Đang phát: Chương 556
Chiến Thần lại có được Chủ thần lực, điều này khiến Tần Vũ vô cùng kinh ngạc, bởi lẽ với cảnh giới hiện tại của hắn, còn lâu mới có thể đạt tới trình độ đó.
Đêm khuya, tại một bãi đổ nát trên Thần Thiên tế đàn, bóng dáng Tần Vũ lặng lẽ xuất hiện.Ánh mắt sâu thẳm như đáy hồ nhìn về phương xa, giữa đôi lông mày hiện lên vẻ lo lắng.
Thần Thiên tế đàn đã bị phá hủy trong cuộc chiến giữa các vị thần, bãi đổ nát này vẫn còn lưu lại dấu vết của trận chiến kinh hoàng đó, mùi vị chết chóc vẫn còn thoang thoảng đâu đây.
Tần Vũ thở dài một tiếng, hai tay khẽ động, tạo thành những động tác huyền ảo khó tả.Khoảnh khắc đó, mảnh đất hoang tàn trước mắt như có sinh mệnh, chậm rãi chuyển động.Tần Vũ dùng đôi tay như dao, cẩn thận khắc lên từng tảng đá lớn.
Chỉ trong chốc lát, phần lớn những tảng đá bị hư hại đã trở nên nhẵn bóng, dưới sự điều khiển của Tần Vũ, chúng ráp nối lại với nhau, một kiến trúc khổng lồ dần hiện ra.
Với cảnh giới hiện tại, Tần Vũ hoàn toàn có thể khai phá một tinh vực hoàn mỹ, tạo ra một kiến trúc như thế này đương nhiên không hề khó khăn.
Đôi bàn tay kia như song đao sắc bén, điêu khắc tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ.Khoảng nửa nén hương sau, kiến trúc khổng lồ kia đã gần như hoàn thành.Tuy có hình dáng một tòa tháp, nhưng kích thước và phong cách lại giống hệt Thần Thiên tế đàn trước đây.
Tòa tháp tinh xảo này tuy mới được xây dựng, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác cổ kính, như đã tồn tại hàng vạn năm.Thân tháp cao mười trượng, chia làm hai tầng, dưới đen trên trắng phân chia rõ ràng.
Tần Vũ dừng chân trước tòa tháp, lạnh nhạt nói:
“Tu luyện ở đây thôi!” Sau đó, hắn bước vào trong tháp.
Bên trong tháp không có gì cầu kỳ, chỉ có một phù điêu trên vách tường là thu hút sự chú ý.Tầng một của tháp có một chiếc bàn đá và ba chiếc ghế đá, bên trái là cầu thang dẫn lên tầng hai.Tần Vũ thong thả bước đi, chỉ liếc nhìn xung quanh rồi tiến thẳng lên tầng hai.Tầng hai rõ ràng được bố trí cho việc tu luyện, ngoài một chiếc giường đá ra, không có gì khác.
Tần Vũ nhún người, nhẹ nhàng đáp xuống giữa giường đá, ngồi xếp bằng, hai mắt khép hờ như đang nhập định.Lúc này, một lớp Hỗn Độn khí nhàn nhạt bao quanh hắn, tạo nên một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.
Tần Vũ bước vào cảnh giới Thần Thiên chưa lâu, thực lực còn kém xa so với những Đại Thần Thiên đã tồn tại hàng ngàn vạn năm.Tuy nhiên, từ những thông tin trên Nguyên thủy Thần Thiên bảng, hắn nhận thấy phương thức trở thành Thần Thiên của mỗi người đều khác nhau.Có người tu luyện linh hồn để đạt tới cảnh giới Thần Thiên, có người tu luyện Nguyên tố pháp tắc, cũng có người tu luyện Hỗn Độn thân thể giống như Hồng Quân.
Đạo có vô vàn nẻo, chỉ có thể chọn một.Không thể nói muốn trở thành Thần Thiên thì phải dựa vào con đường tu luyện hay truyền thừa nào, nhưng phàm ai có thể đột phá tu vi, nắm giữ sức mạnh bản nguyên vũ trụ, đều có khả năng trở thành Thần Thiên.Bất quá, con đường này rất dài, việc Tần Vũ có thể đạt tới cảnh giới khiến Chủ thần phải xấu hổ trong thời gian ngắn ngủi như vậy quả là một kỳ tích chưa từng có.
Tuy nhiên, sau khi đạt tới cảnh giới Thần Thiên, Hỗn Độn cũng sẽ có những thay đổi lớn.
Hiện tại, Tần Vũ đã có thể sử dụng một lượng Hỗn Độn vật chất tinh thuần nhất, từ đó có được Hỗn Độn lực kinh khủng nhất.Nhưng hắn hiểu rõ rằng khả năng điều khiển Hỗn Độn lực của mình vẫn còn ở giai đoạn sơ khai, đó cũng là lý do hắn nóng lòng tu luyện.
Hỗn Độn chi lực không giống như lực lượng sinh ra từ binh khí ở Loạn Thần giới, độ tinh thuần và cường độ của nó đều khủng khiếp hơn nhiều.
Tần Vũ thần sắc ngưng trọng, khẽ lắc đầu:
“Với cảnh giới hiện tại của ta, so với các Thần Thiên khác quả thực còn kém quá xa…Xem ra phải nhanh chóng tu luyện mới được!”
Các Thần Thiên khác đã không ngừng tu luyện trong hàng vạn năm, thực lực của họ đối với Tần Vũ mà nói như mây trên trời cao, không thể với tới.
Lúc này, Hỗn Độn vật chất xung quanh đột nhiên rung lên, hình thành khí lưu hắc sắc vô định, không ngừng ngưng tụ trong tay Tần Vũ.Tần Vũ nhíu mày, cả thân thể run lên nhè nhẹ, như đang cố gắng thuần phục một con ngựa hoang, chỉ cần đứt dây cương là mất kiểm soát.
Sức mạnh của Hỗn Độn lực vượt xa so với tưởng tượng của Tần Vũ.Hắn hôm nay điều khiển được chẳng qua chỉ là sóng nước trên biển mà thôi, những huyền bí ảo diệu trong đó, cho dù là các Thần Thiên khác cũng không thể hoàn toàn nắm giữ.
Nguyên thủy vũ trụ rộng lớn, thời gian các Thần Thiên nắm quyền cũng không giống nhau.Có Thần Thiên đương chức chỉ một vạn năm đã gặp thần kiếp, nhưng cũng có người sống đến hàng ngàn vạn năm.Thời gian đối với họ dường như chỉ là hư vô, không có ý nghĩa gì, cho nên cảnh giới tu luyện cũng khác nhau.
Từ thông tin trên Nguyên thủy Thần Thiên bảng, Tần Vũ có thể nắm được phần lớn khả năng tu luyện của Thần Thiên, nhưng có rất nhiều Thần Thiên dường như đã biến mất khỏi Thần Thiên bảng, mờ ảo không thể truy tìm, điều này khiến Tần Vũ cảm thấy rất kỳ lạ.Nhất là vị Thần Thiên đời thứ nhất, tồn tại như một vị thần sáng thế, không còn bất kỳ thông tin nào trên Thần Thiên bảng, cảnh giới tu vi của người đó đã đạt tới mức độ nào cũng không ai biết.
Sau một hồi trầm tư, Tần Vũ cuối cùng cũng tĩnh tâm lại.Hỗn Độn lực bé bằng nắm tay không ngừng bành trướng, dần dần lan rộng ra.Từ xung quanh thân thể hình thành một lớp phòng hộ, nhưng Tần Vũ rõ ràng không thể tự nhiên điều khiển Hỗn Độn lực vận chuyển, vỏ bọc phòng ngự kia liên tục biến đổi hình dạng, trông cực kỳ bất ổn.
Muốn đạt tới mức thu phóng tự nhiên, phải trải qua một giai đoạn lĩnh ngộ nữa.
Trên trán Tần Vũ lấm tấm mồ hôi lạnh, hít một hơi thật sâu, toàn bộ tinh lực tập trung vào đám Hỗn Độn lực trong tay.Dần dần, khí lưu hắc sắc kia giống như con dã thú bị thuần phục, từ từ bình tĩnh trở lại.
Lập tức, Tần Vũ gia tăng số lượng diễn hóa Hỗn Độn lực, khi lớn đến một mức nhất định lại trở về trạng thái trống rỗng, lực lượng Tần Vũ điều khiển cũng không ngừng tăng lên.
Đầu tiên, phải đạt tới cảnh giới điều khiển tự nhiên, sau đó mới có thể lĩnh ngộ những huyền bí ảo diệu trong đó, đây là kế hoạch tu luyện của Tần Vũ.
…
Đêm qua, Vũ Văn Thác cùng những người như Cổ Bàn đã trở lại lãnh địa của mình thông qua Tử Thủy Thiên tinh.Tử Dạ Thương Long cũng trở lại Tà Thần giới.Lâm Vũ Trân và Tử Băng Linh biết hắn không sao thì rất vui mừng, đang ở Tà Thần điện đợi hắn trở về.
Còn Thần Tôn vẫn tiếp tục quản lý Đại Thần Thiên giới.
Mấy tháng sau, Tà Thần giới.
Bên trong Tà Thần điện, Vũ Văn Thác ngồi trên bảo tọa ngày trước của Tà Thần, mặc một chiếc áo bào màu đen.Trông hắn có vài phần phong thái của một vị giới chủ.Mấy tháng nay, hắn đã hiểu rõ tình hình của Bát tộc và các đại tinh hệ, bởi hắn đã được Tử Dạ Thương Long bổ nhiệm làm giới chủ, nên cả Tà Thần vũ trụ đều rất tán thành Vũ Văn Thác.
Lúc này, Tử Dạ Thương Long từ bên ngoài điện đi tới.Lâm Vũ Trân và Tử Băng Linh đi theo sau hắn, cả gia đình ba người đều tươi cười, tạo cho người ta cảm giác ấm áp.
“Thương Long, ngươi đến rồi à?” Vũ Văn Thác trước đây cũng là Thần Nô, địa vị thậm chí còn cao hơn Tử Dạ Thương Long một chút, gọi thẳng tên hắn là chuyện bình thường.
Sau vài tháng tĩnh tu, Tử Dạ Thương Long tuy đã mất đi Chủ thần lực, nhưng tình trạng đã tốt hơn nhiều, mỉm cười gật đầu:
“Mấy tháng qua tiếp quản Tà Thần vũ trụ, có thuận lợi không?”
Vũ Văn Thác nhíu mày:
“Coi như thuận lợi, nhưng muốn điều khiển một vũ trụ to lớn như vậy cũng có chút khó khăn.”
Lâm Vũ Trân mỉm cười nói:
“Không cần gấp gáp, bây giờ ấn tượng của mọi người về ngươi đều rất tốt, tin rằng không bao lâu nữa ngươi có thể chiếm được lòng người.”
“Chỉ mong là vậy.”
Lúc này, Tử Băng Linh bước lên trước, hừ lạnh nói:
“Ngươi đó, cướp quyền vị của Phụ thân ta, coi chừng ta cắn chết ngươi!”
Vũ Văn Thác khó xử cười một tiếng:
“Đây đều là Tần Vũ đại ca phân phó, ta cũng không có ý tranh giành quyền lực.”
Tử Dạ Thương Long cười nói:
“Đây là ý của ta, hôm nay đã bỏ đi Chủ thần vị, Tà Thần giới to lớn này cũng nên nhường lại.Bất quá như vậy cũng tốt, ta có thể ở bên cạnh các ngươi.”
Tử Băng Linh hừ hừ nói:
“Ta muốn gặp Tần Vũ đại ca, hắn ở đâu?”
Vũ Văn Thác cau mày:
“Hắn bây giờ đang ở Đại Thần Thiên giới bên trong Bát thần vũ trụ, không biết đến khi nào xuất quan.”
Tử Băng Linh bĩu môi, bộ dáng đáng yêu vô cùng, trong lòng nàng cũng rất nhớ Tần Vũ.Sau khi chia tay lần trước, trong lòng luôn thấp thỏm bất an, trong cuộc chiến giữa các vị thần, ngoài phụ thân ra, người nàng lo lắng nhất chính là Tần Vũ.
Tử Dạ Thương Long âu yếm vuốt tóc Tử Băng Linh, nói:
“Nếu con muốn gặp hắn, chờ mấy ngày nữa Phụ thân dẫn đi, bây giờ chúng ta cũng nên rời khỏi.”
“Đi đâu?” ánh mắt Vũ Văn Thác lộ ra một tia kinh ngạc:
“Muốn đi đâu?”
Lâm Vũ Trân nói:
“Thương Long muốn dẫn bọn ta đi du ngoạn hai đại tinh hệ một chút.”
Tử Dạ Thương Long gật đầu nói:
“Đây là tâm nguyện đã lâu của ta, bây giờ cũng có đủ thời gian.”
“Nguyên lai là thế, như vậy cũng tốt.” Vũ Văn Thác cười hắc hắc.
Tuy nhiên, vào thời điểm này, một luồng khí tức cường mạnh đột nhiên đè nén xuống, cả Tà Thần điện đều rung chuyển.Luồng khí tức kia ẩn chứa sức mạnh áp bức đáng sợ, khiến cho người khác khó thở.
Vũ Văn Thác kinh hãi thất sắc:
“Chuyện…Chuyện gì xảy ra?”
Sắc mặt Tử Dạ Thương Long trắng bệch, trước mặt Thần Thiên, bọn họ chưa từng cảm nhận được một hơi thở mạnh mẽ đến vậy.
