Đang phát: Chương 817
Lục Thiếu Du khẽ cười, ánh mắt lập tức trầm xuống:
– Tiếc là ta cũng không tin lời hắn.Có lẽ Quỷ Vũ Tông đã tìm được chỗ dựa vững chắc, chúng ta phải chú ý hơn.
– Chưởng môn, ý người là phía sau Quỷ Vũ Tông đã tìm được một cường giả chống lưng?
Hoa Mãn Lâu nghi hoặc hỏi.
– Đới Cương Tử đã ăn phải Phệ Huyết Hóa Cốt Đan của Đông lão, nếu không ai giải được độc, ngươi nghĩ hắn dám làm vậy sao?
Lục Thiếu Du nói.
– Ta hiểu rồi, Phệ Huyết Hóa Cốt Đan há phải người bình thường có thể giải được.
Một giọng nói vang lên, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh xuất hiện trong đại điện.
– Tham kiến cung phụng.
Các trưởng lão, hộ pháp hành lễ.
– Đông lão, thương thế của người thế nào rồi?
Lục Thiếu Du nhìn Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, sắc mặt ông vẫn còn tái nhợt, khí tức dường như chưa hồi phục lại như trước.
– Không còn đáng ngại, chỉ là muốn khôi phục như cũ thì cần thời gian.Tốc độ hồi phục của ngươi quả thực rất nhanh.
Ánh mắt Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nhìn Lục Thiếu Du.
– Đông lão, theo người thì kẻ đứng sau Đới Cương Tử là ai?
Thấy Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh không có vấn đề gì, Lục Thiếu Du cũng thở phào.Với tình trạng này, hồi phục chỉ là vấn đề thời gian.
– Phệ Huyết Hóa Cốt Đan của ta, dù là Linh Vương bình thường nếu không có đan phương cũng không thể phá giải.Độc trên người Đới Cương Tử vừa rồi ta vẫn cảm nhận được, vẫn chưa bị phá giải.Theo ta đoán, hẳn là có người hứa hẹn với hắn, và hắn tin vào điều đó.Đới Cương Tử không phải kẻ ngốc, cũng có chút thông minh, người có thể khiến hắn tin tưởng chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh suy tư một lát rồi nói.
– Chắc là người Hóa Vũ Tông.Đới Cương Tử có lẽ không muốn bị chúng ta khống chế, nên một mặt tìm chỗ dựa vững chắc, hắn cho rằng đứng hai chân trên hai thuyền sẽ an toàn hơn.Mà cái thuyền thứ hai này có lẽ chỉ có Hóa Vũ Tông, chỉ có lời của Hóa Vũ Tông Đới Cương Tử mới tin tưởng.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu nói.
– Vậy ngươi định làm thế nào bây giờ?
Ánh mắt Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nhìn về phía Lục Thiếu Du.
– Trước tiên không cần nóng vội.Có lẽ hiện tại có không ít người đang nhìn vào Phi Linh Môn.Việc Quỷ Vũ Tông ta còn muốn nghĩ kỹ.
Lục Thiếu Du nói.
– Ám đường vừa báo tin, Phi Linh Môn bây giờ thanh danh hiển hách trong Cổ Vực.Hiện tại chưa có tin tức gì từ Hắc Sát Giáo, nhưng có không ít thế lực nhị lưu gần đây phái người đến phạm vi Phi Linh Môn ta.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nói.
– Không sao, sớm muộn gì cũng bị mọi người chú ý thôi.
Lục Thiếu Du bất đắc dĩ nói.
Mọi người lại thương lượng một chút rồi rời đi.Lục Thiếu Du cũng nhanh chóng về đình viện phía sau núi cùng Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh.
– Đông lão, thương thế của Oánh tỷ thế nào rồi?
Trong đình viện, Lục Thiếu Du hỏi.
– Nàng bị Thôi Mệnh Phán Quan đánh hai chưởng, thương thế rất nặng, lại vừa mới đột phá Vũ Vương.Khí tức cũng không ổn định, vì vậy có chút phiền phức.Đến lúc mấu chốt ta luyện chế thêm đan dược cho nàng là được.Có lẽ vấn đề không lớn, nhưng cần tĩnh dưỡng một thời gian.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nói.
– Đông lão, chuyện của người và Oánh tỷ nên quyết định đi.Tâm Oánh tỷ luôn hướng về Đông lão mà.
Lục Thiếu Du cười nói.
– Tiểu tử thối, đến ta mà ngươi cũng dám trêu à?
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du rồi nhíu mày:
– Ngươi không biết đâu, lão già như ta mà kết hợp với nàng, thật có chút chà đạp nàng, trâu già gặm cỏ non.
– Đông lão, người thật không hiểu phụ nữ rồi.Nếu Oánh tỷ ghét bỏ người thì sao lại chờ người mấy chục năm? Sao vừa nghe người ở Phi Linh Môn đã lập tức theo ta xuất sơn đến Phi Linh Môn? Lẽ nào người còn không hiểu? Nếu người không cho Oánh tỷ một câu trả lời thỏa đáng, chỉ sợ Lộc Sơn lão nhân sẽ có cơ hội đấy.
Lục Thiếu Du cười hắc hắc.
– Tiểu tử, ngươi hiểu nữ nhân lắm sao? Vậy ngươi còn đi trêu chọc nữ nhi của Lữ Chính Cường Linh Thiên Môn làm gì? Ta hình như quên nói cho ngươi biết, theo ta được biết, Lữ Chính Cường và Vân Khiếu Thiên đối đầu nhau đấy.Nếu ngươi đi trêu chọc nữ nhi của Lữ Chính Cường, đến lúc đó phiền phức sẽ bủa vây ngươi.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh trợn mắt nhìn Lục Thiếu Du, vẻ mặt hả hê.
Lục Thiếu Du ngạc nhiên hỏi:
– Đông lão, Lữ Chính Cường và nhạc phụ Vân Khiếu Thiên của ta sao lại đối đầu nhau? Một người ở Cổ Vực, một người ở đại lục Linh Vũ mà?
– Vân Khiếu Thiên và Lữ Chính Cường đều là một trong thập đại cường giả.Có người nói khi còn trẻ hai người giao thủ không ít.Những cái khác ta không biết.Chuyện này lâu rồi, coi như sử cung bí ẩn, không có cách nào kiểm chứng.Muốn biết thì tự đi hỏi nhạc phụ của ngươi đi.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nói.
Lục Thiếu Du nhìn Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, chuyện này hắn mở miệng thế nào đây? Tốt nhất là quên đi, chuyện này cũng không quan trọng với hắn.
– Đông lão, hình như người từng nói, để đột phá người cần một loại độc đan, không biết đã thu thập đủ tài liệu chưa?
Lục Thiếu Du nghiêm túc hỏi Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh.Trước kia, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh thu thập dược liệu luyện chế độc đan để đột phá, nhưng vì ngăn cản hai Vũ Suất cửu trọng của Thiên Linh Tông đã dùng hết rồi.
– Mấy năm nay ta vẫn luôn sắp xếp người đi thu thập.Tài liệu khác thì tốt, nhưng có hai loại thuốc dẫn vô cùng khó tìm.Vì độc thể hậu thiên của ta, tu luyện độc công cũng không dễ dàng, chỉ có thể đột phá tới cấp bậc hiện tại.Nếu muốn đột phá nữa thì cần tăng cường độc thể của bản thân.Đến trình độ hiện tại của ta, độc vật bình thường không còn tác dụng lớn nữa.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nói.
– Đông lão, thuốc dẫn kia là gì vậy?
Lục Thiếu Du hỏi.
– Thứ nhất là cây Mã Tiền năm trăm năm.
Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh nói.
– Cây Mã Tiền sao?
Đương nhiên Lục Thiếu Du không lạ gì thứ này.Trong ngọc giản của Nam thúc từng giới thiệu qua.Đây là một loại dược liệu cực độc, cây Mã Tiền năm trăm năm, lượng độc của nó đủ để diệt sát Vũ Vương bình thường.
