Đang phát: Chương 484
Lục Thiếu Du không khỏi thốt lên:
– Đẹp quá!
Vẻ đẹp này chỉ có Thúy Ngọc mới sánh được, nhưng hai người lại mang hai khí chất khác nhau.Nếu phải tìm điểm chung, có lẽ là sự ngạo nghễ trong cốt cách.
Thúy Ngọc cũng phải ngạc nhiên:
– Bạch Linh tiểu thư thật sự rất đẹp.
Một người con gái xinh đẹp phải thốt lên như vậy, đủ thấy Bạch Linh diễm lệ đến nhường nào.
Bạch Linh nhìn Thúy Ngọc, bất ngờ nói:
– Không ngờ ngươi cũng xinh đẹp như vậy, vết bớt đỏ trên mặt đã biến mất rồi sao?
Thúy Ngọc đáp:
– Đó chỉ là giả thôi.
Bạch Linh gật gù:
– Ra là vậy, đây là lần đầu tiên ta thấy một người đẹp đến thế.
Lục Thiếu Du hỏi:
– Bạch Linh tiểu thư đã đột phá thất giai rồi sao? Vậy là có thể…
Lục Thiếu Du thấy Bạch Linh hoàn toàn mang hình dáng con người, chỉ có yêu thú thất giai mới có khả năng này.
– Ngươi nghĩ đột phá thất giai dễ dàng vậy sao?
Bạch Linh liếc Lục Thiếu Du, đáp:
– Để hoàn toàn biến thành hình người thì phải đạt đến đẳng cấp thất giai.Linh thú biến hình người cần đến lục giai, hiện tại ta chỉ là biến ảo hình dáng mà thôi, không phải biến hóa hoàn toàn.
Lục Thiếu Du khó hiểu:
– Bạch Linh tiểu thư là yêu thú, tại sao ở đẳng cấp lục giai đã có thể biến ảo được?
Bạch Linh giải thích:
– Dù là linh thú hay yêu thú, việc biến thành hình người còn khó hơn cả việc võ giả nhân loại đột phá Vũ Vương, Linh Vương rất nhiều.Cơ thể yêu thú biến thành người phải trải qua quá trình đau đớn tột cùng, gân cốt và huyết mạch toàn thân đều phải thay đổi hoàn toàn.Khi biến hóa thành nhân loại, tốc độ tu luyện sẽ tăng lên đáng kể.Hiện tại, ta chỉ có thể duy trì hình dáng này trong một thời gian ngắn, tối đa là một canh giờ, sau đó sẽ trở về nguyên hình.
Lục Thiếu Du ngơ ngác:
– Ta vẫn chưa hiểu lắm.
Bạch Linh mỉm cười:
– Ta đã ở đây sáu ngàn năm, mỗi ba năm chỉ có thể tu luyện một tháng, thời gian còn lại thì không thể.Tuy không thể tu luyện, ta vẫn có thể rèn luyện tâm tính, điều này vô cùng quan trọng đối với yêu thú.Trong sáu ngàn năm qua, tâm tính của ta đã đạt đến một trình độ nhất định, hoặc có thể nói là miễn cưỡng đạt đến ngưỡng của yêu thú bát giai.
– Tâm tính!
Lục Thiếu Du chợt hiểu ra, tâm tính không chỉ quan trọng với yêu thú mà còn cả với võ giả và linh giả.Võ giả cấp thấp tu luyện chân khí, nhưng khi đạt đến một đẳng cấp nhất định, đa số sẽ tập trung vào tu luyện tâm cảnh.
Nhiều cường giả thường mắc kẹt ở đẳng cấp đỉnh phong trong hàng chục, thậm chí hàng trăm năm mà không thể tiến bộ thêm vì tâm cảnh chưa đủ.Trong suốt thời gian đó, chân khí có thể đã được tu luyện đầy đủ, hoặc nhờ vào linh dược mà lấp đầy.
Những cường giả này không thể đột phá vì tâm cảnh chưa đạt, khi tâm cảnh chưa đủ thì mãi mãi không thể vượt qua.
Bạch Linh nói tiếp:
– Tâm tính của ta khá tốt, cộng thêm sáu ngàn năm tu luyện dựa vào năng lượng trong thánh trì và thánh quả, nên mới đột phá đến trung kỳ lục giai và có thể làm được điều này.Tuy nhiên, việc biến hình người chỉ kéo dài khoảng một canh giờ, và ta cũng không thể che giấu hoàn toàn khí tức.Các cường giả nhân loại rất dễ dàng nhận ra bản chất yêu thú của ta.
Lục Thiếu Du hiểu ra:
– Thì ra là vậy.
Sáu ngàn năm là một con số khủng khiếp, trong suốt thời gian đó, dù không tu luyện thì tâm tính cũng sẽ đạt đến một trình độ rất cao.Bạch Linh đã dành sáu ngàn năm trong mật địa để rèn luyện tâm tính, có thể tưởng tượng được nó đã đạt đến mức nào.
Thúy Ngọc giật mình:
– Nếu tâm tính của Bạch Linh tiểu thư cao như vậy, khi ra ngoài, tốc độ đột phá thực lực sẽ rất nhanh, có lẽ chỉ cần hai trăm năm là có thể đột phá đến bát giai.
– Hai trăm năm.
Bạch Linh ngước đôi mắt hút hồn lên:
– Hai trăm năm là quá lâu.Ta nghĩ chỉ cần một trăm năm là đủ để đạt đến đẳng cấp bát giai, hoặc thậm chí sớm hơn.
Thúy Ngọc, người luôn bình tĩnh, cũng không khỏi kinh ngạc:
– Một trăm năm là có thể đột phá đẳng cấp bát giai…
Lục Thiếu Du thót tim:
– Đẳng cấp bát giai.
Bát giai tương đương với Vũ Tôn, Linh Tôn.Đẳng cấp này là cường giả trong số những cường giả.
Bạch Linh dịu dàng nói:
– Tâm tính của ta đã đạt đến đẳng cấp bát giai, hơn nữa yêu thú chúng ta khó tu luyện tâm cảnh hơn, còn thực lực thì dễ tu luyện hơn.Vì vậy, chỉ cần có đủ năng lượng để tu luyện, ta sẽ liên tục đột phá, chỉ trừ lúc đột phá thất giai có chút trục trặc.
Lục Thiếu Du hỏi:
– Bạch Linh tiểu thư, ý của người là chỉ cần có năng lượng liên tục cung cấp cho người tu luyện thì người sẽ đột phá mãi?
Bạch Linh nhẹ gật đầu:
– Có thể nói vậy.
Lục Thiếu Du hóa đá:
– Khủng khiếp vậy sao?
Còn nhanh hơn cả khả năng thôn phệ của Âm Dương Linh Vũ quyết của Lục Thiếu Du.Tâm tính của Bạch Linh đã đạt đến đẳng cấp bát giai, giống như Âm Dương Linh Vũ quyết, chỉ cần thôn phệ là sẽ đột phá, không có tác dụng phụ gì vì tâm tính đã đủ.Tốc độ tu luyện đó thật sự quá khủng khiếp.
Bạch Linh nói thêm:
– Không chỉ mình ta, mà còn có Huyết Ngọc Yêu Hổ, Thái Âm Yêu Thỏ, Nghịch Lân Yêu Bằng, Thủy Hỏa Song Đầu Yêu Giao, chúng nó đều như vậy.Chúng đã ở trong này hơn ba ngàn năm, tu vi tâm tính đều đạt đến đẳng cấp thất giai, tốc độ tu luyện cũng sẽ tăng lên rất nhanh.
Lục Thiếu Du lần nữa chết đứng:
– Đẳng cấp thất giai, tức là tương đương với Linh Vương, Vũ Vương trong võ giả, linh giả, những cường giả tuyệt đối? Chuyến này phát tài rồi!
Nghịch Lân Yêu Bằng, Huyết Ngọc Yêu Hổ, Thái Âm Yêu Thỏ, Thủy Hỏa Song Đầu Yêu Giao, bốn con yêu thú ngũ giai đã thần phục Tiểu Long, cũng không khác gì thần phục Lục Thiếu Du.Bốn con yêu thú khủng bố như vậy, khi đột phá thất giai, bên cạnh hắn sẽ có bốn Vũ Vương, thật sự quá sức tưởng tượng.
Bạch Linh nhẹ nhàng nói:
– Lối ra chắc sắp mở rồi, chúng ta nên ra ngoài thôi.
Lục Thiếu Du nói:
– Ừm! Còn bảy ngày nữa là đến ngày lối ra mở.
Bạch Linh thì thào:
– Bảy ngày, vậy là còn sớm.Với tốc độ của Nghịch Lân Yêu Bằng, chắc hai ngày là đến nơi.
Năm ngày sau, bên ngoài hiệp cốc, tảng đá cao ngàn thước đứng thẳng như một bức bình phong thông thiên.Trên bia đá có hai chữ “cấm địa”.
Ba bóng người, bốn bóng thú, Tiểu Long cùng xuất hiện bên ngoài hiệp cốc.
Bạch Linh nhìn hiệp cốc đăm đăm, ánh mắt đầy lưu luyến.
Thúy Ngọc đã trở lại khuôn mặt xinh đẹp vốn có, hỏi Bạch Linh:
– Bạch Linh tiểu thư luyến tiếc rời khỏi đây sao?
Bạch Linh khẽ thở dài:
– Sáu ngàn năm luôn sống ở đây, dĩ nhiên là không nỡ.
Đôi mắt Bạch Linh thoáng buồn.
Thúy Ngọc an ủi:
– Sau này có cơ hội thì lại đến thăm.
Bạch Linh đáp:
– Chắc là không có cơ hội đâu, nơi này đã rơi vào tay nhân loại rồi.Có mấy nhân loại từng đi vào rất mạnh, ta không muốn gây sự với họ.
Lục Thiếu Du hỏi:
– Bạch Linh tiểu thư, thánh trì trong đó thì sao?
Ao nước năng lượng kia là một thứ rất tốt, tiếc rằng Lục Thiếu Du không thể mang đi, nếu không thì đã giàu to rồi.
