Đang phát: Chương 2255
Huyền Vũ nói:
– Hôm nay tộc ta có chuyện lớn, náo nhiệt lắm.
– Ta cũng cảm nhận được chút động tĩnh, có chuyện gì vậy?
Thanh âm từ trong thạch thất vọng ra, hỏi.
Huyền Vũ đáp:
– Tộc trưởng Cửu Vĩ Yêu Hồ mới nhậm chức dẫn theo vài người xông vào tộc.Hai người trong số đó đã đả thương hơn hai trăm người của Hộ pháp đoàn, hơn mười hộ pháp bát giai bị trọng thương.Đại hộ pháp cũng bị chà đạp, cuối cùng Huyền Kình và Huyền Doanh ra tay cũng không làm gì được hai người kia.Hai người đó làm náo loạn cả tộc.
– Là tộc trưởng mới của Cửu Vĩ Yêu Hồ sao? Quan hệ giữa Cửu Vĩ Yêu Hồ tộc với Huyền Vũ Hoàng tộc chúng ta không tệ, đâu đến mức đại náo Huyền Vũ Hoàng tộc như vậy?
Thanh âm trong thạch thất nghi hoặc nói.
– Nhị ca, đây không phải là người của Cửu Vĩ Yêu Hồ.
Huyền Vũ nói.
– Vậy thì kỳ lạ.Ai dám càn quấy trong tộc ta như vậy chứ?
Thanh âm trong thạch thất càng thêm nghi hoặc.
Huyền Vũ chậm rãi nói:
– Là Tiểu Long và Lục Thiếu Du kia.
– Cái gì?
Người trong thạch thất nghe vậy, thanh âm lập tức run rẩy:
– Tam đệ, đệ nói thật sao?
– Đương nhiên là thật, hiện tại bên ngoài náo nhiệt lắm.
Huyền Vũ cười khổ nói.
– Vậy Tiểu Long hiện tại ở đâu? Người trong tộc có làm gì nó không?
Người trong thạch thất gấp gáp hỏi.
– Mấy trưởng lão kia rất muốn bắt tiểu gia hỏa đó, nhưng hiện tại bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn thôi.
Huyền Vũ nói.
– Tam đệ, đệ mau nói rõ một chút.
– Đại ca cứ yên tâm, đừng vội.
Huyền Vũ nói…
Trong sơn mạch xanh ngắt một màu.Trước hạp cốc, Đại hộ pháp nói với hơn mười người có tu vi thất giai:
– Trông chừng cho ta, hễ có động tĩnh lập tức báo cáo.
– Vâng, Đại hộ pháp.
Hơn mười người kia cung kính đáp lời.
Trong vùng biển bao la, mênh mông.Thỉnh thoảng có thể thấy vài điểm nhỏ phía xa.
Hoàng hôn, mặt biển rộng lớn được ánh chiều nhuộm đỏ.Thời gian chậm rãi trôi, mặt trời từ từ lặn xuống biển.
Trong hải vực vô tận, đêm tối vô cùng yên ắng.Không biết từ khi nào, một vầng trăng sáng đã treo trên bầu trời, ánh trăng chiếu xuống mặt nước tạo thành ánh sáng màu xanh.
Tại một nơi nào đó, lúc này đã là cuối thu đầu đông, nhưng xung quanh vẫn một màu xanh biếc.
Trong một đình viện tinh xảo, có một thân ảnh xinh đẹp đứng đó.Thân ảnh uyển chuyển, bộ cung trang màu hồng bao phủ thân thể mềm mại, linh lung.Da thịt trắng như tuyết, khuôn mặt tinh xảo toát ra khí tức vũ mị, hấp dẫn.Đặc biệt là đôi mắt xinh đẹp kia vô cùng động lòng người.
Nhưng trong ánh mắt động lòng người ấy lại có mấy phần sầu lo.
*Sưu Sưu*
Trước không trung, hai tiếng xé gió vang lên.Ánh mắt thân ảnh xinh đẹp thu lại, nhìn về phía trước rồi nói:
– Hai vị sư tỷ Kính Hoa, Thủy Nguyệt, sao hai tỷ lại tới đây?
– Chẳng lẽ chúng ta đến thăm mà sư muội không vui sao?
Một thanh âm nhẹ nhàng vang lên.Trong nháy mắt, hai đạo thân ảnh xuất hiện trên không trung, thân ảnh xinh đẹp lóe lên rồi đáp xuống đình viện.
Người đến chính là Kính Hoa và Thủy Nguyệt.Kính Hoa mặc một bộ cung trang màu trắng, khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc búi cao, khí chất xuất trần.
Thủy Nguyệt mặc một bộ váy dài, trên vai có một dải lụa mỏng, trông ôn nhu.Khuôn mặt không trang điểm, mộc mạc nhưng vẫn toát lên vẻ ưu nhã.
– Sư muội không dám, muội hoan nghênh còn không kịp.
Mộ Dung Lan Lan mỉm cười, thanh âm mang theo ba phần kiều mị.
– Huyền Linh Chân Kinh của sư muội dường như lại có tiến bộ, chúc mừng muội.
Kính Hoa nhìn Mộ Dung Lan Lan, cảm nhận khí tức trên người sư muội, lập tức cảm thấy ngoài ý muốn, thực lực của sư muội lại tiến bộ nhanh như vậy.
– Chỉ có chút tiến bộ thôi.
Mộ Dung Lan Lan mỉm cười, dường như vì tu luyện Huyền Linh Chân Kinh mà nụ cười của nàng cũng mang theo sự vũ mị trời sinh, e rằng người bình thường nhìn thấy nụ cười này sẽ vô thức bị hấp dẫn.
Thủy Nguyệt nhìn Mộ Dung Lan Lan nói:
– Sư muội, muội cố ý chờ chúng ta đúng không?
– Thủy Nguyệt sư tỷ quả nhiên nhanh nhạy, chuyện gì cũng không giấu được tỷ.
Hai mắt Mộ Dung Lan Lan sáng lên, khóe miệng nở nụ cười nhạt.
– Chúng ta vừa từ Cổ Vực trở về.
Kính Hoa lại nói:
– Cũng đã gặp Kinh Vân.
– Sư tỷ, hiện tại Kinh Vân thế nào rồi?
Mộ Dung Lan Lan lập tức kéo tay Kính Hoa và Thủy Nguyệt rồi hỏi.
– Sư muội, muội đừng lo lắng.Có La Lan thị sủng ái nó như vậy, nó sống rất tốt, so với lần trước cũng cao hơn không ít, ngày càng thông minh.
Thủy Nguyệt nói.
– Đâu chỉ vậy, tiểu gia hỏa kia vô cùng xảo trá.Mấy trưởng lão, hộ pháp các phái khác tới Phi Linh môn đều không thoát khỏi tay nó.
Kính Hoa cười nói.
– Thật sao?
Mộ Dung Lan Lan mỉm cười, tuy không được nhìn thấy, nhưng nghe hai vị sư tỷ nói vậy, trong đầu cũng có thể tưởng tượng ra bộ dáng nghịch ngợm, đáng yêu của tiểu gia hỏa kia.
Một lát sau, nhìn Kính Hoa và Thủy Nguyệt rời đi, Mộ Dung Lan Lan nhìn vầng trăng sáng trên trời, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc.
Nhưng ngay lập tức, Mộ Dung Lan Lan lại thở dài, càng nghĩ đến lời nói của hai vị sư tỷ về tiểu gia hỏa, trong lòng càng nhớ nhung, càng đau lòng.Mỗi lần nhớ đến nó, lòng nàng lại quặn thắt.Người ta nói mẫu tử liền một khúc ruột, lúc này nàng mới hiểu được câu nói này là thật.
– Aizzz.
Mộ Dung Lan Lan khẽ thở dài, trong lòng ngàn vạn lần không nỡ, nhưng vẫn phải cốt nhục chia lìa.Ít nhất hiện tại nàng cũng biết rõ tung tích của nhi tử, đây đã là chuyện không dễ dàng rồi.
– Chẳng lẽ đây là ý trời sao?
Nhớ lại những điều nghe được từ Kính Hoa và Thủy Nguyệt, biết cốt nhục của mình ở Phi Linh môn, còn bái Lục Thiếu Du làm sư phụ, được La Lan thị sủng ái, Mộ Dung Lan Lan không khỏi thầm than một tiếng, không ngờ tất cả lại trùng hợp đến vậy, trùng hợp đến mức khó tin.
– Có lẽ chàng còn chưa biết tất cả những chuyện này, ít nhất con cũng đang ở bên cạnh chàng.
Mộ Dung Lan Lan thì thào nói, nghĩ đến thân ảnh màu xanh kia, hàm răng cắn chặt bờ môi đỏ mọng, tạo thành vết máu nhàn nhạt.
Thời gian trôi qua như cát chảy.Trong Thiên Trụ giới thời gian càng trôi nhanh hơn.Trong nháy mắt, thời gian trong Thiên Trụ giới đã trôi qua một tháng.
Tất cả mọi người đều đang chữa thương, sắc mặt bắt đầu hồng nhuận hơn.Khuôn mặt trắng bệch của Lục Thiếu Du lúc này cũng đã khôi phục vẻ hồng hào.Tuy rằng có Bất Diệt Huyền Thể và Âm Dương Linh Vũ Quyết, thương thế hồi phục cực nhanh, nhưng vì thương thế không nhẹ nên cũng mất khá nhiều thời gian.
