Truyện:

Chương 1461 Tuyết phách linh dịch

🎧 Đang phát: Chương 1461

Vân Hồng Lăng nhìn Lục Thiếu Du, sắc mặt thay đổi liên tục rồi nói:
– Xem ra lần này chàng thật sự tức giận rồi.
– Bị người ta thi triển linh hồn sưu tác đâu phải chuyện nhỏ.
Lục Thiếu Du đáp.
– Thiếp có chuyện này muốn nói với chàng.Thiếp nghe đại hộ pháp bảo, tông môn đang cố gắng hết sức để hàn gắn quan hệ với chàng.Nể mặt thiếp và cha, chàng bỏ qua chuyện này được không? Dù sao Vân Dương Tông cũng cần giữ thể diện, không thể bồi thường cho chàng quá nhiều được.Như vậy cũng là tốt lắm cho tiểu tặc nhà chàng rồi.
Vân Hồng Lăng thuyết phục.
– Ta e là Vân Dương Tông vẫn còn cần đến ta đấy.
Lục Thiếu Du cười.Hắn hiểu rõ điều này.Khi trước Vân Dương Tông liên minh với Phi Linh Môn, hắn đã mơ hồ cảm thấy có bí mật gì đó phía sau.Thời gian càng trôi, cảm giác này càng rõ rệt.
– Hừ, thiếp mặc kệ.Nể mặt thiếp, chàng không được gây sự với cha.Nếu không thiếp cắn chàng đấy!
Vân Hồng Lăng bĩu môi, cắn yêu một cái vào ngực Lục Thiếu Du.
– Nàng cắn ta thì ta cũng cắn lại nàng.
Lục Thiếu Du cười gian, căn phòng nhỏ lại tràn ngập không khí ái muội.
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên chiếu rọi, Lục Thiếu Du đã có mặt ở sảnh nhỏ, Vân Khiếu Thiên cũng ở đó.
– Ra mắt nhạc phụ.
Lục Thiếu Du cúi chào.Sáng sớm bị nhạc phụ Vân Khiếu Thiên bắt gặp hắn và Vân Hồng Lăng từ phòng đi ra, có chút ngượng ngùng.
– Nghe nói con đã vượt qua tầng thứ sáu Vũ Cảnh và tầng thứ bảy Tiên Cảnh? Thực lực không tệ.
Vân Khiếu Thiên nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.Vượt qua tầng thứ sáu, thứ bảy của Vũ Cảnh, Tiên Cảnh, tuy rằng thực lực không tệ nhưng không đến mức khiến ông kinh ngạc.Điều khiến ông thật sự kinh ngạc là Lục Thiếu Du chỉ có tu vi Vũ Vương nhị trọng và Linh Vương nhất trọng.Điều này gây chấn động không nhỏ cho ông.
– Đa tạ nhạc phụ khen ngợi.
Lục Thiếu Du đáp.
– Được rồi, nói chuyện chính đi.Ta không vòng vo nữa.Việc Vạn trưởng lão Vân Dương Tông thi triển linh hồn sưu tác với con là bất đắc dĩ.Ta không hy vọng con tha thứ.Dù sao Vô Tự Thiên Thư quá quan trọng, ta chỉ mong con hiểu cho.
Vân Khiếu Thiên nhìn Lục Thiếu Du nói.
– Nhạc phụ đã nói vậy, con cũng không giấu nữa.Thực lực con còn yếu, việc bị Vân Dương Tông thi triển linh hồn sưu tác cũng chỉ có thể tự trách mình.Con cũng không oán trách Vân Dương Tông.Dù sao con cũng không sao, nhạc phụ đừng quá lo lắng.
Lục Thiếu Du nói, ánh mắt không chút gợn sóng.
– Thiếu Du, con nói vậy chứng tỏ trong lòng vẫn còn khúc mắc.
Vân Khiếu Thiên nói.
– Xin hỏi nhạc phụ, nếu có người thi triển linh hồn sưu tác với người, người sẽ làm gì? Vân Dương Tông sẽ làm gì?
Lục Thiếu Du hỏi.Dù biết chuyện này không liên quan đến nhạc phụ, và Vân Dương Tông đã khá khách khí với hắn, nhưng trong lòng Lục Thiếu Du vẫn không thể bỏ qua.
Ngay cả bản thân Lục Thiếu Du cũng không hiểu tại sao lại phản ứng gay gắt như vậy.Trên con đường tu luyện của hắn luôn có sự giúp đỡ của cường giả.Hắn có Âm Dương Linh Vũ Quyết nhưng chưa bao giờ thôn phệ quá nhiều, có lẽ vì lo lắng cho con đường tu luyện sau này, sợ ảnh hưởng đến tu vi.Lần này, việc Vân Dương Tông thi triển linh hồn sưu tác, gây ảnh hưởng lớn đến tiền đồ của hắn, khiến Lục Thiếu Du tức giận.Bất cứ điều gì ảnh hưởng đến con đường trở thành cường giả, hắn đều không chấp nhận.
– Chuyện này…
Vân Khiếu Thiên nghẹn lời, cảm nhận được oán khí trong lòng Lục Thiếu Du.Ông nhíu mày nói:
– Vạn trưởng lão thi triển linh hồn sưu tác không thành công, ngược lại còn bị con làm bị thương, linh hồn bị tổn hại nghiêm trọng.Thực tế, tổn thất của Vân Dương Tông ta còn lớn hơn con.Con nên thấy thỏa mãn rồi.
– Nhạc phụ, có câu “Trộm gà không được còn mất nắm gạo”, ý nghĩa đại khái cũng giống như vậy.
Lục Thiếu Du cười nhạt.Việc Vạn trưởng lão thi triển linh hồn sưu tác thất bại, linh hồn bị thương nặng, hoàn toàn không liên quan đến hắn.
– Tiểu tử, đừng được nước lấn tới.Ta hỏi con một câu.
Vân Khiếu Thiên nhìn Lục Thiếu Du nói.Ông thật sự hết cách với tiểu tử này.Phi Linh Môn hiện tại cũng là thế lực nhất lưu, Lục Thiếu Du lại là chưởng môn, thân phận không tầm thường.Quan trọng nhất là tiểu tử này vô cùng cẩn trọng, lại còn giỏi giả bộ, khiến ông không biết phải làm sao.
– Mời nhạc phụ nói.
Lục Thiếu Du đáp.
– Con còn coi ta là nhạc phụ không?
Vân Khiếu Thiên hỏi.
– Nhạc phụ, người nghiêm trọng hóa vấn đề rồi.Dù con không coi người là nhạc phụ thì Vân Hồng Lăng vẫn là thê tử của con.Người nói vậy chẳng khác nào giết con vậy.
Lục Thiếu Du nói.
– Nếu con còn coi ta là nhạc phụ thì sảng khoái một chút đi.Việc Vân Dương Tông thi triển linh hồn sưu tác với con là sai.Nhưng có một số việc, lập trường khác nhau, con nên hiểu cho chúng ta.Đây là bảo vật Tuyết Phách Linh Dịch của Vân Dương Tông ta, có tác dụng rất lớn đối với linh hồn.Nó đến từ một nơi kỳ lạ trong Vân Dương Tông, một trăm năm mới có một lọ.Sau khi dùng có thể tăng cường linh lực, với tu vi Linh Vương nhất trọng của con, tốt nhất không nên dùng quá nhiều một lần.Sau khi dùng có thể đột phá tới Linh Vương nhị trọng đỉnh phong, thậm chí có khả năng đột phá tới Linh Vương tam trọng.Đây là bồi thường của Vân Dương Tông cho con lần này.Nếu con còn coi ta là nhạc phụ thì cầm lấy bình Tuyết Phách Linh Dịch này.Nếu không thì ta cũng hết cách.
Vừa nói, Vân Khiếu Thiên vừa lấy ra một bình ngọc lớn bằng bàn tay, hình dạng như một cái hồ lô, rồi nhìn Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du ngạc nhiên, lập tức nhìn bình ngọc.Tuyết Phách Linh Dịch này dường như có ghi chép trên Thiên Linh Lục, nhưng hắn cảm thấy nó mạnh hơn Hồn Thần Dịch mà Linh Thiên Môn tặng hắn lần trước.Không ngờ Vân Dương Tông lại có bảo vật này.Xem ra lần này Vân Dương Tông phải chịu thiệt lớn rồi.
– Nhạc phụ, dù người có nhận con là con rể hay không, về mặt tình cảm cá nhân, con vĩnh viễn coi người là nhạc phụ.Về chuyện công, hôm nay chúng ta không nhắc đến nữa.

☀️ 🌙