Chương 509 Cuộc chiến chúng thần

🎧 Đang phát: Chương 509

Thời gian trôi nhanh, dòng chảy thời không dường như đã rất yếu ớt, ước chừng vài ngày nữa sẽ tan biến hoàn toàn.
Tứ đại Chủ thần đứng xung quanh tế đàn, Tần Vũ và nhóm Hồng Quân cũng ở gần đó.Mọi ánh mắt đổ dồn vào Tử Thủy Thiên tinh trên tế đàn trung tâm, ánh sáng xuyên vũ trụ giờ đã ảm đạm, có thể tắt bất cứ lúc nào.
“Xem ra thời cơ đến rồi!” Loạn thần cười hiểm độc.
Tử thần hừ lạnh: “Ngươi cũng muốn cướp Nguyên thủy thần thiên bảng? Phải hỏi ta trước!” Tử khí quanh thân hắn bỗng bùng nổ, không gian rung chuyển vì bị ăn mòn.
Mọi người đều biết không gian Đại Thần Thiên giới rất vững chắc, nên không khỏi kinh hãi trước sức mạnh của Tử thần ma công.
“Dù thế nào ta cũng phải đoạt Nguyên thủy thần thiên bảng, ai cản ta giết người đó!” Giọng Loạn thần đầy tự tin, mặt lạnh lùng, một cây thiết trùy đen kịt xuất hiện trong tay hắn.
Âm vương Thất Sát trùy!
Là một trong Thất đại Nguyên thủy Chí tôn linh bảo, có công kích lực khủng khiếp nhất.Dù tu vi Loạn thần không bằng ba Chủ thần kia, nhưng có Âm vương Thất Sát trùy, Tử thần ma công cũng không dám khinh thường.
Tà thần Tử Dạ Thương Long lạnh lùng nói: “Thần Thiên bố cục, chúng thần quyết chiến, cuộc chiến chưa bắt đầu, Nguyên thủy thần thiên bảng thuộc về ai chưa biết!”
Chiến thần im lặng nãy giờ bỗng đứng dậy, thân hình cao lớn của hắn trước mặt ba Chủ thần càng thêm uy nghiêm, da thịt lưu chuyển ánh sáng xanh lam.
Hướng lên trời, hắn hít sâu rồi trầm giọng: “Chúng thần nhất chiến…Ta đã quên mất cảm giác sung sướng lâm li rồi.Đến đi, như năm xưa đánh một trận sảng khoái không chết không thôi!”
Ba Chủ thần còn lại nghe vậy mắt sáng lên, bật dậy đồng thanh: “Đánh một trận sảng khoái, đến chết mới thôi!”
Cuộc chiến chúng thần lần trước dường như đã dừng thời gian trong im lặng vô tận.Nếu không có Đại Thần Thiên ra tay ngăn cản, cuộc chiến đó vĩnh viễn không kết thúc, dù là ba vị Chủ thần.
Hôm nay, cuộc chiến chúng thần lại diễn ra ở Đại Thần Thiên giới, không ai biết cuộc chiến này kéo dài bao lâu.Chỉ là, Tần Vũ hay Hồng Quân đều là biến số lớn nhất, vì sự tồn tại của họ mà không ai biết Nguyên thủy thần thiên bảng sẽ thuộc về ai.
Quả thật muốn chiến!
Hồng Quân, Tôn Ngộ Không, Thần Tôn, Vũ Văn Thác cũng khó thở, thần kinh căng thẳng, lặng lẽ chờ đợi.
Thần Thiên đã chết, Đại Thần Thiên giới không có người chưởng khống, độ ổn định sẽ giảm đi nhiều.Tần Vũ vẫn thắc mắc, Chủ thần đánh nhau sẽ cường đại đến mức nào, thậm chí có thể hủy diệt Đại Thần Thiên giới hay ảnh hưởng đến cả Nguyên thủy vũ trụ?

Ba ngày sau, sắc mặt Tứ đại Chủ thần nghiêm trọng hơn, mắt nhìn chằm chằm vào Tử Thủy Thiên tinh.
Ngày đó cuối cùng đã đến!
“Tần tiền bối, xem ra thời không loạn lưu sắp biến mất, chúng ta nên làm gì?” Trong tình hình căng thẳng này, Huống Thiên Minh hỏi ý kiến Tần Vũ.
Tần Vũ cười lạnh, những ngày ở đây hắn vẫn rất điềm nhiên, vì hắn hiểu ngày này nhất định sẽ đến, gấp gáp hay không là do bản thân quyết định.
“Tùy cơ ứng biến, nhưng ngàn vạn lần không được trực tiếp đấu với Chủ thần, các ngươi phải bảo vệ Đại Thần Thiên giới, không được để binh lực các giới tràn vào đây vì còn hơn một ngàn vạn con dân Thiên giới!”
Huống Thiên Minh gật đầu: “Yên tâm, cứ giao cho ta và Hẩu tử.Tiểu Quân và Tiểu Cổ mạnh hơn bọn ta, tin là họ sẽ giúp được tiền bối!”
Tần Vũ không trả lời, chỉ gật đầu, chuẩn bị đi về phía Tứ đại Chủ thần.
“Phụ thân…phải cẩn trọng!” Hồng Quân nói.
Tần Vũ mỉm cười nhìn hắn, ánh mắt từ ái, trầm giọng: “Yên tâm đi, Cha đã rất gần đại đạo rồi, rồi chúng ta sẽ về nhà.”
Nhắc đến nhà, lòng Hồng Quân ấm áp, gật đầu mạnh.
Tần Vũ đi tới bên cạnh Tử Dạ Thương Long.Tứ đại Chủ thần không ngờ sau nhiều năm, một Chưởng khống giả từ Tinh trần thế giới lại có thể ngang hàng với họ.
Hôm nay, Tần Vũ đích xác có năng lực đó!
Trước mắt, thời không loạn lưu vẫn đang vận chuyển nhưng đã rất chậm, tin là không lâu nữa sẽ dừng hẳn.
Thời không loạn lưu ở Nguyên thủy vũ trụ là thứ mà không Chủ thần nào ngăn được, dù hiện tại đã rất yếu ớt nhưng vẫn nguy hiểm đến tính mạng, chưa ai dám coi thường.
“Sau ngàn năm, Ngũ giới loạn chiến, chỉ người có Thần Thiên bảng mới có thể nắm giữ cả Nguyên thủy vũ trụ, ngàn vạn năm không đổi…”
Những lời này từ miệng Tần Vũ khiến tất cả Chủ thần phải nhìn lại, ánh mắt khác nhau, có âm hiểm độc ác lại có nghi hoặc.
Tần Vũ cười lạnh: “Nếu các vị Chủ thần không ra tay, vậy Tần Vũ ta phải khai mạc cuộc chiến chúng thần!”
“Tần Vũ!”
Vũ Văn Thác và Thần Tôn cùng hô lên, kinh hãi không biết Tần Vũ đang nghĩ gì.Tứ đại Chủ thần cũng kinh dị nhìn hắn, không biết hắn muốn làm gì.
Lúc này, Huống Thiên Minh cùng Tôn Ngộ Không đã rời khỏi Thần Thiên tế đàn phối hợp với Binh vương Mạc Túy Sinh ngăn cản các đường tiến công.Chỉ có Cổ Bàn và Hồng Quân ở phía sau Tần Vũ, ánh mắt không khó hiểu mà là sùng kính.Họ chưa từng nghi ngờ bất cứ quyết định nào của Tần Vũ.
Bất chợt, Tần Vũ tiến lên!
Trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, Tần Vũ bước vào thời không loạn lưu, thân thể trở nên hư vô, như ánh sáng trong nước, hư ảo mà không thật.
“Tần Vũ, ngươi muốn làm gì!” Tử Dạ Thương Long quát.
Trong thời không loạn lưu, Tần Vũ không trả lời Tử Dạ Thương Long, mà tĩnh tâm phóng thích Thiên nguyên tố pháp tắc, cẩn thận cảm giác biến hóa của thời không loạn lưu, thì thầm: “Thời không loạn lưu bất quá là pháp tắc vận chuyển của Nguyên thủy vũ trụ, hoặc là vận chuyển không có quy tắc, nhưng nếu nắm được quỹ tích của nó cũng sẽ không còn là loạn lưu nữa.”
Đúng vậy, không gian thời gian pháp tắc vận chuyển rối loạn sẽ hình thành thời không loạn lưu.Song thử hỏi cả Nguyên thủy vũ trụ, trừ Đại Thần Thiên ra còn ai lĩnh ngộ được sự vận chuyển của Nguyên tố pháp tắc.Tần Vũ bước vào đó, tất cả Chủ thân đều phán định là chết không thể nghi ngờ.
Tuy nhiên, đây chính là thời khắc khảo nghiệm của Tần Vũ!
Thân là Thiên nguyên tố pháp tắc chi thần của Bát thần vũ trụ, có thể đạt tới cảnh giới đại thành từ lời bảy vị pháp tắc chi thần? Không nghi ngờ gì đây là một khảo nghiệm của Tần Vũ.
Thiên nguyên tố pháp tắc nương theo quỹ tích của thời không loạn lưu bao trùm cả Thần thiên tế đàn, không gian pháp tắc vặn loạn, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Tần Vũ rồi dần rõ ràng.
“Không hổ là Nguyên thủy vũ trụ, mức độ thâm ảo của pháp tắc quả nhiên bất phàm,” Tần Vũ thầm than, pháp tắc ở Tinh trần thế giới hay tinh vực của các đại Chủ thần đều không đáng nhắc tới so với pháp tắc Nguyên thủy vũ trụ.
Giờ phút này, cảm giác được quỹ tích của thời không loạn lưu, đầu Tần Vũ bỗng trở nên trống rỗng vô cùng, như vũ trụ vô tận, bao dung hết thảy, từng đạo quỹ tích loạn lưu hiện lên rõ ràng.
Hít sâu, Tần Vũ dường như có điều ngộ ra, mắt bắn ra tinh quang sắc bén: “Thì ra là thế!”
Bốn chữ như kinh lôi, vang vọng khắp Thần Thiên tế đàn, sắc mặt tất cả Chủ thần đều biến đổi.
Nhất là Loạn thần, nắm chặt Âm vương Thất sát trùy, quang văn trên da thịt lưu chuyển nhanh hơn.
Lúc này, Tần Vũ đã cảm giác được quỹ tích vận chuyển của thời không loạn lưu, dường như đã nắm rõ như lòng bàn tay, hình ảnh vận chuyển pháp tắc hiện lên trong đầu rất rõ ràng.
Bước một bước, biến đổi!
Tần Vũ phóng thích Thiên nguyên tố pháp tắc lớn nhất, thiên như hư vô, không tới không lui, không tàn không khuyết, bao hàm vạn vật rồi lại như không có hình dạng nào xông vào thời không loạn lưu.Không ngừng biến đổi quỹ tích loạn của thời không loạn lưu từ những đoạn rất nhỏ, từng chút từng chút, cả thời không loạn lưu bắt đầu yên tĩnh lại.
Đột nhiên, Tần Vũ như thiên binh vạn mã tiến một bước, rồi tiến thêm bước thứ hai, hắn không ngừng lại gần Tử Thủy Thiên tinh.
“Đứng lại cho ta!”
Giống như Thiên lôi, Loạn thần rống lên, Âm vương Thất Sát trùy tùy tâm mà động, từng đạo tử quang cuốn tới Tần Vũ.
Lúc này, thời không loạn lưu đã hoàn toàn bị Thiên nguyên tố pháp tắc của Tần Vũ biến đổi, cái loại lực lượng nghiền nát này đã không còn, Tứ đại Chủ thần cũng không còn cố kị gì liền xông tới.
“Tam ca, ta tới giúp huynh!”
Cổ Bàn hét lớn rồi vung Bàn Cổ phiên, song bị Hồng Quân ngăn lại.
Hồng Quân khẽ lắc đầu, trầm giọng: “Chưa tới lúc chúng ta ra tay!”
Cổ Bàn nhíu mày rồi giảm dần lực lượng nghiền nát trong trường phiên.

☀️ 🌙