Đang phát: Chương 127
Trong không gian u ám tịch mịch, Kỷ Ninh đạp lên dòng khí lạnh lẽo như giẫm trên đất bằng.
Thử thách Thần Thông Điện ở nơi nào? Ánh mắt hắn dò xét xung quanh.
“Soạt!”
Một tiếng vang lên, một tấm bia đá đen kịt từ hư vô rơi xuống, trên mặt bia khắc đầy văn tự Thần Ma cổ quái.
**Sử dụng Thần Ma chi lực!
Chọn binh khí bên cạnh!
Để chiến đấu!
Thần thông là tuyệt kỹ dùng để chém giết!
Giết càng nhiều lực sĩ, thần thông càng mạnh! Nếu giết quá ít, thần thông hạng bảy cũng không có được! Bảy đại thần thông đang ở đó, dốc hết sức chém giết đi! Đến khi ngã xuống, thử thách kết thúc!**
Bên cạnh bia đá hiện ra một chiếc bàn dài, trên đó chất đống đủ loại binh khí: kiếm, đao, thương, côn…mỗi loại có đến hàng trăm.
Thật sự tùy ý lựa chọn? Kỷ Ninh thầm kinh ngạc, binh khí nhiều đến choáng ngợp.Hắn không dám chần chừ, vung tay, hai thanh kiếm có kích thước tương đương Bắc Minh Kiếm đã nằm trong tay.
“Hửm?” Kỷ Ninh khựng lại.Chỉ riêng thi triển kiếm pháp, Vũ Thủy Kiếm Vực đã không tốn nhiều tâm thần của hắn.Lập tức, chín chuôi kiếm nhỏ bay lên, lượn lờ xung quanh.Lần thử thách này chỉ cấm dùng thủ đoạn luyện khí, mà tinh thần lực là thứ sinh mệnh nào cũng có.Thần niệm thao tác kiếm khí, dĩ nhiên không tính là luyện khí.
Dù dùng thần niệm thao tác, uy lực kiếm khí có giảm, nhưng cũng là một trợ lực không tồi.
Trận chiến này, phải dốc hết sức, tranh đoạt thần thông cao nhất! Nếu chỉ đạt được thần thông hạng sáu, hạng bảy, dù có thêm trận pháp phụ trợ, chưa chắc đã giết được Hứa Ly chân nhân.Nhưng điều đáng lo nhất là, con gấu kia và tấm bia đá này đều không cho biết cần đạt đến mức độ nào mới có thể có được thần thông hạng ba, thậm chí là thần thông đứng đầu?
Sau khi Kỷ Ninh chọn binh khí xong, không khí xám xịt xung quanh bắt đầu ngưng tụ thành những sinh vật hình người.
“Đây là…!” Kỷ Ninh căng thẳng.
Những sinh vật này vô cùng cường tráng, ba mắt hung tợn, gần như trần truồng, chỉ mặc độc một chiếc quần cộc.Trên người đầy sẹo, tay lăm lăm đại phủ, trường côn, đại chùy…
Tiếng thở của chúng như sấm rền, bước chân làm mặt đất rung chuyển, cả người tỏa ra hung khí ngập trời.Trong nháy mắt, từ bốn phương tám hướng, hàng trăm quái vật hình người ập tới.
Đây chính là lực sĩ mà bia đá nhắc đến? Kỷ Ninh kinh ngạc.Hắn từng đọc qua nhiều sách cổ, ghi chép về những đại năng có thể tạo ra lực sĩ để sai khiến, làm những việc nặng nhọc như trông cửa, khiêng vác, tuần tra sơn dã…Thậm chí, có lực sĩ vác núi, lấp biển…
Tùy theo công việc, tên gọi và thực lực của lực sĩ cũng khác nhau.
Tương truyền, lực sĩ thường không có sinh mệnh, chỉ do đại năng tạo ra, ban cho trí tuệ đơn giản để làm nô bộc.Đương nhiên, cũng có kẻ nương tựa vào đại năng, cam tâm mang danh “Lực sĩ”, nhưng đa phần lực sĩ đều vô tri vô giác.
“Giết!”
“Giết!”
Hàng trăm lực sĩ hung hãn gầm thét, giẫm lên mây mù, hóa thành cuồng phong lao tới Kỷ Ninh.
Trong miệng chúng rống lên tiếng “Giết” bằng ngôn ngữ Thần Ma, ba con mắt hung ác nhìn chằm chằm Kỷ Ninh.Tốc độ nhanh đến kinh người, chỉ trong chớp mắt, từ trăm trượng đã áp sát trước mặt.
“Chết!”
“Rào rào rào…”
Cơn mưa kiếm bao phủ phạm vi trăm trượng.
Những giọt nước mưa sắc bén như đao, trong nháy mắt, hàng ngàn, hàng vạn lưỡi đao chém xuống lực sĩ.Mưa ẩn chứa ảo diệu của Đạo, uy lực kinh người.Một đám lực sĩ gào thét, thân thể bị cắt thành mảnh nhỏ, hóa thành sương mù tan biến.
Từ xa, một đám lực sĩ khác lại ngưng tụ thành hình, số lượng còn đông hơn trước.
“Giết!” Kỷ Ninh không chút do dự, tiếp tục thao túng mưa kiếm tàn sát.
Vũ Thủy Kiếm Vực chính là Đạo Chi Vực Cảnh do hắn ngộ ra.Mưa là thứ ngưng tụ từ trời đất, không tính là thủ đoạn luyện khí.
“Sao?” Sắc mặt Kỷ Ninh hơi đổi.Đám lực sĩ này mạnh hơn, tốc độ nhanh hơn, thân thể rắn chắc hơn, thậm chí phủ pháp, chùy pháp cũng tinh diệu hơn.Nếu chỉ dùng Vũ Thủy Kiếm Vực, e rằng khó mà tiêu diệt được chúng.
Trong không gian mờ mịt, lực sĩ không ngừng ngưng tụ.Kỷ Ninh vẫn dùng Vũ Thủy Kiếm Vực tàn sát, nhưng tốc độ đã chậm đi nhiều.Chỉ mới qua năm lần hô hấp, hắn đã giết mười đợt, hơn ngàn lực sĩ.
“Xẹt xẹt xẹt…”
Mưa kiếm chỉ để lại những vết thương trên thân thể lực sĩ, không thể giết chết chúng.
Nếu chỉ dựa vào Vũ Thủy Kiếm Vực, e là không đủ! Ánh mắt Kỷ Ninh trở nên lạnh lẽo.Từ trong cơn mưa, từng đóa Thủy Hỏa Liên Hoa nở rộ, điên cuồng nghiền nát đám lực sĩ.Dù chúng ra sức chống đỡ bằng binh khí, vẫn có vài tên bị diệt sát.
“Xẹt! Xẹt! Xẹt!”
Chín đạo kiếm quang xé gió bay đi.Đó là chín thanh kiếm do Kỷ Ninh dùng thần niệm điều khiển.Dưới sự thao tác của hắn, chín thanh kiếm đều thi triển kiếm chiêu mạnh nhất: “Ti Vũ Thành Tuyên”! Sở dĩ hắn chọn chín thanh kiếm, chính là để thi triển kiếm pháp lợi hại.Thần niệm của Kỷ Ninh không thể thao tác quá nhiều kiếm khí.
“Vù vù vù vù…”
Giống như chẻ tre, kiếm khí dưới sự thao tác của thần niệm đã có được uy lực Tử Phủ tiền kỳ.Kiếm pháp kết hợp với Vũ Thủy Kiếm Vực, uy lực càng thêm kinh người.
Kiếm quang bay tới, vô số lực sĩ bị chém thành hai nửa, hóa thành sương mù tan biến.
Với Vũ Thủy Kiếm Vực, Thủy Hỏa Liên Hoa và kiếm khí do thần niệm điều khiển, Kỷ Ninh tàn sát lực sĩ với tốc độ kinh hoàng.
Kỷ Ninh dùng Vạn Lý Vô Tung Phù đến hồ Dực Xà, rồi chui vào Thủy Phủ chỉ tốn chút ít thời gian.Tốn thời gian nhất là lúc nói chuyện với con gấu lông vàng, cũng chỉ mất khoảng thời gian uống chén trà nhỏ.
Trong lúc Kỷ Ninh tàn sát lực sĩ trong Thần Thông Điện…
Giữa sườn núi Ngưu Giác.
“Nhất Xuyên, lần này phải cẩn thận.” Kỷ Cửu Hỏa nhìn Kỷ Nhất Xuyên.”Phải cố gắng kéo dài thời gian.Bây giờ chúng ta chỉ có năm người, nhưng phải kéo dài đến tận hai ngày.Dù ngươi mang mầm bệnh trong người, vẫn phải cố gắng.”
“Ta hiểu.” Kỷ Nhất Xuyên gật đầu, nhìn sang Bạch Thủy Trạch.Bạch Thủy Trạch ngẩng đầu, tỏ vẻ không muốn Kỷ Nhất Xuyên đi.
“Tiểu Bạch.” Kỷ Nhất Xuyên khẽ vuốt ve Bạch Thủy Trạch.
Cha mẹ mất sớm, trong lòng Kỷ Nhất Xuyên, người quan trọng nhất là vợ, con trai và huynh đệ “Tiểu Bạch”.Thời gian Tiểu Bạch ở bên hắn còn lâu hơn cả vợ con.
Chỉ có Tiểu Bạch là vĩnh viễn đi theo hắn.Cùng nhau mạo hiểm, dù phía trước là cái chết cũng không chối từ.
“Ta đi đây.” Kỷ Nhất Xuyên cúi đầu, khẽ hôn lên đầu Bạch Thủy Trạch.
Bạch Thủy Trạch rưng rưng nước mắt.
Kỷ Nhất Xuyên quay đầu, đi theo lối đi do Minh Khí tách ra.Bạch Thủy Trạch dõi theo bóng lưng hắn.Nó muốn đi theo, nhưng một khi Kỷ Nhất Xuyên thi triển cấm thuật, thực lực tăng mạnh, lại có Minh Long Tỏa Thiên Trận phụ trợ, thực lực sẽ đạt đến mức kinh người.Nó chỉ là một linh thú Tiên Thiên viên mãn, đi theo chỉ vướng chân.
Biết là vướng chân, là nguy hiểm, nhưng nó vẫn muốn đi, bởi vì nó biết huynh trưởng quan trọng nhất trong cuộc đời sắp phải chết.Làm sao nó có thể không muốn đi?
“Bạch Thủy Trạch.” Kỷ Cửu Hỏa lên tiếng.
Bạch Thủy Trạch quay đầu nhìn về phía tộc trưởng Kỷ Cửu Hỏa.
“Kỷ tộc ta bây giờ chỉ còn lại năm người, cố lắm mới duy trì được Minh Long Tỏa Thiên Trận.” Kỷ Cửu Hỏa nói.”Một khi Kỷ Nhất Xuyên chết, chỉ còn lại bốn người, Minh Long Tỏa Thiên Trận sẽ không thể phát huy uy lực mạnh nhất.Ở đây ta có một ít ‘nguyên dịch’ do Kỷ Ninh để lại, ngươi có thể thử dùng nó để đột phá.Nếu ngươi đột phá thành Tử Phủ đại yêu, sau khi Nhất Xuyên chết, ngươi sẽ thay thế vị trí đó.”
Bị vây trong đại trận phong cấm, ai cũng không thể thoát nổi.Nếu phải chết, cũng phải chết cho đáng.
“Gừ.” Bạch Thủy Trạch gật đầu, há miệng cắn vào bình ngọc.
Kỷ Ninh trước đây đã dùng hết một phần ba nguyên dịch để đột phá Tử Phủ và củng cố Tử Phủ tiền kỳ! Phần còn lại không thể lãng phí, nên để lại cho tộc trưởng.
Trong đôi mắt Bạch Thủy Trạch ánh lên khát vọng.Nó muốn đột phá, muốn giúp đỡ chủ nhân, người cũng chính là đại ca, thân nhân quan trọng nhất trong cuộc đời nó.
Bên ngoài cánh cửa Thần Thông Điện trong Thủy Phủ, lão ngưu đen và con gấu lớn lông vàng đang đứng đó.
“Ái!” Con gấu lớn thở dài.
“Đại ca, có việc gì vậy?” Lão ngưu đen hỏi.
“Quả nhiên không ngoài dự đoán.” Con gấu lớn cảm khái.”Kỷ Ninh này là người duy nhất trong vô số năm qua có khả năng đạt được pháp môn thần thông do chủ nhân để lại.Thần hồn hắn mạnh mẽ, có thể dùng thần niệm điều khiển vật thể.Hắn lại vô cùng thấu hiểu Đạo, đạt đến cả Đạo Chi Vực Cảnh.Với Vũ Thủy Kiếm Vực, thần niệm điều khiển vật thể, hắn có thể giết vô số lực sĩ.Nhưng đám lực sĩ càng ngày càng mạnh, khiến hắn phải gắng sức hơn.Dù hắn dùng cả hai thanh kiếm chiến đấu, vẫn phải cố hết sức.”
“Nếu đợi thêm năm năm nữa…Xích Minh Cửu Thiên Đồ của hắn có thể đạt đến tầng thứ tám, thậm chí là tầng thứ chín.Với sự tiến bộ trong ngộ Đạo, trong năm năm tới hắn sẽ tiến bộ rất nhiều.Thân thể càng mạnh mẽ, càng thêm thấu hiểu Đạo.Khi đó, hắn hoàn toàn có thể đạt được pháp môn thần thông mà chủ nhân để lại.Đáng tiếc, thật đáng tiếc!”
Con gấu lớn lắc đầu thở dài.
“Vậy bây giờ thì sao?” Lão ngưu đen lo lắng hỏi.
“Hắn giết rất nhanh.Chỉ trong thời gian uống cạn chén trà, hắn đã giết được mấy vạn lực sĩ rồi.Nhưng ta thấy thực lực của hắn, e rằng lấy được thần thông thứ ba cũng khó.” Con gấu lắc đầu.”Còn pháp môn thần thông đứng đầu ư? Vẫn còn kém xa lắm.Thật đáng tiếc, thật đáng tiếc! Nếu đợi thêm năm năm nữa…”
“Đúng vậy, nhưng cơ bản là hắn không chịu đợi thêm năm năm nữa.” Lão ngưu đen cũng thổn thức.
