Đang phát: Chương 599
Kỷ Ninh phất tay, tám cánh hoa sen rực lửa lập tức hút sạch Chân Hỏa ngập trời, rồi co rút lại, bay về trong tay hắn.
“Không thấy quan tài chưa đổ lệ mà,” Kỷ Ninh tặc lưỡi, “Biết rõ giãy dụa chỉ phí công, vẫn cố đấm ăn xôi đến giờ.” Hắn thầm cảm thán thực lực đối phương, mình chủ yếu dựa vào tám Đại Chân Hỏa, còn đối phương chỉ thao túng pháp bảo, hao tổn pháp lực chắc chắn nhanh hơn mình nhiều.
Vậy mà có thể cầm cự mười lăm năm trước một Chân Tiên tầm cỡ Đạo Tổ! Xem ra khoảng cách giữa mình và Đạo Tổ còn xa lắm, nếu không phải ở cái thế giới ngục tù này, đừng hòng bắt lão phải cúi đầu.
“Xoạt!”
Đông Quần Chân Tiên nhìn cái pháp bảo hình bát úp trong tay Kỷ Ninh, ánh mắt giận dữ xen lẫn xấu hổ, gằn giọng: “Ta nhận thua…ta nguyện…thần phục!”
Phẫn nộ.Sỉ nhục.Muôn vàn cảm xúc trào dâng.Hắn, Đông Quần Chân Tiên, lại phải cúi đầu thần phục một kẻ chẳng khác nào Thiên Tiên! Đường đường cường giả, mang bao nhiêu ngạo khí, uổng công bị giam cầm mấy kỷ nguyên hỗn độn.Nếu là trước khi bị giam giữ, thà chết chứ không chịu khuất phục.Dù là bây giờ, cũng phải sau mười lăm năm giằng co mới hiểu mình đã đến đường cùng, Đông Quần Chân Tiên mới chịu mở lời xin hàng.
“Ngươi không cần chống cự,” Kỷ Ninh nói, “Hiện tại ta cũng không thể thả ngươi ra khỏi ngục tù, nên ngươi vẫn cứ sinh hoạt ở đây thôi.”
Đông Quần Chân Tiên hiểu hắn đang an ủi, để mình bớt kháng cự.Lão lạnh lùng hỏi: “Ngươi muốn gì? Pháp bảo? Hay muốn hỏi gì? Ta có pháp bảo gì, ngươi cứ lấy, dù sao ta bị giam ở đây cũng vô dụng.”
“Ta chỉ cần ngươi thả lỏng tâm thần, mở ra hồn phách, để ta xem xét ký ức của ngươi,” Kỷ Ninh đáp.
“Ngươi…” Sắc mặt Đông Quần Chân Tiên đại biến, “Khán Thủ Giả, ngươi đừng quá đáng!”
“Chỉ là sưu hồn thôi,” Kỷ Ninh nói.
Đông Quần Chân Tiên nghiến răng nhìn Kỷ Ninh: “Không đời nào! Ta có thể cho ngươi hết pháp bảo, nhưng sưu hồn…tuyệt đối không!”
Mở toang ký ức, chẳng khác nào phơi bày tất cả cho đối phương, ngay cả những bí mật riêng tư nhất.Nếu đối phương là Hỗn Độn Tiên Nhân, Thế Giới Thần, lão không còn cách nào.Nhưng Kỷ Ninh yếu hơn lão quá nhiều.Bị một kẻ yếu hơn xâm nhập ký ức, Đông Quần Chân Tiên tuyệt đối không thể chấp nhận.
“Ta đối với ngươi chỉ là một người ngoài,” Kỷ Ninh nói, “Mấy ký ức riêng tư của ngươi chẳng có tác dụng gì với ta.”
Đông Quần Chân Tiên nhắm mắt.Trong đầu hiện lên bao nhiêu hình ảnh.
“Sư đệ.”
“Gia gia.”
“Đồ nhi.”
Lão không thể quên những người đó, những người quan trọng nhất trong cuộc đời lão.
Cửu Phương Hỗn Độn Quốc có lẽ đã tan vỡ, nhưng một thế lực tan vỡ, không có nghĩa là những người thân yêu của lão cũng chết hết.Lão muốn mau chóng đi xem, muốn đi tìm họ.
“Được,” Đông Quần Chân Tiên mở mắt, cười lạnh nhìn Kỷ Ninh, “Ta đồng ý, chỉ sợ ngươi không dám sưu hồn thôi.”
“Ha ha…”
Kỷ Ninh cười, vươn tay ra.
“Xoạt!”
Cánh tay nhanh chóng phình to, dài đến mấy trăm dặm, rồi bàn tay chụp xuống đỉnh đầu Đông Quần Chân Tiên.
“Kẻ nhát gan,” Đông Quần Chân Tiên cười khẩy, “Tu luyện Đào Ngô Thập Bát Thần Ma mà cũng hèn nhát thế sao?”
“Ngươi là tù nhân, nếu bị ngươi cắn ngược lại, diệt mất một phần thân thể của ta, thì mới gọi là không đáng,” Kỷ Ninh đứng ngoài trận pháp cấm chế, cánh tay khổng lồ mấy trăm dặm vươn tới trước mặt Đông Quần Chân Tiên.
Dù đối phương phản công, Kỷ Ninh cũng lập tức chủ động chặt đứt cánh tay.Mất một cánh tay chỉ tổn hao chút thần lực, có lẽ còn thu hồi được.
“Đến đây đi,” Đông Quần Chân Tiên nhắm mắt, khoanh chân ngồi.
Bàn tay Kỷ Ninh đặt lên đỉnh đầu Đông Quần Chân Tiên, rồi bắt đầu xâm nhập…
Đông Quần Chân Tiên không hề phản kháng.
Lập tức, một dòng ký ức rộng lớn, mạnh mẽ, về quá trình tu luyện và quật khởi của một cường giả hiện ra trước mắt Kỷ Ninh.Là một Chân Tiên mạnh nhất, kinh nghiệm của lão đặc sắc hơn hẳn đám Thiên Thần Thiên Tiên, địa vị cũng cao hơn nhiều.
…
Ròng rã một ngày một đêm.
Kỷ Ninh thu tay về, nhắm mắt trầm tư.
“Xem ra đúng là không có hy vọng đạt được pháp môn tầng thứ nhất,” Kỷ Ninh thầm than.Dù đã sớm đoán trước, nhưng sau khi xem xét ký ức của Đông Quần Chân Tiên, Kỷ Ninh càng thêm chắc chắn: để tu luyện pháp môn kim đan bậc nhất, nhất định phải có Hỗn Độn Tiên Nhân phụ trợ.Mà pháp môn này, ở Cửu Phương Hỗn Độn Quốc cũng chỉ có ba vị Thế Giới Cảnh là Cửu Phương Quốc Chủ biết! Ngay cả Tổ Thần Tổ Tiên cũng không có tư cách biết.
Còn pháp môn kim đan bậc nhì…thì nhiều người biết hơn, Chân Thần Chân Tiên cũng có thể được thấy qua.
Nhưng Đông Quần Chân Tiên lại không biết.
Dĩ nhiên, những pháp môn thành tựu kim đan này, đều là dành cho phàm nhân tu luyện đến “Thiên Tiên”! Kỷ Ninh đã là Thuần Dương Chân Tiên, những pháp môn này vô dụng với hắn.Kỷ Ninh tìm kiếm, chỉ là muốn nếu hạo kiếp thắng lợi, có thể truyền lại những pháp môn lợi hại này cho con cháu.
“Muốn tăng lên kim đan cho Chân Tiên, những pháp môn như vậy quả thật rất hiếm,” Kỷ Ninh lắc đầu.
Tăng lên kim đan pháp môn, mới là thứ Kỷ Ninh muốn nhất.
Nhưng hiển nhiên…
Những pháp môn này vừa trân quý lại vừa không.Trân quý vì ở những nơi xa xôi, tiên nhân có thiên phú cao thật, nhưng nếu đã thành Thiên Tiên, Chân Tiên, thì chín thế lực lớn sẽ thu nạp họ, rồi tìm cách tăng lên Kim Đan.Không trân quý, vì tối đa chỉ tăng lên đến bậc nhì thôi.
Những Chân Thần Chân Tiên bị giam giữ trong ngục tù này, hầu hết đều là cường giả hàng đầu, địa vị cao, nên vẫn có khả năng có được những pháp môn này.Tổ Thần Tổ Tiên biết thì nhiều hơn chút, tiếc là Kỷ Ninh không làm gì được họ.
“Từ từ rồi đến, không tìm được ở một Chân Tiên thì tìm ở Chân Thần Chân Tiên khác, mười người, trăm người…Ta cứ tìm mãi, nhất định sẽ thấy,” Kỷ Ninh nhìn sang Đông Quần Chân Tiên.
“Tìm được thứ ngươi muốn rồi chứ gì?” Đông Quần Chân Tiên nhìn Kỷ Ninh.
“Giao “Thiểm Thiên Tinh” của ngươi cho ta,” Kỷ Ninh nói.
Đông Quần Chân Tiên nghiến răng: “Ngươi đã sưu hồn rồi, còn muốn Tiên Thiên Linh Bảo của ta!”
“Giao cho ta,” Kỷ Ninh nói.
“Hừ.”
Giữa không trung xuất hiện vô số tinh thần hình bát giác màu xanh đậm, khoảng chừng chín mươi chín khối.Mỗi viên đều chứa đựng một biển Tinh Không vô tận.Đây là bộ Tiên Thiên Linh Bảo quan trọng nhất của Đông Quần Chân Tiên.
“Cho ngươi!” Đông Quần Chân Tiên xóa bỏ ấn ký trên Tiên Thiên Linh Bảo, rồi ném chúng cho Kỷ Ninh.
Kỷ Ninh xòe đại thủ, hóa thành trăm trượng, tóm gọn tất cả.
“Đây là một Tiên Đan và một khối tín phù.Tiên Đan này đủ để ngươi cầm cự thêm một thời gian, nếu có việc gấp, có thể bóp nát tín phù tìm ta,” Kỷ Ninh phất tay ném ra các vật phẩm khác nhau.Đông Quần Chân Tiên vội bắt lấy, lão đã cạn Linh Đan, đang cần những thứ này.
“Hừ,” Đông Quần Chân Tiên cúi đầu nhìn, hừ một tiếng.
Kỷ Ninh biết lão bị mình sưu hồn, lại còn phải giao ra bảo vật mạnh nhất, nên có chút ấm ức.Kỷ Ninh không so đo, hóa thành lưu quang bay đi.
…
“Xem ký ức của Đông Quần Chân Tiên thì thấy, ở Cửu Phương Hỗn Độn Quốc đẳng cấp vẫn rất nghiêm ngặt,” Kỷ Ninh cưỡi mây bay, “Chân Thần và đám Chân Tiên thường dùng Tiên Thiên Linh Bảo, như Đông Quần Chân Tiên, Chân Tiên bậc nhất, mới được dùng bộ Tiên Thiên Linh Bảo hình 99 viên tinh thần bát giác.”
“Hơn nữa, Cửu Phương Hỗn Độn Quốc còn có những thủ đoạn tu luyện pháp bảo cao siêu hơn,” Kỷ Ninh cảm khái.
Để tăng uy năng của Tiên Thiên Linh Bảo, phương pháp rất đơn giản: gắn thêm “cấm chế” lên Tiên Thiên Linh Bảo!
Như “Chư Thiên Tinh Kim Châu” của mình có chín tầng Hỗn Độn cấm chế, đây chính là phương pháp tăng cường uy năng Tiên Thiên Linh Bảo, điều kiện tiên quyết là phải luyện hóa được những cấm chế này! Như Tam Thanh Đạo Nhân luyện chế “Tru Tiên Kiếm Đồ”, ẩn chứa bảy tầng cấm chế.Cấm chế càng huyền diệu, uy năng càng lớn.
Bộ Tiên Thiên Linh Bảo “Thiểm Thiên Tinh” này cũng ẩn chứa cấm chế, uy năng không phải chuyện đùa.
“Nhưng bộ Tiên Thiên Linh Bảo này không hợp với ta,” Kỷ Ninh khẽ nói, “Nhưng giờ hạo kiếp ập đến, ta có nhiều bảo vật, thực lực cũng tăng lên nhiều.Những Tiên Thiên Linh Bảo của Chân Thần Chân Tiên này, ta đương nhiên phải lấy hết.”
Ở Tam Giới, dù là Đại Năng Giả, cũng chỉ có một số ít có Hỗn Độn Kỳ Bảo.
Mà phần lớn Hỗn Độn Kỳ Bảo không dùng để chiến đấu! Nên Đại Năng Giả đa phần dùng Tiên Thiên Linh Bảo để chém giết.Như “Chư Thiên Tinh Kim Châu” có chút gà mờ, ngược lại tâm lực của Kỷ Ninh mạnh mẽ, rất hợp với loại bảo vật này.Với những Đại Năng Giả khác, có lẽ “Thiểm Thiên Tinh” trân quý hơn, nhất là có cấm chế bên trong, khiến nhiều người thèm muốn.
“Có thể đến Nhân tộc Hoàng tộc đổi bảo vật,” Kỷ Ninh thầm nghĩ, “Đợi ta có thêm bảo vật, cũng có thể đi đổi.”
Trước hạo kiếp, Nhân tộc Hoàng tộc, Đạo Môn, Phật Môn đều có nơi cất giữ bảo vật, mang bảo vật đến, có thể đổi bảo vật khác.Có thứ vô dụng với mình, nhưng có ích cho người khác.Dĩ nhiên giá trị phải tương đương.
Mà giờ hạo kiếp ập đến.
Nữ Oa trận doanh tại Nhân tộc Hoàng tộc hang ổ, đem rất nhiều bảo vật tạm thời không cần, Hỗn Độn Kỳ vật trân tài, Tiên Đan…, đều đặt ở đó.Để cường giả trong trận doanh đổi lấy! Giúp họ mạnh hơn!
…
“Lần trước đối phó Chân Tiên, lần này thử Chân Thần xem sao,” Kỷ Ninh cưỡi mây xuống một ngọn núi lớn.
Trên núi có một nam tử gầy trơ xương, tóc xanh, đang khoanh chân ngồi.
Khi Kỷ Ninh đến, nam tử này cũng mở mắt.
“Không hổ là Chân Thần,” Kỷ Ninh cảm thấy khó thở.Chân Thần của Cửu Phương Hỗn Độn Quốc và Chân Thần của Tam Giới thì tương đương.
“Khán Thủ Giả?” Nam tử tóc xanh mắt như ưng, nhìn kỹ Kỷ Ninh, “Cửu Phương Hỗn Độn Quốc sao vậy? Sao lại phái ngươi đến?”
“Cửu Phương Hỗn Độn Quốc đã bị diệt,” Kỷ Ninh đứng trên núi lớn, nói thẳng, “Hiện giờ ta khống chế toàn bộ ngục tù, ngươi có hai lựa chọn: ngoan cố chống lại, hoặc thần phục ta.Vừa rồi, Đông Quần Chân Tiên đã thần phục ta, Tiên Thiên Linh Bảo “Thiểm Thiên Tinh” của lão đã vào tay ta.”
Kỷ Ninh giơ tay, chín mươi chín khối tinh thần bát giác màu xanh đậm lơ lửng.
Mắt nam tử tóc xanh nheo lại: “Đông Quần phế vật đó, lại thần phục ngươi?”
“Còn ngươi thì sao?” Kỷ Ninh lạnh lùng nhìn lão.
