Đang phát: Chương 4362
– Vậy là, khi đến thời điểm thích hợp, ta có thể đột phá đến cảnh giới Tam Nguyên Hóa Hồng.Như vậy, trong Thương Khung chiến trường, ta sẽ có thêm một phần sức mạnh để tranh giành.
Lục Thiếu Du cười khẽ, tự nhủ.Sau một lúc, anh rời khỏi Thiên Trụ giới, đứng ngây người trong đình viện một hồi rồi mới rời đi, định bụng dạo chơi một vòng quanh Mật địa Thiên Giới.Nơi này rộng lớn vô cùng, dù đã đến đây lâu rồi nhưng anh vẫn chưa có dịp khám phá hết.
Mọi người trong Linh Vũ thế giới đều đang bế quan, đặc biệt là nghĩa phụ và sư phụ vẫn còn đang lĩnh ngộ trong Bí Cảnh Cổ Tộc.Lục Thiếu Du đã lâu không gặp Thái A.Lần trước nghe Bắc Cung Vô Song nói, Thái A đã theo Quỷ Cốc Hoàng Giả bế quan từ lâu.Anh không cần lo lắng cho Thái A khi cậu ở cùng Quỷ Cốc Hoàng Giả.
Đi dạo trong Mật địa Thiên Giới, bất giác anh đã đến một ngọn núi.
Phía trước là núi non trùng điệp, hùng vĩ sừng sững, mây xanh nước biếc, mây mù bao phủ, tựa như chốn tiên cảnh.
– Ồ…
Lục Thiếu Du chắp tay sau lưng, thưởng thức cảnh đẹp.Bỗng nhiên, anh khẽ kêu lên một tiếng rồi biến mất.
“Ầm ầm…”
Giữa những ngọn núi, trong một hạp cốc xanh biếc, có một thác nước như dải lụa bạc từ trên trời đổ xuống, chảy giữa những tảng đá lớn, tung bọt trắng xóa.
Trên thác nước, một bóng hình xinh đẹp đứng đó.Nàng là một nữ tử tuyệt mỹ, mặc áo trắng, váy khẽ lay động.Không gian xung quanh rung động ẩn hiện.Bọt nước từ thác đổ xuống tạo thành một màn sương mỏng như sữa trước mặt nàng, thân ảnh nàng nhẹ nhàng như chim kinh hồng.
“Vèo.”
Một bóng người phá không xuất hiện giữa thác nước, đáp xuống sau lưng nàng.Đó là một nam tử mặc áo bào xanh, khuôn mặt cương nghị, khóe miệng thoáng lộ vẻ tà khí.
Khi nhìn thấy bóng hình xinh đẹp kia, ánh mắt nam tử áo xanh liền thay đổi.Anh lập tức muốn rời đi.
– Lục Thiếu Du, đã đến rồi thì cần gì phải đi? Chẳng lẽ Thánh chủ Tuyên Cổ Điện lại sợ ta sao?
Một giọng nói dịu dàng như tiếng trời vang lên.Nữ tử xinh đẹp quay lại, lộ ra một khuôn mặt tinh xảo, đôi lông mày thon dài như vẽ, đôi mắt lấp lánh như sao.Nàng mang vẻ đẹp cao quý thoát tục đến cực điểm.
– Du Du cô nương, đã lâu không gặp.
Lục Thiếu Du dừng bước, cười, che giấu vẻ xấu hổ trên mặt.Nhìn nữ tử thánh khiết kia, anh lại vô thức nhớ đến cảnh tượng trong Bí Cảnh Phong gia Hỗn Độn Thế Giới.
Thân hình quyến rũ không chút che đậy, linh lung bay bổng, hấp dẫn tự nhiên, kiều nộn hồng nhuận phơn phớt, óng ánh linh lung, tươi mới ướt át…
– Đúng là đã lâu không gặp.
Phong Du Du cao quý nhìn Lục Thiếu Du.Khi nói, đôi môi son khẽ mở, bờ môi hơi cong lên, toát ra vẻ cao quý khiến người không dám khinh nhờn.
– Khụ…
Nhìn vẻ cao quý của Phong Du Du, Lục Thiếu Du cảm thấy mình như có tội.Anh vội vàng thu hồi những suy nghĩ lung tung, ho nhẹ một tiếng:
– Du Du cô nương, chuyện lần trước…ta cảm thấy rất áy náy.Chúng ta đều là thân bất do kỷ, nhưng ta thật sự không có nhìn nhiều, ta…
– Chuyện này đã qua, sau này ngươi không được nhắc lại nữa.
Gương mặt xinh đẹp của Phong Du Du thoáng động dung, lập tức cắt lời Lục Thiếu Du, trừng mắt nhìn anh:
– Chuyện kia chưa từng xảy ra.Nếu ngươi dám nói với người khác, ta sẽ không để yên cho ngươi đâu.
Lục Thiếu Du nghe vậy, đảo mắt nhìn Phong Du Du:
– Ta đã quên chuyện gì rồi.Ta không biết Du Du cô nương đang nói về chuyện gì cả.
Phong Du Du khẽ nhúc nhích khuôn mặt, nhìn Lục Thiếu Du thật lâu rồi quay người đi, đôi mắt nhìn bọt nước trắng xóa bắn lên.Trong đôi mắt trong veo như sao trời kia thoáng có chút chấn động, phảng phất như linh vận cũng tràn ra:
– Người mà ngươi biết kia…thật sự rất giống ta sao? Có điểm nào khác biệt không? Chẳng lẽ giống nhau như đúc?
Lục Thiếu Du dời bước, ngồi xổm bên thác nước, lấy một cục đá vụn phủ đầy rêu xanh trong khe đá, ném lướt qua mặt nước, tạo thành những vòng sóng lan tỏa.
Phong Du Du liếc nhìn Lục Thiếu Du.Thần sắc cao quý thánh khiết của nàng khiến người không thể không động lòng.Bị khí chất ấy làm xao nhãng, Lục Thiếu Du đứng dậy, nhìn Phong Du Du:
– Các ngươi rất giống nhau, dung mạo không khác biệt, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác.Nàng…
Lục Thiếu Du ngẩng đầu, nhớ lại hình ảnh yêu nữ kia khi lần đầu gặp mặt.Nàng ta cực kỳ giống cô gái trước mặt, đều có khuôn mặt tinh xảo, đẹp như trích tiên.
Nhưng yêu nữ kia so với cô gái này thì trong mắt nàng ta tràn đầy linh vận, còn yêu nữ thì giảo hoạt hơn.
Cô gái trước mắt cao quý khiến người không dám khinh nhờn, còn yêu nữ thì hấp dẫn như ma quỷ, bộ trang phục hở rốn, bộ ngực cao vút, eo nhỏ nhắn đến mức có thể nắm chặt, bụng dưới phẳng lì, bóng loáng như ngọc, tựa như không có xương vậy.Thật sự là thiên sứ kết hợp với ma quỷ.
Nhớ lại chuyện này, Lục Thiếu Du không khỏi rung động.
Nhìn thần sắc trên mặt Lục Thiếu Du, trong mắt Phong Du Du thoáng xẹt qua chút ảm đạm:
– Ngươi rất nhớ nàng sao?
Lục Thiếu Du nhìn Phong Du Du, gãi chóp mũi cười:
– Chuyện này…khó nói lắm.Đàn ông khó mở lời.
– Nếu đã nhớ nàng, vì sao không nói?
Phong Du Du hỏi.
Lục Thiếu Du nhún vai, cười:
– Có lẽ đàn ông đều như vậy.
Phong Du Du không hỏi nữa, nhìn Lục Thiếu Du:
– Xem ra ngươi rất nhớ nàng.Chẳng lẽ nàng đối với ngươi rất tốt sao?
Lục Thiếu Du nhướng mày, cười khổ.Anh nhớ lại lần đầu gặp yêu nữ kia, nàng ta đã vung vẩy chủy thủ giữa hai chân anh, suýt chút nữa đã khiến “món đồ chơi” kia rớt mất.
