Đang phát: Chương 2355
– Lại đánh nhau nữa rồi.
Hai bóng người lại từ trong ngọn núi đổ nát lao ra.Cả hai đều lấm lem bụi đất, tóc tai rối bời, áo giáp cũng dính đầy bùn, thậm chí áo giáp của Dương Quá còn bị vỡ nát nhiều chỗ.
– Các ngươi định phá hủy hết cả Thanh Long Hoàng tộc ta mới thôi sao?
Tộc trưởng Long Ngộ cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, hét lớn một tiếng, giọng vang vọng cả không gian.
– Ha ha…
Hai anh em nhìn về phía phát ra tiếng hét, rồi nhìn xung quanh.Một vùng núi non rộng lớn đã bị phá tan hoang, san phẳng thành bình địa.Họ cởi bỏ khải giáp, nhìn nhau cười lớn.Lục Thiếu Du nhìn về phía Long Ngộ nói:
– Tộc trưởng Long Ngộ, nhất thời hứng khởi quá, xin lỗi nhé.
– Thôi được rồi, chỉ cần các ngươi đừng đánh nhau trong Thanh Long Hoàng tộc ta nữa là được.
Âm thanh từ xa vọng lại, có vẻ như Long Ngộ đã rời đi.
– Đại ca, đệ lo muốn chết.May mà huynh không sao.
Lục Thiếu Du quay sang nhìn Dương Quá, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.Đại ca không những bình an vô sự mà còn có được cơ duyên lớn.
Hai anh em tiến lên ôm nhau, mừng cho thực lực của đối phương.
Lục Thiếu Du hiểu rõ, với sức mạnh vừa rồi, chắc chắn Dương Quá đã gặp được cơ duyên lớn, lĩnh ngộ được thuộc tính Thổ, thêm vào sức mạnh Thời gian, cùng với lợi thế của vũ giả song hệ, việc chống lại cường giả Tôn cấp bát trọng đỉnh phong không phải là vấn đề.Lục Thiếu Du còn cảm nhận được Dương Quá dường như vẫn chưa dùng hết toàn lực.
Thực lực này đã đạt đến cấp độ cao trên đại lục.
Về phần thực lực của mình, Lục Thiếu Du cũng tự đánh giá được.Bây giờ dù gặp phải Tôn cấp cửu trọng, hắn cũng không cần phải bỏ chạy.Nhưng trong Tôn cấp cửu trọng cũng có sự khác biệt lớn, thậm chí có thể nói thực lực khác nhau một trời một vực.
Hắn có thể đối phó với Tôn cấp cửu trọng trung kỳ, hậu kỳ hay thậm chí là đỉnh phong thì Lục Thiếu Du không chắc.Nhưng hắn cảm thấy, nếu toàn lực ứng phó, Tôn cấp cửu trọng sơ kỳ không còn là mối lo của hắn nữa.
Hai anh em ôm nhau rồi nhanh chóng tách ra, Dương Quá hỏi:
– Các ngươi không sao là tốt rồi.Tam muội đâu? Sao ta không thấy muội ấy?
– Chúng ta về rồi nói.
Lục Thiếu Du đáp, nghĩ đến nha đầu Tâm Đồng không biết thế nào trong Thiên Trụ Giới.Bên ngoài mới trôi qua một năm, nhưng trong Thiên Trụ Giới đã là hai mươi năm.
Một lát sau, trong đình viện của Long Yên, Lục Thiếu Du, Dương Quá và Kim Huyền đang có mặt.
Lục Thiếu Du nhìn Kim Huyền, trong lòng chợt giật mình.Lão giả này không hề lộ ra khí tức gì, nhưng lại khiến Lục Thiếu Du cảm thấy run sợ.Đây chắc chắn là một cường giả đỉnh cấp.
– Nhị đệ, để ta giới thiệu.Đây là Kim Huyền thúc.
Dương Quá giới thiệu Kim Huyền với Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du lập tức cung kính hành lễ:
– Tiểu tử xin chào Kim Huyền thúc.
– Khách sáo rồi, ta không dám nhận đâu.Ta chỉ là tọa kỵ của lão chủ nhân thôi.Ngươi là người khai sáng ra thuộc tính thứ bảy, có lẽ không bao lâu nữa sẽ trở thành Nhân Hoàng thứ bảy đấy.
Kim Huyền mỉm cười, vạt áo bào vàng khẽ rung lên, một luồng sức mạnh nhu hòa nâng Lục Thiếu Du lên, khiến hắn không thể cúi người thêm được nữa.
Kim Huyền đã tận mắt chứng kiến thực lực, thiên phú và tâm cảnh kinh khủng của Lục Thiếu Du, nên rất coi trọng hắn, chứ không chỉ vì hắn là Nhị đệ của Dương Quá.
– Kim Huyền thúc, người biết rõ ta lĩnh ngộ thuộc tính mới sao?
Lục Thiếu Du ngạc nhiên.Hắn cứ tưởng ít người biết chuyện này, không ngờ Kim Huyền lại biết rõ như vậy.
Kim Huyền cười nhẹ:
– Nghe nói lão tổ Bắc Cung gia tộc trước đây lĩnh ngộ ra thuộc tính thứ năm là thuộc tính Mộc.Thứ ngươi lĩnh ngộ rõ ràng là một loại thuộc tính mới.Đợi khi ngươi đại thành, ngày đó chính là ngày ngươi chính thức trở thành Nhân Hoàng thứ bảy.
Lục Thiếu Du kinh ngạc, nghe Kim Huyền nói, dường như ông không phải là người bình thường.Hắn ngẩn người một lát, nhớ đến Tâm Đồng, tâm thần khẽ động, Thiên Trụ Giới xuất hiện.Một làn sóng dao động lan tỏa, một luồng khí tức cổ xưa xuất hiện khiến Kim Huyền không khỏi biến sắc.
Trong Thiên Trụ Giới, mấy bóng người nhảy ra, chính là Lục Tâm Đồng, Thiên Sí Tuyết Sư, Mặc Lang và Phi Thiên Ngô Công.
– Bái kiến chủ nhân.
Thiên Sí Tuyết Sư và Mặc Lang hành lễ.
– Đại ca, huynh không sao chứ?
Lục Tâm Đồng chạy đến bên cạnh Dương Quá, vui mừng hỏi.
– Đại ca có thể gặp chuyện gì chứ.Hai người không sao là tốt rồi.
Dương Quá xoa đầu Lục Tâm Đồng, trong mắt hiện lên vẻ vui vẻ.Tình cảm của họ còn thân hơn cả anh em ruột, người nhà không sao là hắn yên lòng.
– Tiểu nha đầu, Linh Tôn lục trọng rồi cơ à?
Khi Lục Thiếu Du thu hồi Thiên Trụ Giới, ánh mắt nhìn về phía Lục Tâm Đồng.Hắn dễ dàng nhận ra khí tức của nàng, không ngờ nha đầu này đã đạt tới Linh Tôn lục trọng.
– Tâm Đồng, Thiên Độc Hồn Anh muội tu luyện thế nào rồi?
Lục Thiếu Du hỏi.
– Đã tu luyện thành công, độc công tiến thêm một bước.Sau này dù là tộc nhân của Tứ đại Thú Hoàng tộc gặp phải muội cũng không thể coi thường độc công của muội được nữa.
Lục Tâm Đồng gật đầu, vui vẻ nói.
– Trời sinh độc thể, Thiên Độc Hồn Anh? Chẳng lẽ ngươi tu luyện Thiên Độc Kinh sao?
Kim Huyền nhìn Lục Tâm Đồng, ánh mắt khẽ run lên, có chút kỳ lạ và ngạc nhiên.
– Vị này là…
Lục Tâm Đồng nhìn Kim Huyền, dường như cũng cảm nhận được lão giả mặc hoàng bào này có chút bất phàm.
– Đây là Kim Huyền thúc.
Dương Quá nói với Lục Tâm Đồng.
– Bái kiến Kim Huyền thúc.Thứ ta tu luyện chính là Thiên Độc Kinh.Chẳng lẽ Kim Huyền thúc cũng biết Thiên Độc Kinh sao?
Lục Tâm Đồng hỏi, không hỏi kỹ lai lịch của Kim Huyền.
– Ta cũng không biết nhiều lắm.Ta chỉ nhớ hơn ba vạn năm trước có một Thiên Độc Tiên Tử, nàng ta tu luyện Thiên Độc Kinh do tự mình nghĩ ra.Độc công trác tuyệt, vang danh đại lục.Hiếm ai dám trêu vào nàng ta.Không biết nàng ta có quan hệ gì với ngươi không.
Kim Huyền nói.
– Thiên Độc Tiên Tử?
Lục Tâm Đồng thì thào, lúc trước nhận được truyền thừa của sư tổ, nàng chưa từng nghe thấy danh hiệu này.
– Các ngươi cứ trò chuyện đi, ta đi tâm sự với một lão hữu trong Thanh Long Hoàng tộc.
Kim Huyền mỉm cười, bước ra khỏi đình viện.Chỉ vài bước, thân ảnh ông đã biến mất.
