Đang phát: Chương 483
Khung cảnh trong hẻm núi thay đổi, mang đến cảm giác dễ chịu.Hẻm núi âm u tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, điểm trừ duy nhất là bầu trời xám xịt.
Thúy Ngọc nhẹ nhàng nói:
– Hiếm khi thấy ngươi không tu luyện.
Lục Thiếu Du mỉm cười đáp:
– Cũng cần nghỉ ngơi chút chứ.
Ánh mắt Lục Thiếu Du hướng về phía xa, nơi thác nước đổ xuống, có một cung điện cổ xưa tỏa ra khí tức cổ kính.Trong lòng hắn luôn tự hỏi, khi nào thì Cửu Vĩ Yêu Hồ Bạch Linh mới xuất quan?
Thúy Ngọc nhìn Lục Thiếu Du đầy ẩn ý:
– Sắp đến ngày rồi, nhanh thật, mới đó mà đã nửa năm.
Lục Thiếu Du cười:
– Ừ, sắp được nửa năm rồi.
Nửa năm trôi qua thật nhanh.
Thúy Ngọc cúi đầu nhìn dòng thác nước đổ xuống, khẽ nói:
– Sau khi trở về Vân Dương Tông, có lẽ ta sẽ rời đi ngay.
Lục Thiếu Du hỏi:
– Rời khỏi Vân Dương Tông? Nàng định về trấn Thanh Vân sao?
Thúy Ngọc lắc đầu:
– Không, ta sẽ đi một nơi rất xa, có lẽ sau này khó mà ra ngoài được.
Lục Thiếu Du không biết nên nói gì, ậm ừ cho qua:
– À…
Hắn nhìn Thúy Ngọc đang cúi mặt, đường nét thanh tú vẫn khiến người xao xuyến.Nghe tin nàng sắp đi, lòng Lục Thiếu Du bỗng thấy hụt hẫng, một cảm giác khó tả.
Cảm nhận được ánh mắt của Lục Thiếu Du, Thúy Ngọc ngước lên, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào hắn:
– Nhìn gì vậy?
Lục Thiếu Du cười:
– Ta đang nghĩ nàng định khi nào thì xóa vết bớt đỏ trên mặt đi.
– Ngươi muốn ta không có vết bớt đó sao?
Thúy Ngọc cười nhẹ:
– Trước kia ngươi đâu có để ý, người ta gọi ta là quái vật xấu xí, chỉ có ngươi là không tránh né ta.
Lục Thiếu Du vội thanh minh:
– Ai mà chẳng yêu cái đẹp.Ta biết vết bớt đó là do nàng cố ý tạo ra, nên ta thích nhìn nàng không có vết bớt hơn, chứ không phải là ta để ý đến nó.
Thúy Ngọc nhìn Lục Thiếu Du chăm chú, bất chợt nàng bỏ một viên đan dược vào miệng:
– Nếu ngươi thích, sau này ta sẽ không cần vết bớt này nữa.
Nàng vừa uống đan dược, vết bớt đỏ trên mặt liền lóe sáng.Lục Thiếu Du thấy rõ khối bớt to bằng bàn tay đang từ từ tan biến.
Cùng với sự biến mất của vết bớt, một khuôn mặt đẹp đến mức hoàn mỹ hiện ra trước mắt Lục Thiếu Du.Khuôn mặt quá đẹp, đẹp đến tột độ.Làn da trắng nõn, vẻ đẹp thanh tú không cần trang điểm, đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng.Đặc biệt là đôi mắt trong veo như nước, khiến người nhìn lâu sẽ bị hút hồn.Một vẻ đẹp tựa như tiên nữ giáng trần.
– Đẹp quá…
Lục Thiếu Du đã từng thấy vẻ đẹp này, nhưng giờ vẫn không khỏi ngỡ ngàng.Vẻ đẹp này không hề thua kém Lục Vô Song, thậm chí có phần nhỉnh hơn.Nếu so sánh, chỉ có vẻ đẹp khuynh thành của Cửu Vĩ Yêu Hồ mới sánh được.
Thấy Lục Thiếu Du nhìn mình chằm chằm, Thúy Ngọc liếc xéo hắn:
– Đàn ông ai mà chẳng thích cái đẹp.
Lục Thiếu Du cười trừ:
– Ha ha…
E rằng không người đàn ông nào có thể cưỡng lại được vẻ đẹp này.
Thúy Ngọc nhìn thẳng vào mắt Lục Thiếu Du:
– Vừa nãy ngươi nói muốn ta bỏ vết bớt đi.Ta từng thề, nếu ta để một người đàn ông thấy bộ dạng này, thì người đó chính là phu quân tương lai của ta.
Lục Thiếu Du cứng đờ người, mắt mở to nhìn người con gái trước mặt, không biết phải nói gì.
Thúy Ngọc vẫn nhìn hắn, đôi mắt trong veo chứa đựng sự mong chờ:
– Ta đã nói đến mức này rồi, chẳng lẽ ngươi vẫn còn thờ ơ, muốn ta nói thẳng ra sao?
– Ta…
Lục Thiếu Du hiểu tấm lòng của Thúy Ngọc, hắn không phải là kẻ gỗ đá.Được người con gái này để ý đến là phúc phần tu nghìn năm mới có.
Bùm bùm bùm!
Khi Lục Thiếu Du vừa định mở lời, thì từ cung điện trên hòn đảo phía trước vọng đến những tiếng nổ năng lượng liên tiếp, một luồng khí thế khổng lồ bắn thẳng lên trời.
Cùng với khí thế tuôn trào, Lục Thiếu Du lập tức nhìn chằm chằm vào cung điện cổ kia.Khí thế áp bức kèm theo một khí tức uy hiếp hùng hồn.
Khí thế mạnh mẽ xuất hiện, khiến bầu trời và mặt đất trong hẻm núi rung chuyển.
Cùng lúc đó, một luồng sáng trắng như tuyết từ cung điện cổ bay ra, vút lên cao như thể đột nhiên xuất hiện trong không gian, mang theo uy thế tuyệt đối, lơ lửng trên cung điện.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào luồng sáng khổng lồ trên không trung:
– Cửu Vĩ Thiên Hồ!
Luồng sáng rộng lớn đến hàng ngàn thước, bên trong là bản thể to lớn của Bạch Linh.Bộ lông trắng muốt như tuyết, mềm mại, sau lưng có sáu chiếc đuôi to lớn vút ra, tạo thành những cơn gió mạnh xuyên thấu không gian.
Bên ngoài luồng sáng tinh khiết, không gian gợn sóng lăn tăn, uy thế kinh người lan tỏa.
– Grao!
Trong hẻm núi, muôn thú cùng gầm rú, khí tức uy hiếp to lớn khiến chúng run rẩy.Lúc này, chỉ có Tiểu Long là có thể chống lại uy thế cường đại này.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào thân hình khổng lồ của Cửu Vĩ Yêu Hồ trên bầu trời, cảm nhận được khí tức uy hiếp kinh người kia.Bản thể Bạch Linh trắng muốt, thân mình tỏa ánh sáng nhạt, khí tức uy hiếp làm không gian vặn vẹo, khí thế đáng sợ khiến người kinh hồn.
Lúc này, Cửu Vĩ Yêu Hồ há miệng gầm lớn:
– Grao!
Những sợi lông trắng tinh mềm mại thoáng chốc dựng đứng, kình phong vô tận khuếch tán từ người Cửu Vĩ Yêu Hồ, khiến cả không gian rung động dữ dội.
Tiếng gầm như sói tru, trầm thấp mà sắc nhọn, tựa như có thể xé rách không gian.
Sóng âm dao động mãi không tan.Ở phía xa, Lục Thiếu Du và Thúy Ngọc biến sắc mặt, màng tai đau nhức.Thanh âm như xuyên thủng linh hồn khiến cả hai kinh sợ, vội vã vận công chống đỡ.
Khi thanh âm sắc nhọn xuyên thấu không khí biến mất, Lục Thiếu Du và Thúy Ngọc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.Trên bầu trời, thân hình Cửu Vĩ Yêu Hồ thu lại ánh sáng, biến thành hình người.
Ánh sáng tan biến, khí thế thu về.Trong ánh mắt kinh ngạc của Lục Thiếu Du, Cửu Vĩ Yêu Hồ khổng lồ biến thành một thân hình quyến rũ đến tột đỉnh.
Thân hình yểu điệu vô song, khuôn mặt tuyệt trần lại tăng thêm khí chất yêu diễm quyến rũ, một vẻ ma mị không hề dâm đãng mà lại vô cùng phong tình.
– Sao có thể như vậy? Chẳng phải chỉ có yêu thú thất giai mới có thể biến thành hình người sao?
Luồng sáng trên bầu trời tan biến hết, thân hình quyến rũ hiện rõ trước mắt Lục Thiếu Du.
Đó là một bóng dáng hoàn mỹ, không còn kiểu nửa người nửa hồ như trước kia.Thân hình ấy quyến rũ, yêu diễm, lạnh lùng và đẹp tuyệt trần, khiến cả thiên địa rung động.
Thân hình trên bầu trời xé rách không gian, xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du và Thúy Ngọc:
– Các ngươi thấy bộ dạng bây giờ của ta thế nào?
Lục Thiếu Du vô cùng ngạc nhiên.Cái gì là họa thủy? Chính là đây.Trong kiếp trước, có người nói hồ yêu cực kỳ xinh đẹp, có thể làm nghiêng nước nghiêng thành, hắn không tin, giờ thì đã tin sái cổ.Người con gái trước mắt thật đẹp, quyến rũ động lòng người, đẹp đến kinh tâm động phách.Trong vẻ đẹp có sự lạnh lùng ngăn cách người ngàn dặm, có sự lạnh lùng lười biếng, có sự lạnh lùng uy nghiêm, tất cả hội tụ trong một người.
