Đang phát: Chương 2329
Lục Thiếu Du nghe vậy liền ngẩn người, nhìn Long Trưởng với vẻ mặt ngây ngốc.Cậu không hề ngốc, thừa sức hiểu ý Long Trưởng muốn nói cậu có thể lấy thêm vài món nữa.
*Vèo*
Lục Thiếu Du còn nhanh hơn cả thỏ, lập tức biến mất, xuất hiện trong đình viện, nhanh chóng thu Hắc Tinh Hồn thạch vào nhẫn trữ vật.Tiếp đó, cậu đến chỗ bốn kiện linh khí Địa cấp mà mình còn đang do dự, cũng nhanh tay thu hết vào nhẫn.
Lục Thiếu Du không lấy thêm nữa, làm người không thể quá tham lam.Hơn nữa, đây dù sao cũng là địa bàn của Thanh Long Hoàng tộc, Long Trưởng cũng đã nói chỉ năm ba kiện thôi.
Thu dọn tất cả chưa đến mười giây, Lục Thiếu Du đã trở lại bên cạnh Long Trưởng, nói:
– Long Trưởng lão ca, chúng ta đi thôi.Tiểu tử khắc ghi trong lòng, sau này có cơ hội nhất định sẽ chữa khỏi mắt cho lão ca.
Long Trưởng hiểu ý, Lục Thiếu Du cũng vậy.Ý tứ trong lời nói là ân tình hôm nay, sau này có dịp Lục Thiếu Du nhất định sẽ báo đáp.
– Ha ha, đi thôi.
Long Trưởng mỉm cười, lời của Lục Thiếu Du đương nhiên ông hiểu, dù sao đồ trong này đối với ông và toàn bộ Thanh Long Hoàng tộc đều vô dụng, vừa hay ông có thể bán một phần nhân tình.
Trong đình viện yên tĩnh, Tiểu Long, Lục Tâm Đồng và Thần Hi đang ngồi cùng nhau.Trong tay Tiểu Long có vô số vật đủ màu sắc trông như kẹo, cậu đang chia cho Lục Tâm Đồng và Thần Hi.
– Tiểu Long, cho ta thêm chút nữa đi.
Thần Hi nhìn chằm chằm Tiểu Long, đôi mắt đen láy chớp nhẹ, nhìn đống đồ đủ màu trong tay cậu, không khỏi thèm thuồng.Dù miệng vẫn còn nhai, nhưng đây chính là thứ ngon nhất nàng từng ăn, thật sự là mỹ vị nên nàng mới kỳ kèo.
– Ta cho ngươi nhiều lắm rồi, không còn nữa.
Tiểu Long kiên quyết lắc đầu, vừa nãy Thần Hi đã lấy của cậu không ít.Không hiểu vì sao mỗi khi nhìn đôi mắt to tròn, đen láy cùng cái miệng nhỏ nhắn của nàng, cậu không thể từ chối được.
– Ngươi gạt ta, rõ ràng ta thấy ngươi còn, Tâm Đồng còn nhiều hơn ta.
Thần Hi kháng nghị, trong tay Tâm Đồng còn nhiều hơn của nàng.
– Tâm Đồng không giống vậy, chúng ta là người một nhà, đương nhiên phải nhiều hơn ngươi rồi.
Tiểu Long nói.
– Vậy thì ta cũng làm người nhà của ngươi.Ngươi cho ta thêm một chút là được, được không?
Thần Hi nhìn Tiểu Long nói, bắt đầu tỏ vẻ ngây thơ, ánh mắt trong veo.
– Đang làm gì vậy?
Trong lúc hai người nói chuyện, Lục Thiếu Du đã đến đình viện, thấy Tiểu Long ở đó, cậu có chút ngạc nhiên.
Tiểu Long thấy lão đại lập tức thoát khỏi sự uy hiếp dụ dỗ của Thần Hi, chạy tới nói:
– Lão đại, huynh về rồi à? Đệ đã giữ lại cho huynh thứ tốt.
Vừa dứt lời, trong tay Tiểu Long xuất hiện một túi nhỏ, một mùi hương thơm ngát lập tức lan tỏa, khiến người ta hít vào cảm thấy vô cùng thoải mái, Tiểu Long tức thì đưa cho Lục Thiếu Du.
– Đây là thứ gì?
Lục Thiếu Du nhận lấy cái túi, bên trong có vô số vật nhỏ đỏ au trông như kẹo, hoặc nói chính xác hơn là giống đan dược, thậm chí còn có thể thấy được một tia năng lượng chấn động như có như không.Lục Thiếu Du lập tức hiếu kỳ hỏi.
– Đây là Bách Hoa linh đan.Chính là thứ mà mẫu thân đệ dùng hơn trăm loại linh dược cùng kỳ hoa tạo thành, không những ăn ngon mà còn có thể bồi bổ linh hồn lực và tu vi.
Tiểu Long nói:
– Huynh đem cái này cho Kinh Vân, còn có mẫu thân nếm thử.
– Thật sao?
Lục Thiếu Du cũng có chút tò mò về Bách Hoa linh đan này.Tổng cộng có ba mươi bốn viên, Lục Thiếu Du lập tức lấy ra một viên bỏ vào miệng.Đan dược vào miệng liền tan ra như quỳnh tương ngọc dịch.Cả người mang theo một mùi hương hoa, bên trong Bách Hoa linh đan còn có một luồng linh dịch không kém lan tỏa ra, sau đó hóa thành một luồng năng lượng tẩm bổ linh hồn.Vật này quả thực vô cùng kỳ lạ, bất phàm.
– Hừ, đồ keo kiệt.
Thần Hi thấy hy vọng lấy thêm của mình đã chấm dứt, tức thì hừ lạnh một tiếng, cái miệng nhỏ nhắn cong lên.
– Thần Hi, ta cho ngươi thêm hai viên này.Đừng nóng giận.
Lục Tâm Đồng tiến lên, khẽ mỉm cười rồi nói với Thần Hi.
– Vẫn là ngươi tốt với ta.
Thần Hi mỉm cười nói:
– Thế nhưng tính ra ta vẫn thích lấy từ tay hắn hơn.
– Thiếu Du, nghe nói ngươi đi vào bảo khố của Thanh Long Hoàng tộc?
Lúc này, từ trong đình viện có hai bóng người đi ra, chính là Huyền Hạo và Long Bích Hàm.
– Bái kiến bá phụ, bá mẫu.
Lục Thiếu Du nhìn hai người, khí chất của họ đều vô cùng bất phàm, cậu nói:
– Chỉ chọn được hai kiện, Đại hộ pháp Long Trưởng nói một kiện còn lại có thể để ta lên Thanh Long phong tu luyện một năm.
– Không ngờ ánh mắt của ngươi lại cao như vậy, những đồ vật trong bảo khố ngay cả ba kiện cũng không lọt mắt ngươi.
Long Bích Hàm khẽ cười, tiếp tục nói:
– Tu luyện trên Thanh Long phong một năm đối với ngươi mà nói cũng có không ít chỗ tốt.Đến giờ vẫn chưa có nhân loại nào được đặt chân lên Thanh Long phong.Đến lúc đó ngươi phải nhớ kỹ, càng tu luyện trên cao bao nhiêu thì chỗ tốt đạt được càng lớn bấy nhiêu.Nhưng với điều kiện phải chống đỡ được chứ không phải liều chết chịu đựng.Nếu liều chết chịu đựng thì chỉ có hại chứ không có lợi.Đồn rằng nếu có thể bước chân lên đỉnh Thanh Long phong là có tâm cảnh bước vào Đế giả.
– Tâm cảnh Đế giả? Cái gì mà tâm cảnh Đế giả?
Lục Thiếu Du hỏi Long Bích Hàm, sắp phải lên Thanh Long phong tu luyện nên cậu cũng phải hỏi cho rõ mới được.Đến lúc đó mới có thể đạt được chỗ tốt lớn nhất.
– Tác dụng lớn nhất của Thanh Long phong chính là đề cao tâm cảnh và linh hồn.Tâm cảnh đối với tu luyện giả chúng ta, chẳng phân biệt linh thú, yêu thú hay nhân loại, đều cực kỳ quan trọng.Đối với tu luyện mà nói, một là chân khí, yêu nguyên, linh lực, linh nguyên, hai là linh hồn, ba là tâm cảnh.Trong đó, muốn đề cao loại thứ nhất tương đối dễ dàng nhất.
Long Bích Hàm nói xong, nhìn Lục Thiếu Du, nhẹ nhàng cười nói:
– Muốn đề cao linh hồn thì khó, nhưng vẫn có một chút biện pháp.Khó khăn nhất chính là tâm cảnh, ở phương diện này thiên tài địa bảo vô cùng thưa thớt.
Lục Thiếu Du nghe vậy liền gật đầu.Cậu đã phục dụng không ít thiên tài địa bảo, thiên tài địa bảo tăng cường tu vi là nhiều nhất, tăng cường linh hồn thì ít đi.Còn về tâm cảnh thì chỉ có Diễn Linh Thánh quả mới có tác dụng.Tu vi càng cao, tầm quan trọng của tâm cảnh càng lớn.
