tay, tâm linh hoàn toàn hòa hợp với địa mạch đại địa.Đại địa chuyển động, cảm giác này…đích thực rung động tâm linh, chỉ khi thấu hiểu đại địa với cảnh giới cực cao mới có thể cảm ứng được.
Lâm Lôi đứng lên, cả cơ thể bắt đầu lẳng lặng huy động Hắc Ngọc Trọng Kiếm.Lâm Lôi từng bước tiến hành các động tác múa kiếm, tất cả cùng tiến vào một tiết tấu đặc biệt, một loại tiết tấu rung động lòng người.
“Hô!” Hắc Ngọc Trọng Kiếm phảng phất như có trăm ngàn cân trọng lực, mạnh mẽ đâm xuyên qua không khí.Lâm Lôi huy động Hắc Ngọc Trọng Kiếm, khiến người ta có cảm giác như đại địa đã dung hòa với hắn làm một, thậm chí chỉ nhìn hắn luyện kiếm đã khiến cho người khác có một loại cảm giác bị áp bức.
“Phốc!” Lâm Lôi đột nhiên vung Hắc Ngọc Trọng Kiếm đâm vào không trung, chỉ nghe hàng loạt tiếng nổ vang lên.Kiếm quay tít, hướng về không gian đâm thẳng, sinh ra mấy tiếng nổ, điều này thật không thể luận bàn, bởi vì một kiện vũ khí tốc độ cực nhanh có thể gây ra một tiếng nổ trong không khí, điều đó không sai, nhưng có thể khiến cho không khí phát nổ vài lần, cơ hồ là không thể.
“Ồ?” Lâm Lôi con mắt sáng ngời.Trong tâm, Lâm Lôi lập tức từ cái loại…tuyệt vời cảm giác thoát ly.”Vừa rồi chuyện gì xảy ra vậy? Ta không có sử dụng đấu khí, nhưng tại sao lực lượng lại có thể chia làm liên tục mấy lần công kích?” Lâm Lôi đáy lòng tự hỏi.Tu luyện đôi khi đột nhiên sẽ tiến vào một loại đặc thù trạng thái.Lúc đó tu luyện sẽ tiến bộ kinh người, nhưng nếu không hoàn toàn lĩnh ngộ sẽ khó gặp lại trong tương lai.
Lâm Lôi muốn không ngừng tự hỏi, không ngừng tu luyện, hết thảy đều muốn nắm giữ sức mạnh hoàn hảo nhất.
Một mảnh trời lam trong suốt không một tia tạp chất, xa xa một đám mây trắng xinh đẹp phiêu lãng trên bầu trời.Cuộc sống của Lâm Lôi trong sơn cốc thật là u tĩnh.Gió thổi, làn nước trong sáng.Lâm Lôi khi không tu luyện thì lại ở sơn cốc tùy tiện buông câu.Con người không thể chỉ một mực tu luyện, hiệu quả không cao.Thích câu cá thì câu cá, thích ngủ thì ngủ.Hợp nhất với thiên địa, hoàn toàn hòa hợp với tự nhiên, tu luyện đúng lúc, ngược lại, hiệu suất lại cực kỳ cao.
“Lôi đại ca.” Từ ngoài sơn cốc truyền đến một thanh âm hoan khoái.Lâm Lôi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Chiêm Ni đang cưỡi một con tuấn mã.Phía sau nàng có hai gã kỵ sĩ chuyên nghiệp.
“Chiêm Ni.” Lâm Lôi buông cần câu, đứng lên.Lúc này cả Bối Bối và Hắc Lỗ đều không có mặt, bọn chúng đã tiến vào sâu trong rừng để tìm một ít dã thú.Chỗ Lâm Lôi đang ở núi non phần lớn là dã thú bình thường, về phần ma thú đích thực là cực kỳ thưa thớt.”Lôi đại ca, đây là ta chuẩn bị cho huynh ít thức ăn.” Chiêm Ni từ trên lưng ngựa lấy ra một cái bao được bao quấn cẩn thận.”Nghĩ huynh ở đây chắc là ăn uống không thể nào tốt được, Lôi đại ca, hảo hảo nếm thử.” Chiêm Ni mở lớp bao gói tầng tầng lớp lớp ra, bên trong còn có một hộp sắt có các loại thức ăn, lại có cả cơm.Lâm Lôi dụng cái mũi hít một chút.”Ân, thật sự rất thơm.” Lâm Lôi cười nói.Chiêm Ni trên mặt lập tức đỏ lên hưng phấn.Lâm Lôi trong lòng cũng thầm than, tâm tư của Chiêm Ni hắn làm sao lại không nhìn ra? Chiêm Ni, vô luận hình dạng hay tính cách đều là tuyệt đỉnh.Nhưng đã xảy ra nhiều chuyện, Lâm Lôi đã rất khó có thể hướng tới người khác mà vui vẻ.”Cảm tình…” Lâm Lôi trong lòng thầm than.Hắn còn muốn cái gì cảm tình, chi bằng hảo hảo tu luyện hơn nữa rồi hãy nói.Nhưng mà lúc này trong đầu Lâm Lôi nhịn không được hiện lên một người, cái tràng cảnh sau tang lễ cha của Lâm Lôi, đông đảo quý tộc tề tụ Ô Sơn Trấn, ngày hôm đó, ban đêm, Địch Lỵ Á đêm khuya tới gặp Lâm Lôi.Địch Lỵ Á đến là muốn nói cho Lâm Lôi là nàng người Ngọc Lan Đế Quốc.
Nhưng mà đêm hôm đó, trong giây phút từ biệt, Địch Lỵ Á đã hôn Lâm Lôi.”Địch Lỵ Á?” ngoại trừ Ngải Lệ Tư, Lâm Lôi có lẽ cũng chỉ còn nhận thức về cô gái này, cô gái trong cùng khoá học viên Ân Tư Đặc, biết cô gái này có tình cảm với mình, đặc biệt Địch Lỵ Á đã vài lần thổ lộ với mình, mặc dù Lâm Lôi chưa thừa nhận, nhưng tại đáy lòng hắn cũng biết, Địch Lỵ Á là một bóng hình đã trôn sâu trong tâm khảm.
“Lôi đại ca, mau ăn đi.” Bên cạnh Chiêm Ni mong chờ nói.Lâm Lôi trong lòng thầm than; “Không thể để Chiêm Ni phí hoài tuổi thanh xuân được.”
Lâm Lôi ăn xong đứng dậy khen; “Quả nhiên không tồi, trù nghệ khá lắm.” Nghe Lâm Lôi khen, Chiêm Ni cũng trong lòng cảm thấy lâng lâng.
“Chiêm Ni, sau này ngươi cũng không cần quá để ý, ta tu luyện không muốn bị người khác quấy rầy.” Lâm Lôi nhìn Chiêm Ni nói.Chiêm Ni ngẩn người ra: “Ồ.” Chiêm Ni lên tiếng rồi tươi cười nói: “Vậy một thời gian nữa Lôi đại ca quay về thành nhé.”
“Ừ.” Lâm Lôi cũng chỉ có thể nói một tiếng hàm hồ.
Cuộc sống tu luyện đích thực trôi qua rất nhanh, chớp mắt hắn đã ở trong sơn cốc một tháng.Lĩnh ngộ với Hắc Ngọc Trọng Kiếm đã dần dần tiến bộ, chỉ cần kiên trì thì sau vài năm tuyệt đối có thể lãnh ngộ “Thế” trung cấp cảnh giới.
Xích Nhĩ quận thành, trong một tửu quán yên tĩnh.Đèn trong tửu quán mờ tối, màu sắc chủ đạo đều là những màu u tối, giống như màu sắc của chiều tà, đồng thời đồ đạc bài trí cũng rất có quy luật, giữa các bàn còn có bình phong ngăn cách nhau.Thật sự là rất tĩnh lặng, một tửu quán có phong cách đặc biệt.Lâm Lôi đã từng đến một vài lần và rất thích tửu quán này, giá tiền nơi này cũng bình thường, thậm chí là có vẻ hơi cao.
Sau mỗi lần tu luyện, cách khoảng bảy tám ngày Lâm Lôi lại tới tửu quán yên tĩnh này uống rượu, nghe nhạc, đôi khi còn nghe chút ít khách nhân nói chuyện nam bắc dông dài.
“Tháng bảy này, chắc Ốc Đốn đã kết thúc học kỳ rồi.” Lâm Lôi trong lòng thầm nghĩ.
Lúc này, tửu quán có không ít khách nhân, những khách nhân nói chuyện đều phi thường hạn chế âm lượng, bất quá Lâm Lôi lại hết sức lắng nghe, mọi người xung quanh nói chuyện y đều nghe rõ từng từ một.Đột nhiên một chuyện khiến Lâm Lôi chú ý.”Không nghe nói sao, trong đế đô đột nhiên xuất hiện một thiên tài.Tên là ‘Ốc Đốn’, mới mười bảy tuổi.” Bên cạnh Lâm Lôi có ba trung niên nam tử đang ngồi nói chuyện.Họ đang đàm luận về một thiên tài của đế quốc.Ốc Đốn? Lâm Lôi tập trung toàn lực chú ý, tiến vào Áo Bố Lai Ân đế quốc lâu như vậy mà Lâm Lôi chưa bao giờ có nghe qua chút tin tức nào về Ốc Đốn.”Ngươi nói chính là cái thiên tài năm nay mới là học viên cấp năm của Áo Bố Lai Ân học viện?” Bên cạnh, một ngốc đầu nam tử tròn xoe mắt hỏi.”Cái này ta cũng nghe qua, Áo Bố Lai Ân học viện kỳ thi của Thất cấp niên phi thường đáng chú ý, thậm chí có đệ tử đã đạt tới Bát cấp chiến sỹ cũng tham gia.” Áo Bố Lai Ân Học viện là chiến sỹ học viện hàng đầu của toàn Ngọc Lan đại lục, kỳ thi thất cấp hết sức quan trọng, đạt đạt tới thất cấp chiến sĩ mới có thể nhập vào cấp thất niên.Nhưng mà thất cấp chiến sĩ trên thực tế cũng có thể tốt nghiệp, bất quá không ít thất cấp chiến sĩ vẫn còn ở học viện, thậm chí cá biệt còn có bát cấp chiến sĩ cũng không vội vã tốt nghiệp.
“Thằng ngốc, ngươi cũng biết tin này mà.Tên Ốc Đốn kia thật là, sách sách…” Trung niên – người nói chuyện đầu tiên – cảm thán than thở: “Từ đầu đến tận trước năm 17 tuổi vẫn chưa từng tham gia kỳ thi lên lớp nào, thế mà lúc này đây lại tham gia kỳ thi quá niên thất cấp, lại còn đánh bại cả bát cấp chiến sỹ, thành vị thất cấp chiến sỹ đầu tiên của lớp ngũ niên học viên!” “Cái gì, 17 tuổi, đánh bại Bát cấp chiến sỹ, là thật ư?” Nam tử mập mạp kinh hãi bật dậy.Ngốc đầu nam tử trừng mắt nói: “Đương nhiên là thật rồi, lúc đó chính ta đứng quan chiến mà, ngươi còn không biết, Ốc Đốn kia thân thể cao quá hai thước có lẻ, lực lưỡng cường tráng, thân hình hắn làm cho người ta có một loại cảm giác áp bức kinh khủng.Huống hồ vũ khí của hắng là một thanh cự hình chiến đao kinh khủng.Trời ạ, chuôi đao đó…có chiến đao đó trong tay, Ốc Đốn kia dĩ nhiên có thể đánh bại Bát cấp chiến sỹ, trở thành ngũ niên học viên đầu tiên đánh bại Bát cấp chiến sỹ.” “Người ta còn nói, bằng này tuổi Ốc Đốn đã có thể đánh bại bát cấp chiến sĩ, phỏng chừng năm hai mươi tuổi hẳn là có khả năng đạt tới bát cấp chiến sĩ.Năm đó thiên tài kiếm thánh ‘Áo Lợi Duy Á’ ba mươi tuổi cũng là lúc bước vào cảnh giới cửu cấp, Ốc Đốn này luận về thiên phú, dĩ nhiên, cũng không cách biệt là bao nhiêu.”
“Ồ.” Bích phát nam tử thở dài, “Mười bảy tuổi đã đánh bại bát cấp chiến sĩ.Tại đế đô cũng đã lâu lắm không xuất hiện loại thiên tài này, thậm chí người ta còn cho rằng, Áo Bố Lai Ân học viện mấy ngày tới Hoàng đế bệ hạ còn phong cho vị thiên tài mới xuất hiện này tước vị bá tước đó.”

☀️ 🌙