Đang phát: Chương 969
Lục Thiếu Du thoáng ngạc nhiên, hỏi:
– Chưởng môn Lữ, nếu Phi Linh Môn kết minh với Linh Thiên Môn, chúng tôi cần gì và được gì?
Lữ Chính Cường đáp:
– Hai bên kết minh, khi Phi Linh Môn gặp khó khăn lớn, Linh Thiên Môn sẽ bí mật giúp đỡ.Tuy nhiên, chúng ta chỉ có thể liên minh bí mật để tránh gây náo động Cổ Vực.Về phần Phi Linh Môn, khi Cổ Vực hỗn loạn, các ngươi phải đồng cam cộng khổ với Linh Thiên Môn, những việc khác không cần lo.
Lục Thiếu Du suy tính.Lữ Chính Cường có ý tốt, lại thêm Lữ Tiểu Linh, chắc chắn sẽ không hại mình.Mục tiêu của mình là phát triển Phi Linh Môn.Dù đã liên minh bí mật với Vân Dương Tông, nhưng Linh Thiên Môn có sức ảnh hưởng lớn hơn ở Cổ Vực, liên minh với họ sẽ giúp Phi Linh Môn vững chắc hơn.
Nếu Cổ Vực loạn lạc, Linh Thiên Môn cần đồng minh, Phi Linh Môn cũng vậy, như vậy đôi bên cùng có lợi.Tuy đã đồng ý trong lòng, Lục Thiếu Du vẫn cẩn trọng suy xét, loại bỏ mọi điều kiện bất lợi cho Phi Linh Môn.Dù có quan hệ với Lữ Tiểu Linh, vẫn cần đề phòng.
Thấy Lục Thiếu Du trầm tư, Lữ Chính Cường mỉm cười, kinh ngạc trước sự chín chắn của hắn.
Một lúc sau, Lục Thiếu Du ngẩng đầu nói:
– Đa tạ Lữ chưởng môn ưu ái, Phi Linh Môn nguyện kết minh với Linh Thiên Môn.
– Tốt! Quân tử nhất ngôn.Chúng ta đã định.- Lữ Chính Cường cười lớn, rất hài lòng.
– Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.
– Được, hôm nay nói đến đây thôi.Ba ngày nữa là Đào Hoa Yến, mấy ngày này ngươi cứ thoải mái dạo chơi, bồi Linh Nhi nhiều hơn.Đến Đào Hoa Yến, nhớ cố gắng với mẹ của Linh Nhi.
– Vâng, con hiểu.
– Thiếu Du này, – Lữ Chính Cường đột nhiên hỏi, – Rốt cuộc Lục gia có bảo vật gì mà khiến người Linh Vũ giới phải lộ diện? Hình như còn có một thế lực bí ẩn khác nữa.Ngươi không cần giấu ta, không có lửa sao có khói.Ta không hứng thú với bảo vật của Lục gia, chỉ là tò mò thôi.
Lục Thiếu Du không biến sắc, nhưng trong lòng chấn động.Xem ra Lữ Chính Cường đã biết chuyện ở trấn Thanh Vân.Hắn cười đáp:
– Con không dám giấu giếm, thật ra con cũng không rõ.Tộc trưởng Lục gia là phụ thân con, có lẽ thật sự có bảo vật gì đó.
– Thằng nhóc này! – Lữ Chính Cường cười, lắc đầu, không rõ ý tứ.Ông ta kết ấn, đạo quang vô hình biến mất, rồi nói:
– Linh Nhi sắp không đợi được nữa rồi, hôm nay nói đến đây thôi.
– Con xin cáo lui.
Lục Thiếu Du ôm quyền rồi rời khỏi nội đường.
– Thằng nhóc này, gian trá xảo quyệt y hệt Vân Tiếu Thiên năm xưa.- Lữ Chính Cường nhìn theo bóng lưng Lục Thiếu Du, cười thầm.
Ra khỏi nội đường, Lục Thiếu Du thấy Lữ Tiểu Linh đang ngồi đợi trong phòng nhỏ.
– Tiểu lừa gạt, cha ta thần thần bí bí, tìm ngươi nói gì vậy? – Lữ Tiểu Linh nũng nịu hỏi.
– Không có gì, cha của ngươi hỏi về chuyện của chúng ta.- Lục Thiếu Du cười đáp.
Lữ Tiểu Linh đỏ mặt, cúi đầu ngọt ngào hỏi:
– Vậy cha ta hỏi gì, ngươi trả lời thế nào?
Lục Thiếu Du cười:
– Cha ngươi đã đồng ý chuyện của chúng ta, còn nói ngươi tính tình điêu ngoa tùy hứng, nếu ngươi ức hiếp ta thì phải nói cho hắn biết.
– Cái gì, ta làm gì có điêu ngoa tùy hứng! – Lữ Tiểu Linh chu môi, trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du, – Chắc chắn là cha ta cảnh cáo ngươi không được bắt nạt ta, nếu không cha ta sẽ không bỏ qua cho ngươi mới đúng.
– Ha ha.- Lục Thiếu Du cười, không nói gì.
– Đi thôi, ta đưa ngươi về trước.- Lữ Tiểu Linh nói rồi dẫn Lục Thiếu Du rời khỏi đình viện.
Lữ Tiểu Linh đi trước, Lục Thiếu Du theo sau.Không khí có chút ngại ngùng, Lữ Tiểu Linh cúi gằm mặt, tay nghịch vạt áo, có chút luống cuống.
– Nhìn rõ chưa, nơi ở của Phi Linh Môn các ngươi ấy, cách đó không xa là Lan Lăng sơn trang, Hắc Sát Giáo, và Hóa Vũ Tông, xung quanh là Thiên Quỷ Tông, Thiên Tinh Tông.- Lữ Tiểu Linh chỉ vào một khu kiến trúc hùng vĩ gần đó.
– Đã làm phiền ngươi rồi.- Lục Thiếu Du nói.Lữ Tiểu Linh đã giúp Phi Linh Môn có được nơi dừng chân tốt như vậy, không thua kém gì các sơn môn lớn, khiến hắn rất hài lòng.
– Hừ, ngươi đi theo ta trước đã, ta lấy cho ngươi ít đồ.- Lữ Tiểu Linh nói.
– Ừm.- Lục Thiếu Du đáp, rồi lại đi theo Lữ Tiểu Linh, băng qua vài con đường đá uốn lượn.Các đệ tử Linh Thiên Môn nhìn họ với vẻ kinh ngạc.
– Tới rồi, vào đi thôi.- Lữ Tiểu Linh nói, dẫn Lục Thiếu Du đến một đình viện khá yên tĩnh.Nơi này dường như là hậu sơn của Linh Thiên Môn, không gian ưu nhã, bốn phía một màu xanh biếc.
– Đây là đâu vậy? – Lục Thiếu Du vừa nhìn xung quanh vừa hỏi.
– Ngươi cứ đi vào là được.- Lữ Tiểu Linh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du rồi đi vào đình viện.Lục Thiếu Du nhìn theo rồi cũng bước vào.
Trong đình viện tràn ngập hương thơm nhè nhẹ.Lục Thiếu Du đi theo vào một gian phòng, hương thơm càng nồng hơn.Bài trí trong phòng rất thanh nhã, dễ chịu, chính giữa có một chiếc giường lớn màu hồng, ngoài ra không có nhiều đồ đạc.
