Đang phát: Chương 4211
Cô gái kia cau mày, trông có vẻ hơi chanh chua nhưng không hề làm giảm đi vẻ đẹp tuyệt trần của nàng.
Băng Nhu cười khổ, nói:
– Tử Kỳ tỷ, hắn có bắt nạt muội đâu, chuyện thắng thua trên chiến đài là bình thường thôi mà.Tóm lại tỷ nên cẩn thận một chút, thực lực của hắn không tầm thường đâu.Ngay cả Băng Thiên thúc tổ cũng phải nể phục hắn mấy phần.
– Hừ, chẳng qua là một gã đàn ông có chút thiên phú thôi mà!
Mộc Tử Kỳ liếc nhìn đám đàn ông vây quanh chiến đài đang dán mắt vào hai người họ.Bọn kia thấy nàng nhìn thì vội vàng né tránh.Nàng khẽ cười khẩy, nói:
– Muội xem đám đàn ông kia kìa, rõ là muốn nhìn chúng ta mà nhát gan như chuột.
Nghe vậy, Băng Nhu mỉm cười, nụ cười như bừng sáng cả không gian.
Vù vù…
Ngay lúc đó, không trung rung chuyển dữ dội.Vô số bóng người lao ra, dẫn đầu là một nam tử áo xanh.
Bên cạnh hắn là một cô gái mặc trang phục bó sát khoe trọn vòng eo thon thả và đôi chân dài miên man.Bên hông nàng giắt hai thanh đoản kiếm tinh xảo.Khuôn mặt nàng đẹp không tì vết, da trắng như tuyết, mái tóc đen như thác đổ xõa ngang lưng.Tất cả hòa quyện tạo nên một vẻ đẹp hoàn mỹ, khiến bất cứ gã đàn ông nào cũng phải xao xuyến.
– Lục Thiếu Du đến rồi!
– Hình như Lữ Tiểu Linh đi cùng Lục Thiếu Du.Nghe đồn nàng là một trong những người phụ nữ của hắn.
– So với Băng Nhu và Mộc Tử Kỳ, nàng ta cũng chẳng kém cạnh gì!
Mọi ánh mắt trên chiến đài đồng loạt đổ dồn về phía Lục Thiếu Du và Lữ Tiểu Linh.Với danh tiếng của Lục Thiếu Du trong Mật Địa Thiên Giới hiện tại, nhất cử nhất động của hắn đều có thể gây náo động.
– Bên kia chắc là Mộc Tử Kỳ và Băng Nhu, quả nhiên xinh đẹp.
Lữ Tiểu Linh đảo mắt nhìn đội ngũ của Mộc gia, khẽ nhíu mày, ánh mắt cố ý liếc nhìn Lục Thiếu Du rồi nói.
Nghe vậy, Lục Thiếu Du cười khổ, nói với Lữ Tiểu Linh:
– Chờ ta một chút, ta đi rồi quay lại ngay.
– Khoan đã!
Lữ Tiểu Linh ngước nhìn Lục Thiếu Du, chu môi lên, nũng nịu:
– Chàng hôn thiếp một cái đi.
– Cái này…
Lục Thiếu Du ngớ người.Xung quanh chiến đài đông người thế này…
– Khụ…
Thái A thấy vậy liền ho khan một tiếng, ra hiệu cho Vô Tướng, Vu Mã Tam Giới và Lý Cụ quay mặt đi chỗ khác.Mọi người lập tức hiểu ý, coi như không nhìn thấy gì.
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ nhìn cái miệng nhỏ nhắn đang chu lên, đành cúi xuống hôn.Rồi hắn nói:
– Như vậy được chưa?
– Hừ!
Mộc Tử Kỳ ở phía xa thấy vậy khẽ hừ một tiếng.Ánh mắt trong veo của Băng Nhu thoáng dao động.
Lữ Tiểu Linh cố ý liếc nhìn Mộc Tử Kỳ và Băng Nhu phía trước, rồi cười mãn nguyện nói với Lục Thiếu Du:
– Đây là cách thể hiện chủ quyền công khai, để tránh người khác nảy sinh ý đồ.Giờ thì được rồi, chàng đi đi, cẩn thận đấy.
– Haizz, đàn bà…
Lục Thiếu Du lắc đầu, thân ảnh lóe lên, đáp xuống chiến đài.
Vút!
Cùng lúc Lục Thiếu Du đáp xuống, một đạo lục mang cũng hạ xuống chiến đài.Dưới lớp áo xanh lục là một thân hình mảnh mai với những đường cong quyến rũ.Không ai khác, chính là Mộc Tử Kỳ.
Mộc Tử Kỳ nhìn Lục Thiếu Du một hồi, rồi bước lên một bước.Ánh mắt nàng lướt qua Lục Thiếu Du, nói:
– Ngươi là Lục Thiếu Du?
– Đúng vậy.
Lục Thiếu Du chắp tay sau lưng, nhìn cô gái trước mặt.Khí tức Tuyên Cổ Cảnh cao giai, ít nhất cũng phải là cao giai trung kỳ.Áo nghĩa thuộc tính Mộc trên người nàng ta đang dao động.Lôi Tiểu Thiên dù có Bất Diệt Kim Cương Tượng cũng phải thua trong tay nàng, đủ thấy Mộc Tử Kỳ này không phải là người dễ đối phó.
– Nghe nói ngươi đã khiêu chiến ba người Lôi Tiểu Thiên, Đường Dần và cả Băng Nhu, muội muội của ta?
Mộc Tử Kỳ nhìn Lục Thiếu Du với ánh mắt và giọng điệu lạnh lùng.Rõ ràng là nàng không có ý tốt.
– Chỉ là luận bàn thôi mà.
Lục Thiếu Du nhíu mày, nhìn Mộc Tử Kỳ.Thân hình của cô nàng này cũng không tệ, đặc biệt là vòng một.Thường thì những cô gái cao gầy như vậy sẽ có vòng một khiêm tốn, nhưng Mộc Tử Kỳ lại là ngoại lệ.Tỉ lệ cơ thể nàng rất cân đối và hoàn hảo.
– Hừ, mắt ngươi nhìn đi đâu vậy?
Thấy Lục Thiếu Du không chút kiêng dè nhìn mình, Mộc Tử Kỳ trừng mắt.
– Tử Kỳ cô nương ăn mặc như vậy, chẳng phải là muốn cho đàn ông khác ngắm sao?
Lục Thiếu Du sờ mũi, thản nhiên nói:
– Nếu không phải để cho đàn ông ngắm, thì cần gì phải ăn mặc gợi cảm như vậy? Nói thật, dáng người của Tử Kỳ cô nương quả thực không tệ.
Lời này vừa dứt, xung quanh chiến đài vang lên vô số tiếng xôn xao.Bao nhiêu năm nay, chưa ai dám lớn tiếng nói chuyện với Mộc Tử Kỳ, huống chi là trêu ghẹo nàng như vậy.
– Đồ háo sắc, lát nữa thiếp sẽ dạy cho chàng một bài học.
Trên không trung, Lữ Tiểu Linh nghe vậy liền trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du.
– Ngươi…đồ háo sắc!
Mộc Tử Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói.Cuối cùng nàng không thể nhẫn nhịn được nữa, quát lên:
– Hôm nay ta nhất định phải cho ngươi một trận!
Vừa dứt lời, Mộc Tử Kỳ lập tức kết ấn.Đôi chân dài khẽ chạm đất, nàng nhảy lên không trung.Quanh thân nàng bùng nổ khí tức sinh cơ.Nguyên lực tuôn trào, bao phủ lấy thân hình nàng như một vầng hào quang.Sinh cơ tràn ngập khắp không gian, tạo ra một áp lực vô cùng lớn.Sinh cơ trong không gian xung quanh lập tức bị ảnh hưởng.
Vút vút…
Trong nháy mắt, thân hình xinh đẹp của Mộc Tử Kỳ đã kéo theo một đạo tàn ảnh dài, xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du.
Không gian thuộc tính Mộc giống như một mặt trời xanh khổng lồ, bao phủ lấy không gian xung quanh Lục Thiếu Du.Sinh cơ trong không gian bị thôn phệ.Sinh cơ trên người Lục Thiếu Du cũng bị ảnh hưởng.Vô số mộc thứ màu xanh sắc bén mang theo không gian vặn vẹo, lao về phía Lục Thiếu Du như mưa.
Vút vút…
Cùng lúc đó, hai mắt Lục Thiếu Du bắn ra những tia lục quang đậm đặc.Ánh sáng xanh chói mắt này lấy hắn làm trung tâm, hóa thành một màn sáng bao phủ lấy không gian rộng lớn.
