Truyện:

Chương 2488 Trên đường đi gặp kịch chiến

🎧 Đang phát: Chương 2488

Âm Quỷ hỏi:
– Đại ca, không phải Lục Tâm Đồng cho chúng ta vũ linh khí dị giai sao?
– Lục Tâm Đồng là em gái của Lục Thiếu Du, đều nghe lời hắn.Lục Thiếu Du mới là người quyết định mọi việc.
Lệ Quỷ mắt lóe lên, tuy đang bị kiềm chế nhưng lão vẫn quan sát được nhiều thứ.Nếu không, ba huynh đệ đã không sống sót đến giờ này.
Dương Quỷ hỏi:
– Đại ca, Lục Thiếu Du kia thật sự tốt với chúng ta vậy sao?
Lệ Quỷ trầm ngâm một lúc, ngước lên nhìn Dương Quỷ, Âm Quỷ, trả lời:
– Đúng vậy!
Dương Quỷ trầm giọng hỏi:
– Ý của đại ca là chúng ta thật sự sẽ đối phó Lan Lăng sơn trang?
– Chẳng những đối phó Lan Lăng sơn trang mà còn phải ra tay thật tàn nhẫn!
Lệ Quỷ mắt bắn ra tia sáng lạnh, trầm giọng nói:
– Có lẽ đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, một cơ hội đổi đời.Đã không làm thì thôi, đã làm phải làm lớn, sống chết ra sao phải xem canh bạc này thế nào.
Dường như Lệ Quỷ đã rất khó khăn mới đưa ra quyết định này.
Âm Quỷ, Dương Quỷ nói:
– Đại ca, chúng ta đều nghe theo đại ca!
Lệ Quỷ nói:
– Tốt, Lan Lăng sơn trang cũng chẳng có ý tốt với ba huynh đệ chúng ta, không cần phải nể nang gì!
Ba người quyết định xong liền hóa thành ba luồng sáng biến mất ngay tại chỗ.
Trong vực sâu bao la, mênh mông vô tận.Ba người Lục Thiếu Du xuyên qua một vùng đất bằng phẳng lơ lửng, quan sát xung quanh.Từng khối lục địa lơ lửng như nhau, không thể nhìn thấy bên ngoài.
Lục Tâm Đồng chợt kêu lên:
– Đại ca, mau nhìn kìa!
Lục Thiếu Du, Dương Quá theo tiếng nhìn về hướng Lục Tâm Đồng chỉ.
Dương Quá nhìn sang, kinh ngạc:
– Là một khối lục địa!
Trước mắt họ là một khối lục địa lớn, mây mù trắng bao phủ, mép lục địa có làn khói trắng ẩn hiện.
Ba người cẩn thận quan sát mới thấy rõ.Khối lục địa lơ lửng cực lớn này dường như không có giới hạn, trải dài khắp vực sâu.
Phía xa lục địa có những ngọn núi cao chót vót, cây cối um tùm, xanh biếc che phủ, khác hẳn với những lục địa khô cằn mà ba người đã thấy trước đó.Kích thước của hai loại lục địa này khác nhau một trời một vực.
Lục Thiếu Du thán phục:
– Lục địa này lớn thật!
Mảnh đất bao la vô biên, có vách núi dựng đứng, cũng có sông nước chảy xiết, không biết sẽ trôi về đâu trong vực sâu này.
Lục Tâm Đồng hỏi ý kiến Lục Thiếu Du:
– Ca ca, chúng ta vào trong xem được không?
Ba người nhảy lên, đến biên giới của lục địa bao la, càng đến gần, họ càng cảm thấy rung động trước vẻ đẹp hùng vĩ của nó.
Lục địa này không khác gì so với đại lục bên ngoài, nhưng so sánh ra thì nó xanh tươi hơn nhiều.Đặc biệt là những dãy núi phía xa, tựa như những khu rừng nguyên sinh chưa từng có dấu chân người.
Lục Thiếu Du gật đầu:
– Đi, chúng ta vào xem.
Trong không trung đã có rất nhiều người tiến vào lục địa lớn này.
Ba người nhanh chóng tiến vào bên trong lục địa mênh mông.
Ngay khi ba người vừa bước chân vào lục địa, họ đã nghe thấy những tiếng nổ dữ dội phía trước.
Dương Quá nhìn về phía trước, tập trung quan sát và nhận ra những tiếng nổ trầm đục đó là do nhiều cường giả đang giao chiến:
– Có người đang đánh nhau!
Lục Thiếu Du lập tức nói:
– Chúng ta đi xem thử.
Sau khi tập trung tinh thần quan sát, sắc mặt Lục Thiếu Du liền thay đổi.Anh nhận ra có khá nhiều khí tức quen thuộc ở đó.
Không xa, trong một dãy núi, cây cối rậm rạp, sương trắng bao phủ tạo nên một bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp, khiến người ta cảm thấy vui vẻ và thoải mái.
Khi ba người Lục Thiếu Du đáp xuống đất, họ thấy bên ngoài dãy núi có khoảng ba mươi người đang đánh nhau dữ dội.Không xa đó, có một vài người đang đứng xem trận chiến, tỏ vẻ tự tin như đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Tiếng nổ vang vọng, năng lượng thiên địa tụ tập mạnh mẽ, tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng.Phía xa, rất nhiều người cũng đang quan sát.
Trong đám người đang giao chiến, có một thanh niên có khuôn mặt nữ tính, mặc áo trắng, da trắng như trứng gà bóc, đôi mắt sâu thẳm ướt át, tay cầm một chiếc quạt trắng tinh, vạch phá không gian để đẩy đối thủ ra.
– Phá!
Sóng khí mạnh mẽ đẩy ra, mặt đất xung quanh bị cày xới.
Sau khi đẩy lùi đối thủ, thanh niên áo trắng liền nói với Hàn Ngọc Tôn Giả, người đang giao chiến dữ dội gần đó:
– Hàn Ngọc trưởng lão, mau cướp lấy bảo vật!
Thanh niên áo trắng chính là cốc chủ của Thánh Linh cốc, Âm Dương Vương Dạ Vị Ương.
Hàn Ngọc Tôn Giả gật đầu:
– Tuân lệnh cốc chủ!
Trong trận chiến căng thẳng, một lão nhân khoảng năm mươi tuổi, mặt tái mét, mặc một bộ trường sam, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hàn Ngọc Tôn Giả.
– Hàn Ngọc Tôn Giả, ngươi còn chưa đủ trình đâu!
Vừa nói, lão nhân vừa tung ra một chưởng, phong tỏa tất cả các đường lui của Hàn Ngọc Tôn Giả.
Hàn Ngọc Tôn Giả quát lớn:
– Hừ! Rõ ràng là Thánh Linh cốc ta phát hiện ra trước, Vạn Thú tông các ngươi thật quá đáng!
Hàn Ngọc Tôn Giả ngưng tụ chưởng, đóng băng không gian xung quanh.
Lão nhân năm mươi tuổi lạnh lùng quát:
– Hừ, chút tài mọn!
Chưởng ấn của lão biến đổi, vận chuyển khí tức thuộc tính thổ mạnh mẽ, một thủ ấn nặng nề giáng từ trên xuống.
Hai chưởng ấn chạm nhau, một tiếng nổ lớn vang lên.Chưởng của Hàn Ngọc Tôn Giả chỉ cầm cự được một lát rồi vỡ tan, vụn băng bắn tung tóe, không gian xuất hiện những khe nứt đen ngòm.Thân hình Hàn Ngọc Tôn Giả loạng choạng lùi lại, máu tươi vương trên khóe môi.
Lão nhân năm mươi tuổi lạnh lùng quát:
– Vũ Tôn nhị trọng nhỏ bé, chết đi!
Chân khí thuộc tính thổ tuôn ra ồ ạt, không trung rung chuyển, thân hình lão lại lao về phía Hàn Ngọc Tôn Giả đang lảo đảo lùi lại.Kình phong uy thế cường đại đột ngột ập đến.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chân khí dâng lên trong tay lão nhân, lão giơ tay nhấc chân, kéo theo năng lượng thiên địa thuộc tính thổ tụ tập trong không gian xung quanh, nhốt Hàn Ngọc Tôn Giả vào trong, khiến y không thể thoát ra.Một chưởng nữa lại mạnh mẽ giáng vào Hàn Ngọc Tôn Giả.
Hàn Ngọc Tôn Giả hoàn toàn biến sắc, hoảng hốt ổn định thân hình đang lùi lại, chân khí tuôn ra từ tay.Không trung trước mặt Hàn Ngọc Tôn Giả co rút lại, toàn bộ không gian hóa thành hàn băng, đông cứng trọn vẹn không gian.
Lão nhân năm mươi tuổi ngưng tụ năng lượng thuộc tính thổ thành chưởng, đánh mạnh vào lớp băng.Một chưởng đánh ra, không gian bị đánh thủng một lỗ, không gian hàn băng bị nghiền nát.
Hàn Ngọc Tôn Giả bị hất văng ra, phun ra một ngụm máu, mặt tái xanh.
Hàn Ngọc Tôn Giả lại bị đẩy lùi, lão nhân năm mươi tuổi lần nữa tuôn ra chân khí.
– Chết đi!
Một đạo chân khí màu vàng đất bắn ra từ tay lão nhân, bay về phía Hàn Ngọc Tôn Giả.
Lại một đòn tấn công ập đến, đối phương là Vũ Tôn tam trọng.Hàn Ngọc Tôn Giả hoàn toàn biến sắc, không thể chống lại cường giả của Vạn Thú tông này.
Bỗng nhiên, trên bầu trời sau lưng Hàn Ngọc Tôn Giả vang lên tiếng xé gió mạnh mẽ, một luồng sáng màu xanh xuất hiện trước mặt y.
Một tiếng quát kỳ lạ vang lên:
– Người của Vạn Thú tông đúng là ngang ngược vô lý, dám ra tay độc ác như vậy, ta sẽ dạy cho ngươi một bài học!

☀️ 🌙