Đang phát: Chương 3051
Lão già nọ nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt cẩn trọng liếc xuống cảnh tượng máu chảy thành sông dưới kia rồi hỏi:
“Tên Hung Hồn kia là do ngươi giết?”
“Đúng vậy, lão cẩu đó chết dưới tay ta.”
Lục Thiếu Du đáp, không kiêu ngạo cũng chẳng hề nịnh bợ, ánh mắt lạnh lùng lướt qua đám người Đoạn Kiếm Đại Đế, Quân Lăng Đại Đế:
“Đây chỉ mới là bắt đầu, mối huyết thù của Phi Linh Môn, ta nhất định sẽ đòi lại gấp mười lần.”
“Ha ha.”
Lão già nghe vậy liền cười lớn:
“Hảo tiểu tử, quả nhiên bất phàm, con mắt của Tiểu Linh nha đầu không tệ.Giết rất tốt, nếu lần sau có việc gì thì nhớ gọi lão già này, có vài kẻ cũng nên dọn dẹp sạch sẽ đi.”
“Linh Hạo, Linh Thiên Môn các ngươi còn chưa đủ tư cách.”
Đoạn Kiếm Đại Đế với ánh mắt già nua, âm trầm nhìn Linh Hạo quát.
“Ngươi là Đoạn Kiếm lão cẩu của Thiên Kiếm Môn?”
Đoạn Kiếm Đại Đế vừa dứt lời, Lục Thiếu Du đang mặc trường bào màu xanh liền run lên, lạnh nhạt nhìn Đoạn Kiếm Đại Đế.
Lời này của Lục Thiếu Du khiến mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Đoạn Kiếm Đại Đế và Lục Thiếu Du.
“Tiểu tạp chủng, dù ngươi có giết Hung Hồn Đại Đế, lĩnh ngộ thuộc tính mới thì hiện tại ngươi cũng chưa có tư cách khiêu khích Thiên Kiếm Môn ta.”
Đoạn Kiếm Đại Đế vừa nói, một cỗ năng lượng thuộc tính phong trong thiên địa liền lan tràn, không gian nổi gió cuộn mây, uy áp Đế giả đáng sợ tỏa ra.
Lục Thiếu Du chắp tay đứng thẳng, lạnh lùng nhìn Đoạn Kiếm Đại Đế, khẽ hừ một tiếng coi thường, lạnh nhạt nói:
“Thiên Kiếm Môn, thật là uy phong.Chỉ không biết Thiên Kiếm Môn các ngươi so với Vạn Thú Tông thì mạnh hơn bao nhiêu, kết cục của Vạn Thú Tông hôm nay chính là kết cục của Thiên Kiếm Môn các ngươi ngày mai.”
Nói xong, Lục Thiếu Du lạnh nhạt nhìn cảnh tượng máu chảy thành sông, thi thể ngổn ngang phía dưới.
Nhìn cảnh tượng Vạn Thú Tông máu chảy thành sông, vô số cường giả Tôn cấp, yêu thú bát giai đuổi giết người của Vạn Thú Tông, Vạn Thú Tông giờ đã biến thành phế tích.Ánh mắt các Đế giả không khỏi rung động, trong lòng kinh hãi, ai có thể ngờ được Lục Thiếu Du vừa xuất hiện đã mạnh mẽ đến mức này.
“Đừng tưởng rằng ngươi giết được Hung Hồn thì có tư cách hung hăng càn quấy trước mặt Thiên Kiếm Môn chúng ta.”
Đoạn Kiếm Đại Đế âm trầm nói.
“Ha ha…”
Lục Thiếu Du cười lạnh, tiếng cười như sấm rền vang vọng trên không trung, vừa dứt, trong đôi mắt đen láy của hắn tràn ngập hàn ý, sát ý bừng bừng, một cỗ sát khí vô hình khuếch tán khiến không gian như ngưng lại.
Ánh mắt lạnh lẽo của Lục Thiếu Du nhìn Đoạn Kiếm Đại Đế, hàn ý thấu xương từ trong thân thể tràn ra, sát khí cùng hàn ý vô hình giống như lốc xoáy khuếch tán ra xung quanh, khiến các Đế giả cũng cảm thấy lạnh lẽo, máu tươi như đóng băng.
“Sát khí thật đáng sợ.”
Các Đế giả rung động, tất cả đều bị sát khí kinh thiên động địa này làm chấn nhiếp, sắc mặt run rẩy, Đoạn Kiếm Đại Đế cũng cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, đột nhiên có dự cảm không lành, ánh mắt thoáng biến đổi.
“Đoạn Kiếm lão cẩu, nghe cho kỹ đây, chỉ với tu vi Vũ Đế nhị trọng của ngươi trước mặt ta chẳng khác nào con sâu cái kiến, hôm nay ta có thể không giết ngươi, nhưng cho ngươi sống thêm một ngày, về mà rửa sạch cổ đi, chờ làm vong hồn dưới đao của ta.”
Lục Thiếu Du vừa nói xong, hàn ý càng thêm nồng đậm, một đạo quang mang màu vàng lóe lên trong tay, Huyết Lục đột nhiên xuất hiện.
“Ngao…”
Tiếng đao reo của Huyết Lục như tiếng long ngâm vang vọng không gian, trường bào màu xanh trên người Lục Thiếu Du tung bay.Kim quang quanh thân lan tỏa, khí tức kinh khủng tràn ra, Kim Hoàng khí phô thiên cái địa khiến không gian bỗng nhiên phong vân biến sắc.
Khí tức này khiến các Đế giả cũng phải run sợ.
“Huyết thù của Phi Linh Môn, huyết thù của Thôi Hồn Độc Tôn Đông Vô Mệnh, ta sẽ dùng trăm vạn máu tươi của Thiên Kiếm Môn để rửa sạch.Lục Thiếu Du ta thề, ngày mai sẽ huyết tẩy Thiên Kiếm Môn, chó gà không tha.”
Tiếng quát lạnh lẽo như sấm sét trên chín tầng trời mang theo hàn ý thấu xương vang vọng không trung, không gian phong vân biến sắc, Lục Thiếu Du đạp không đứng thẳng, Huyết Lục chỉ thẳng Đoạn Kiếm Đại Đế, đột nhiên vung đao về phía năm ngọn núi hợp thành một.
“Sưu…”
Dưới khí tức sắc bén, lạnh lẽo, đạo đao mang kia xé rách không trung tạo thành vết nứt đen kịt, bổ thẳng vào ngọn núi khổng lồ phía xa.
“Ầm ầm…”
Đao mang đánh xuống, ngọn núi cao vút trong mây dễ dàng bị nghiền nát, năm ngọn núi sụp đổ, sơn băng địa liệt.
Cảnh tượng này, phải tận mắt chứng kiến mới cảm nhận được sự rung động không gì sánh được, như thể chỉ cần nhìn thôi cũng khiến tim ngừng đập.
“Thực lực thật mạnh.”
Hầu hết các Đế giả của Thiên Địa Minh đều nhìn nhau, rung động không thôi, nhìn thân ảnh áo xanh được kim quang bao phủ, khí thế ngút trời khiến họ run rẩy.
Họ mới biết người thanh niên trước mặt mình đã phát triển tới mức khiến họ cảm thấy nguy hiểm.
Lục Thiếu Du đạp không đứng thẳng, hàn ý trong mắt bắn ra, ánh mắt quét qua tất cả Đế giả của Thiên Địa Minh, giọng nói mang theo hàn ý thấu xương vang lên:
“Tất cả nghe cho kỹ đây, ngày mai là ân oán cá nhân giữa Phi Linh Môn và Thiên Kiếm Môn, ai dám nhúng tay vào sẽ bị diệt cả sơn môn, chó gà không tha.Hiện tại cút đi cho ta, muốn tiêu diệt các ngươi, ta muốn làm lúc nào cũng được.”
Trước mặt chúng Đế, Lục Thiếu Du một mình một đao, khí phách mạnh mẽ, ngạo nghễ thiên hạ.
“Quả nhiên là nhân vật phong vân, thật bất phàm.”
Mẫu Đơn nhìn thân ảnh áo xanh trên không trung, đôi mắt đỏ tươi khẽ chớp động, trên khuôn mặt tuyệt mỹ hiện lên nụ cười động lòng người.Như hoa anh túc, diễm lệ mà tuyệt mỹ, nhưng lại là độc dược.
Độc Cô Cảnh Văn nhìn thân ảnh nam tử áo xanh, khẽ mỉm cười, nàng biết mình đã không nhìn lầm người.Ngày xưa ở Lục gia, khi hắn còn là thiếu gia bị khinh bỉ, nàng đã tin vào ánh mắt của mình.Nàng còn nhớ rõ câu nói của hắn, giờ đây, trước mặt Đế giả, hắn vẫn có thể ngạo nghễ đứng dưới vòm trời, khí thôn vạn dặm.
