Chương 504 Hồng Quân Thiên đạo

🎧 Đang phát: Chương 504

Bên trong Tru Thần Giới…
Hai bóng người vụt qua không gian, trong nháy mắt đã vượt hơn mười dặm.Khoảng cách này đối với họ chẳng đáng là bao.
Huống Thiên Minh đứng trên Thiên Đạo Chi Nhận với tốc độ cực nhanh, Cổ Bàn bên cạnh vung Bàn Cổ Phiên cũng không hề kém cạnh.Cả hai liên tục dịch chuyển về một nơi sâu thẳm trong vũ trụ.
“Xem ra năng lực dự đoán của ngươi đã hồi phục, vậy mà có thể cảm nhận được thời điểm Nguyên Thủy Trục Tâm Băng hủy.” Cổ Bàn nhìn Huống Thiên Minh, mỉm cười.
Huống Thiên Minh khẽ lắc đầu:
“Nhiều năm như vậy ta một lòng nghiên cứu Thiên Đạo Chi Nhận, năng lực dự đoán tuy đã hồi phục nhưng không rõ ràng như ở Hồng Mông vũ trụ…Đối với cuộc chiến Chư Thần, ta vẫn không thể đoán trước được bất cứ điều gì, trong đầu rất hỗn loạn, mỗi khi nghĩ đến lại đau đầu.”
Cổ Bàn khẽ thở dài:
“Nguyên Thủy vũ trụ so với Hồng Mông vũ trụ thâm sâu hơn, xuất hiện tình trạng như vậy cũng là điều tất nhiên.Bất quá hơn một ngàn năm rồi, cảnh giới của ngươi cũng tăng lên không ít.”
Sau hơn một ngàn năm tu luyện, không ngừng lĩnh ngộ Thiên Đạo Chi Nhận, thực lực của hắn đã đột phá đến Quy Thần sơ kỳ.
Huống Thiên Minh dường như cũng rất hài lòng với tốc độ của mình, cười nói:
“Ngươi cũng đột phá đến Quy Thần cảnh giới chứ, bằng không sao có thể dịch chuyển được?”
Cổ Bàn nhìn xuống Bàn Cổ Phiên, qua nhiều năm như vậy, dù là Luyện Hồn Bích hay lực lượng phá toái hư không đều tăng lên theo cảnh giới của hắn.Dù là linh hồn cấp bậc Giới Vương hiện tại cũng có thể luyện hóa trong nháy mắt.
Cổ Bàn cười nhạt, nói:
“Có thể nói như vậy, nhưng so với Tiểu Quân thì chúng ta chẳng đáng là gì.Hơn một ngàn năm rồi, không biết hắn đã đạt tới cảnh giới gì nữa.”
“Đi xem một chút chẳng phải sẽ biết sao, ta có thể cảm nhận được khí tức của hắn!” Huống Thiên Minh khẽ mỉm cười, đột nhiên tăng tốc, cả hai cùng dịch chuyển, biến mất tại biên giới Thiên Âm tinh hệ.
Vũ trụ mênh mông vô tận, Cổ Bàn vung Bàn Cổ Phiên, hỗn độn vật chất dày đặc bị lực lượng phá toái hư không khuấy động, trước mắt hai người xuất hiện một thông đạo rộng rãi.Cả hai men theo thông đạo bay rất nhanh, tiếp cận cỗ khí tức quen thuộc kia.
Đột nhiên, một cỗ lực lượng bạo phát truyền tới, hỗn độn vật chất xung quanh như bị nén lại.Năng lượng hủy diệt này giống như một con trâu điên cuồng xông tới, không thể ngăn cản.
Bị tập kích bất ngờ, Huống Thiên Minh và Cổ Bàn đều giật mình.Ngay lập tức, Cổ Bàn xông lên nghênh đón, vung Bàn Cổ Phiên, lực lượng phá toái nhanh chóng được giải phóng trong không gian Nguyên Thủy vũ trụ.Mặc dù không thể phá nát không gian Nguyên Thủy, nhưng cỗ năng lượng này đủ để hủy diệt bất cứ vật chất nào.
Tuy nhiên, ngoài dự đoán của hai người, cỗ lực lượng bạo phát kia khi chạm đến Bàn Cổ Phiên chợt suy yếu rồi biến mất, giống như một quả bóng bay xì hơi.
Cổ Bàn nhíu mày, tiếp tục thi triển lực lượng phá toái.
Đột nhiên, Huống Thiên Minh dường như cảm giác được điều gì đó, hoảng hốt:
“Tiểu Cổ, cẩn thận!”
Cổ Bàn nheo mắt, tuy nhiên ở bên trong Nguyên Thủy vũ trụ không thể dịch chuyển, vội vàng rút lui.Chỉ thấy lực lượng phá toái hư không xung quanh dường như đã vượt khỏi sự điều khiển của Cổ Bàn, phản ngược lại, mục tiêu lại chính là Cổ Bàn.
Huống Thiên Minh tái mặt, dũng mãnh rút Thiên Đạo Chi Nhận, ánh sáng trắng lạnh lẽo chắn ngang trước người Cổ Bàn.Cổ Bàn kinh hãi, hắn không ngờ lực lượng của Bàn Cổ Phiên lại có thể phản lại như vậy, giống như một loại năng lượng vô hình đang điều khiển nó.
Đột nhiên, một tràng cười sảng khoái vang lên từ trong đám hỗn độn vật chất dày đặc.Huống Thiên Minh và Cổ Bàn kinh ngạc, bởi chủ nhân của thanh âm này chính là Hồng Quân.
Thân ảnh Hồng Quân giống như ảo ảnh xuất hiện trước mặt hai người, không hề di chuyển, hoàn toàn là tự nhiên xuất hiện.Lí do duy nhất có thể giải thích là hắn đã vận dụng pháp tắc của Nguyên Thủy vũ trụ để dịch chuyển.
Huống Thiên Minh trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi:
“Tiểu Quân, ngươi vậy mà…vậy mà lĩnh ngộ pháp tắc Nguyên Thủy vũ trụ?”
Hồng Quân đứng trước mặt hai người, thân thể trần trụi, da thịt lấp lánh ánh sáng đỏ, khiến người ta cảm nhận được một nguồn sức mạnh bùng nổ.Cách đỉnh đầu ba tấc, một chiếc gương cổ tỏa ra ánh sáng bạch kim, tuy có chút ảm đạm nhưng lại phát ra một khí tức thần bí khó nắm bắt.
Hắn giơ tay lên, chiếc gương cổ khẽ xoay tròn, lực lượng phá toái hư không phản ngược kia lập tức tan thành mây khói, biến mất không dấu vết.
“Ta vẫn chưa đạt tới cảnh giới đó, chỉ là một phần rất nhỏ thôi.” Hồng Quân nói, ánh mắt quan sát kỹ hai người, nở nụ cười vui mừng.
Cổ Bàn trong lòng vẫn còn nghi hoặc, vội hỏi:
“Tiểu Quân, ngươi vừa dùng thủ đoạn gì vậy, mà có thể khiến lực lượng của Bàn Cổ Phiên cắn trả?”
Hồng Quân cử động năm ngón tay, Đạo Thiên Kính đã trở lại trong tay hắn, ánh sáng cũng dần nhạt đi, mỉm cười nói:
“Hơn một ngàn năm qua ta chú tâm lĩnh ngộ Đạo Thiên Kính, từ đó phát hiện ra một loại năng lực không thể tưởng tượng nổi…Đạo Thiên Kính không chỉ có thể lấy pháp tắc nguyên lực, mà còn có thể lấy năng lực bản nguyên của bất kỳ ai.Lần này ta đến Nguyên Thủy vũ trụ cũng là để cố gắng thu lấy bản nguyên pháp tắc.Nhưng hiệu quả rất ít, với năng lực của ta bây giờ nhiều nhất cũng chỉ có thể dịch chuyển khoảng cách một ngàn thước.”
Nghe vậy, Huống Thiên Minh hít một hơi lạnh, than thở:
“Không hổ là Nguyên Thủy Chí Tôn Linh Bảo, dù là Chủ Thần cũng không cần phải sợ.”
Hồng Quân khẽ lắc đầu:
“Ngươi sai rồi, thực lực của Chủ Thần có lẽ vẫn hơn ta, Đạo Thiên Kính cũng có hạn chế.Nếu thực lực của đối phương mạnh hơn ta thì không thể dễ dàng đoạt lấy.”
Cổ Bàn hiểu ra, nói:
“Ra là như vậy, bất quá Đạo Thiên Kính có thể đoạt lấy pháp tắc bản nguyên lực của Nguyên Thủy vũ trụ cũng đã là bất phàm rồi.Theo cảnh giới tăng lên, chỉ sợ không lâu nữa Tiểu Quân có thể hoàn toàn nắm giữ toàn bộ pháp tắc của Nguyên Thủy vũ trụ.”
Hồng Quân cười khổ một tiếng, hít một hơi thật sâu, nhướng mày nói:
“Chúng ta không còn thời gian nữa, Nguyên Thủy Trục Tâm Băng hủy, cuộc chiến Tứ Giới đã gần kề.Ta nghĩ các ngươi đến đây cũng vì nguyên nhân này?”
Huống Thiên Minh gật đầu:
“Chúng ta không biết ngươi tu luyện trong Nguyên Thủy vũ trụ có kết quả thế nào, nhưng cuộc chiến Tứ Giới đã nổ ra, cần ngươi thống lĩnh cả Tru Thần Giới.”
Hồng Quân hỏi:
“Hầu tử đâu, sao không thấy hắn?”
Cổ Bàn mỉm cười:
“Hầu tử kia nghe nói hai giới còn lại đã phát binh, không thể kiềm chế được, hiện giờ đã dẫn toàn bộ một ngàn hai trăm vạn binh lực tiến đến Đại Thần Thiên Giới.”
“Cũng tốt, chúng ta liền đuổi theo hắn.Hai giới còn lại tình hình thế nào?” Hồng Quân hỏi.
Huống Thiên Minh nói:
“Tổng số binh lực xuất ra của hai giới còn lại đã đạt tới gần năm ngàn vạn.Loạn Thần và Tử Thần không tự mình xuất binh, không có cấm chế không gian ngăn cách, sợ rằng chỉ cần hơn nửa năm bọn họ có thể tới được Đại Thần Thiên Giới.”
Cổ Bàn tiếp lời:
“Cuộc chiến Tứ Giới quy mô thật lớn, đã nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta.Điều quan trọng nhất hiện giờ là tìm Tam ca!”
Huống Thiên Minh cũng gật đầu đồng ý.
Hồng Quân nói:
“Phụ thân hẳn là đang ở một trong hai giới còn lại hoặc là Đại Thần Thiên Giới.Người nhất định sẽ có biện pháp giải quyết, việc này không nên chậm trễ, chúng ta trước tiên đuổi theo Hầu tử rồi tính!”
Ngay khi ba người chuẩn bị đi, một tiếng gầm nhẹ từ sâu trong Nguyên Thủy vũ trụ truyền tới.Âm thanh này ẩn chứa một năng lượng mãnh liệt, chấn nhiếp khiến Huống Thiên Minh và Cổ Bàn cảm thấy không thể tự chủ được.
Hồng Quân cười khổ một tiếng, vỗ trán nói:
“Suýt nữa quên, giới thiệu cho các ngươi một bằng hữu mới.”
“Bằng hữu mới?”
Cổ Bàn và Huống Thiên Minh đều nghi hoặc, ánh mắt hướng về phía đoàn hỗn độn vật chất sền sệt mông lung.
Không xa đó, hỗn độn vật chất xung quanh như bị cuồng phong khuấy đảo, dạt sang hai bên, xuất hiện một thông đạo rộng rãi.
Một con thú khổng lồ từ từ xuất hiện trước mắt mọi người, lông toàn thân đen nhánh, thậm chí còn đen hơn cả bầu trời đêm.Nhưng hai con ngươi lại như hai ngọn đèn lồng trong bóng tối, sáng dị thường.Trên trán khắc một đồ án đỏ sậm, ẩn giấu bên trong là hỏa diễm vạn trượng, lấp lánh ánh sáng không mãnh liệt.Một đám lông trắng dọc theo cổ nó kéo dài tới tận đuôi.
“Quỷ Lang Vương?!”
Hồng Quân cười nói:
“Tên của nó là Tiểu Mặc.Còn nhớ đồ đằng trên cánh tay ta không? Dưới ánh sáng của Đạo Thiên Kính trong nhiều năm bồi dưỡng, nó rốt cục đã xuất thế, cũng được sáu trăm bảy mươi năm rồi.”
Ánh mắt Cổ Bàn lộ vẻ kinh ngạc, nói:
“Mạc tiên sinh không phải nói trăm năm sau nó mới trưởng thành sao, vậy ma huyết sát tính trong cơ thể nó…?”
Hồng Quân lắc đầu, trầm giọng nói:
“Cho tới bây giờ vẫn chưa phát tác, cũng không biết sau khi bị kích động sẽ thế nào.Mấy trăm năm gần đây nó rất ôn thuận, chưa có gì bất thường.”
Huống Thiên Minh hít một hơi thật sâu, nói:
“Dù thế nào nó cũng là một nhân tố không thể xác định, Tiểu Quân…Ngươi định làm gì?”
Hồng Quân thu lại ánh mắt, dừng ở Tiểu Mặc, nói:
“Bất luận thế nào ta cũng phải tuân thủ lời hứa ban đầu, nếu nó thật sự bất thường ta cũng sẽ không hạ thủ lưu tình, các ngươi yên tâm đi!”

☀️ 🌙