Truyện:

Chương 4159 Diệt sát Pháp Vương

🎧 Đang phát: Chương 4159

Ầm ầm.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, không gian sau lưng Pháp Vương rung chuyển dữ dội, đất trời biến đổi, gió nổi mây vần, mây đen ùn ùn kéo đến.
Thân hình Pháp Vương lúc này chẳng khác nào một con dã thú, hai mắt lóe lên những tia ma quái dị thường, hắn gầm lên một tiếng như tiếng thú rống:
– Ô Ma Thiên Pháp Quyết!
Âm thanh the thé khó nghe vang lên, thân thể Pháp Vương hòa vào với ma khí trong không gian, ma khí càng lúc càng ngưng tụ lại.
– Ô Ma Pháp Thân!
Pháp Vương rống lớn như một con thú hoang, thân hình vạm vỡ của hắn phình to ra, bộ trang phục bó sát rách toạc, để lộ những bắp thịt cuồn cuộn, gân xanh nổi đầy, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Ngao!
Khi Pháp Vương phun máu, máu tươi bị ma khí nuốt chửng, trong ma khí vang lên tiếng gào thét đinh tai nhức óc như tiếng thú dữ.
Oanh!
Lúc này, một thân ảnh cự ma khổng lồ ngưng tụ thành hình, cả chiến đài bị ma khí ăn mòn, thứ ma khí chấn nhiếp lòng người, khiến ai nấy đều kinh hãi đến tận tâm can.
– Quả nhiên Pháp Vương có chiêu át chủ bài, không ngờ hắn đã tu luyện Ô Ma Pháp Thân của Ô gia, nghe đồn công pháp này không hề tầm thường, tu luyện mười phần chết chín, tàn khốc đến cực điểm, từ trước đến nay trong Ô gia không có mấy ai tu luyện thành công.Nhưng dựa vào Ô Ma Pháp Thân này, Pháp Vương có thể giao chiến một trận với cường giả Tuyên Cổ Cảnh cao giai hậu kỳ, thậm chí là đỉnh phong.
Trên một ngọn núi, Đường Tiểu Tiểu kinh ngạc thốt lên, dường như cô ta rất quen thuộc với công pháp của Ô gia.
– Quả nhiên Pháp Vương không phải là kẻ yếu, trận chiến trước với Băng Nhu, hắn đã không sử dụng đến thủ đoạn này.
Đường Dần cũng có chút ngạc nhiên.
Lôi Tiểu Thiên chấn động nói:
– Pháp Vương này là một trong những người trẻ tuổi đỉnh phong của Ô gia, so với Tịnh gia, Nhâm gia, Phượng Hoàng nhất tộc cũng không hề kém cạnh.
– Lục Thiếu Du, ta xem ngươi mạnh đến đâu?
Trên chiến đài, Pháp Vương đứng trên cao như một con cự ma thời cổ đại, hắn gào thét khàn đặc như thú hoang, khóe miệng hắn không ngừng trào ra máu tươi, rõ ràng việc thi triển Ô Ma Pháp Thân đã gây ra cho hắn những tổn thương vô cùng nghiêm trọng.Nếu không phải đến bước đường cùng, e rằng Pháp Vương sẽ không dễ dàng sử dụng Ô Ma Pháp Thân để đối địch.
Ngao!
Một tiếng rống vang lên, Pháp Vương vung tay, con cự ma thời cổ đại gầm thét, mang theo sát khí kinh khủng lao về phía Lục Thiếu Du, trên đường đi, đôi ma trảo sắc bén như lưỡi dao xé rách không gian, tạo thành những vết nứt quét ngang chiến đài.
So với con cự ma kia, thân thể Lục Thiếu Du lúc này trông thật nhỏ bé.
Trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, Lục Thiếu Du vẫn không hề có động tĩnh gì.
Mọi người kinh sợ, ma khí lan đến trước mặt Lục Thiếu Du chỉ còn ba thước thì dừng lại, ma khí cuồn cuộn ăn mòn linh hồn, nhưng không thể lay chuyển được Lục Thiếu Du.
Xoẹt!
Ma khí tựa như núi Thái Sơn ập xuống, nhưng khi chúng dừng lại cách Lục Thiếu Du ba thước thì biến mất không dấu vết.
Cảnh tượng này khiến Pháp Vương và những người đứng trên ngọn núi xa xa biến sắc.
Ngẩng đầu nhìn con cự ma đang lao đến, Lục Thiếu Du bắt đầu hành động, hắn cười lạnh.
Xùy!
Đến lúc này, Lục Thiếu Du mới nhúc nhích, tay phải hắn vung ra một chưởng, miệng khẽ mở nói một chữ:
– Định!
Chỉ trong nháy mắt, khi chưởng của Lục Thiếu Du đánh tới, thân ảnh khổng lồ của cự ma liền cứng đờ lại trước mặt hắn.
Cảnh tượng này khiến nhiều người kinh hãi, tiếng nuốt nước bọt vang lên không ngớt, Pháp Vương vận dụng Ô Ma Pháp Thân đáng sợ mà vẫn không thể lay động được Lục Thiếu Du.
– Phá!
Vào lúc mọi người đang kinh hãi, Lục Thiếu Du khẽ ngẩng đầu, lại quát lên một tiếng ‘Phá’, tay phải tung ra một chưởng mạnh mẽ.
Trước mắt bao người, một chưởng mang theo kim quang ăn mòn linh hồn đánh thẳng vào người Pháp Vương, thân ảnh cự ma to lớn kinh tâm động phách run rẩy, lung lay sắp đổ, bề ngoài sắp tan vỡ, kim quang tỏa sáng.
Xoẹt.
Kim quang rực rỡ như mặt trời, nhưng không gây ra nhiều động tĩnh, con cự ma khổng lồ kia trực tiếp sụp đổ trên không trung, ma khí cuồn cuộn biến mất không tăm tích, như thể nó chưa từng xuất hiện, thân ảnh cự ma đáng sợ tan biến.
Lục Thiếu Du lại hành động, năm ngón tay siết chặt, không gian xung quanh Pháp Vương bị đè nén.
PHỤT.
Thân ảnh cự ma thời cổ đại vặn vẹo, ánh mắt Pháp Vương kinh hãi, cự ma phun máu tươi, một trảo này khiến không gian vặn vẹo, với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, nó đè nén không gian.
Xoẹt!
Một trảo đánh tới, đồng tử Pháp Vương co rút lại, linh hồn rung động, vào lúc này sát khí dâng trào, giờ hắn mới biết Lục Thiếu Du căn bản không có ý định tha cho hắn, rõ ràng đã hạ quyết tâm giết chết hắn.
Lục Thiếu Du vừa ra tay, mục tiêu chính là mạng sống của hắn.
– Chết đi!
Lục Thiếu Du ngẩng đầu, nở một nụ cười tà dị, sát khí ngút trời, ánh mắt bắn ra những tia lạnh lẽo, năm ngón tay siết chặt.
Ken két!
Âm thanh răng rắc vang lên, không có tiếng nổ lớn nào, chỉ có những âm thanh nghiền nát trầm thấp, không gian xung quanh Pháp Vương sụp đổ, thân hình hắn bị nghiền nát, không gian xung quanh biến thành hố đen.
Năng lượng kinh khủng bùng nổ, nhưng không hề có chút năng lượng nào thoát ra ngoài, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mọi thứ trở lại bình thường, thân ảnh Pháp Vương biến mất trên chiến đài.
Trước sự chứng kiến của vạn người, Pháp Vương bị Lục Thiếu Du dễ dàng tiêu diệt chỉ bằng một cái giơ tay nhấc chân, thần hồn câu diệt!
Không trung hoàn toàn tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người thanh niên áo bào xanh kia, ai nấy đều kinh ngạc ngây người.
– Pháp Vương bị Lục Thiếu Du giết!
Trên ngọn núi xa xa, Đường Dần, Lôi Tiểu Thiên, Đường Tiểu Tiểu nhìn nhau, Pháp Vương bị giết, đây là việc vượt quá sự dự đoán của họ.
Trong đội hình Băng gia, Băng Nhu, Băng Trần và nhiều người khác đều kinh hãi.
Đường Dần, Lôi Tiểu Thiên, Đường Tiểu Tiểu, Băng Nhu tuyệt đối không ngờ Lục Thiếu Du lại trực tiếp giết chết Pháp Vương, lần trước Lục Thiếu Du đã giết không ít người trong đội tuần tra và đội chấp pháp, lần này lại giết Pháp Vương, chẳng lẽ Lục Thiếu Du vì chuyện bị trừng phạt trước đây mà đến để trả thù sao?
Trong đám người, thanh niên mặc hoa phục của Phượng Hoàng nhất tộc đầy ngạo mạn cũng phải rung động, hai mắt kinh hãi co rút lại, hắn sợ hãi không chỉ vì Lục Thiếu Du dễ dàng tiêu diệt Pháp Vương chỉ bằng một chiêu, mà còn vì sự cuồng vọng của Lục Thiếu Du, trong Mật Địa Thiên Giới này lại dám động thủ giết người, lại còn giết Pháp Vương, cho dù hắn có thực lực cũng không dám làm như vậy.
Giữa không trung, Lục Linh và Thái A vẫn không hề xem trọng Pháp Vương, mặc kệ hắn có thể thi triển những đòn tấn công mạnh mẽ đến đâu, Lục Linh và Thái A cũng không hề quan tâm.
Đặc biệt Lục Linh và Thái A rất rõ ràng, Pháp Vương đừng nói là Tuyên Cổ Cảnh cao giai, cho dù đột phá đến Hóa Hồng Cảnh cũng không phải là đối thủ của Lục Thiếu Du.
Nhưng khi nhìn thấy Pháp Vương bị giết, Lục Linh cùng Thái A cũng có chút ngạc nhiên, trên mặt không hề có chút biểu lộ gì, những người trong đội Hộ Hoàng lại càng không cảm thấy kỳ quái.
Trên chiến đài, Lục Thiếu Du đứng đó, thu tay về, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn Băng Nhu của Băng gia, dường như không hề để tâm đến chuyện vừa giết chết Pháp Vương, ung dung tự tại, hắn cười nói:
– Cô nương chính là Băng Nhu của Băng gia?

☀️ 🌙