Truyện:

Chương 2346 Kim Huyền ra tay 2

🎧 Đang phát: Chương 2346

Sưu.Sưu.Sưu.
Ba cột sáng dừng lại trước thân ảnh màu vàng, khí thế đáng sợ lan tỏa.Không gian rung chuyển, nhưng ba cột sáng kia không thể tiến thêm.
Dưới vô số ánh mắt, thân ảnh màu vàng đột ngột xuất hiện như bóng ma.Ánh mắt lạnh lùng nhìn ba người trước mặt, đó chính là Kim Huyền, người nãy giờ chưa hề ra tay.
Thấy thiếu chủ bị vây công, Kim Huyền giận dữ:
– Cút xuống cho ta!
Kim Huyền quát lạnh, tay áo vung lên.Vạt áo bào màu vàng rung động, một đạo quang mang vàng như điện xẹt về phía ba cột sáng.
Ba người kia không kịp phản ứng, liền cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp đánh vào người.
Ầm.Ầm.Ầm.
Ba tiếng vang lên.Ba cường giả Thanh Long Hoàng tộc bị đánh rơi từ trên trời xuống.Hai người đập mạnh vào núi, người còn lại rơi xuống đất, núi đá vỡ vụn, bay tứ tung.
Thấy ba trưởng lão trong tộc không địch nổi một chiêu của đối phương, các trưởng lão Thanh Long Hoàng tộc biến sắc.Trong lòng giận dữ, đây quả là nỗi nhục của tộc.
– Đáng giận!
Vài trưởng lão, hộ pháp nóng tính lập tức lao lên.Nhưng chưa kịp tấn công, Kim Huyền đã lạnh lùng nhìn về phía họ.Tay áo vung nhẹ, quang mang đáng sợ quét ngang trời, đánh bay hơn chục trưởng lão đang xông tới.
Ầm.Ầm.Ầm.
Các trưởng lão rơi xuống đất, mặt đất rung chuyển, núi đá tan hoang.
– Một lũ hỗn trướng! Hậu duệ Thanh Long Hoàng tộc ngày càng tệ!
Áo bào Kim Huyền tung bay, ngạo nghễ đứng trên không.Năng lượng bao la trong trời đất vây quanh hắn.Cả không trung chỉ còn một mình hắn.Các trưởng lão và cường giả Thanh Long Hoàng tộc muốn xông lên cũng không thể đến gần trong vòng trăm mét.
– Mạnh thật!
Đại trưởng lão Long Nguyệt, tộc trưởng Long Ngộ, Huyền Hạo, Long Bích Hàm, Nhị trưởng lão và các cường giả khác nhìn Kim Huyền, cảm nhận khí tức ngập trời kia, kinh hãi khôn nguôi.
– Kim Huyền thúc!
Dương Quá lóe thân, nhìn Kim Huyền trên không, lau vết máu nơi khóe miệng.
– Thiếu chủ, người không sao chứ?
Kim Huyền cúi đầu, cung kính hỏi.
– Ta không sao.
Dương Quá lắc đầu, lùi lại phía sau.
– Các hạ là ai?
Long Ngộ nhìn Kim Huyền, sắc mặt biến đổi.Hắn bước ra, khí thế lan tràn, va chạm với khí thế của Kim Huyền.
– Đây là Thanh Long Hoàng tộc, các hạ dám càn quấy ở đây.Chẳng lẽ các hạ coi Thanh Long Hoàng tộc ta không có ai sao?
– Ngươi là tộc trưởng Thanh Long Hoàng tộc hiện tại?
Kim Huyền nhìn Long Ngộ, mắt dao động, chắp tay đứng đó.
– Đúng vậy.Nếu các hạ muốn động thủ, ta sẽ tiếp các hạ vài chiêu.
Sắc mặt Long Ngộ trầm xuống, khí thế lúc này dường như không kém Kim Huyền.Hai cỗ khí thế giằng co, không trung cuộn trào.
– Long Thanh là gì của ngươi?
Kim Huyền hỏi.
Long Ngộ khẽ biến sắc, nghi hoặc nói:
– Long Thanh là thúc tổ của bổn tộc.
– Haizz, người và vật đều không còn.Không ngờ Long Thanh đã có nhiều hậu bối như vậy.
Kim Huyền thở dài, ba vạn năm, thế sự thay đổi quá nhiều.
– Kim Huyền, con chim nhà ngươi vẫn còn sống sao? Ha ha, ta cứ tưởng ngươi chết rồi.Con chim già nhà ngươi, không ngờ vẫn còn nhớ ta.
Một tiếng cười lớn vang lên trong không gian.Âm thanh đầy kích động, khiến tai mọi người chấn động.
– Long Bằng, không ngờ ngươi chưa chết.Ta cũng tưởng ngươi chết rồi.Biết ta đến mà không ra mặt, đây là đạo đãi khách của ngươi sao?
Kim Huyền mỉm cười, tay áo rung lên.Kim quang bắn ra, thu lại khí thế đang giằng co với Long Ngộ, lùi về phía sau.
– Ta có chút bất tiện nên không ra mặt được.
Âm thanh vang vọng trên không trung.
– Chuyện này ta sẽ xử lý, để ta gặp mặt lão bất tử nhà ngươi.
– Thiếu chủ, ta đi trước một chuyến.
Kim Huyền nói xong, hóa thành một đạo kim quang, bay về phía trước.
Thấy Kim Huyền biến mất, cả Thanh Long Hoàng tộc kinh ngạc.Người mặc áo bào vàng kia rốt cuộc là ai, lại quen biết với vị kia của tộc mình.
Long Ngộ nhìn lên không trung, ánh mắt biến ảo, không biết đang nghĩ gì.
Trên Thanh Long đỉnh, Lục Thiếu Du khoanh chân ngồi, tiếp tục lĩnh ngộ thuộc tính Kim.Trong đầu, kim đao màu vàng vẫn đang cắn nuốt năng lượng vô hình.
Năng lượng này vốn có lợi cho tâm cảnh, nhưng Lục Thiếu Du không thu được bao nhiêu.Dù vậy, việc lĩnh ngộ dưới khí tức này vẫn có hiệu quả.Thất bại rồi lại lĩnh ngộ, rồi lại khống chế thuộc tính luân hồi.
Đại hồn anh tiếp tục hấp thu chỗ tốt trên Long đỉnh, khí tức ẩn hiện chậm rãi tăng cường.
Trong Phi Linh môn, hậu sơn xanh ngát.Trong một động phủ sau đình viện, thác nước bắt đầu hội tụ năng lượng thiên địa vô hình.
Sưu.
Một lát sau, mặt đất rung nhẹ.Năng lượng khủng khiếp, bao la trong thiên địa hội tụ trên không trung, rót vào hậu sơn.Một khí tức mạnh mẽ nhanh chóng tăng lên trong mật thất.
– Bắt đầu đột phá.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh xuất hiện, nhìn về phía trước.Cảm nhận khí tức này, mắt nàng hiện lên niềm vui khó giấu.
Mấy bóng hình xinh đẹp xuất hiện quanh nàng, là tỷ muội Diệp Mỹ, Bạch Toa Toa, Nhan Kỳ và Hoa Mãn Ngọc.
– Sư phụ, Đông lão muốn đột phá sao?
Cảm nhận khí tức này, Quỷ Ảnh La Sát Diệp Phi nói.Nhiều năm trôi qua, tu vi của Diệp Phi đã đạt tới Vũ Vương.
– Có lẽ sắp rồi.
Bạch Oánh nói.Năng lượng thiên địa mênh mông như thủy triều liên tục kéo vào mật thất ở hậu sơn.
Trong mật thất, khói độc ngập trời phóng lên như núi lửa phun trào.Khói đen cực kỳ đậm đặc, mang theo khí tức mênh mông và uy áp linh hồn cực lớn, bao trùm cả không gian.
Chỉ một lát sau, năng lượng bao la hóa thành quang mang tiêu tán.Bầu trời trở lại yên tĩnh.
Sưu.
Một thân ảnh màu đen bay lên, lơ lửng trên không trung.Khuôn mặt tràn đầy khí tức mênh mông.Hai mắt mở ra, ánh mắt sáng như sao.Miệng thở ra một ngụm trọc khí dài, bên trong có khói độc màu đen.

☀️ 🌙