Đang phát: Chương 479
Hỗn Thiên Vô Cực Côn đã được Mạc Túy Sinh, đệ nhất Binh Vương, chế tạo hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng hoàn thành.Xem ra phẩm chất của nó chắc chắn là một kiện Trung phẩm Chí Tôn Linh Bảo hoàn mỹ.Bên trong còn ẩn chứa một binh hồn phụ gia thuộc tính.Mặc dù tu vi của Tôn Ngộ Không lúc này vẫn chưa thể lĩnh ngộ được sự ảo diệu của thuộc tính phụ gia này, nhưng Mạc Túy Sinh tin chắc rằng không lâu nữa hắn nhất định có thể hợp nhất với binh hồn, điều khiển tốt nhất Hỗn Thiên Vô Cực Côn.
Trong thành chủ phủ của Trụ Thần Thành…
“Hầu tử, ngươi lại có Trung phẩm Chí Tôn Linh Bảo hoàn hảo như vậy, thật khiến người ta ngứa mắt!” Huống Thiên Minh nhìn Hỗn Thiên Vô Cực Côn lóe lên tinh quang trong tay Tôn Ngộ Không, ánh mắt vừa hâm mộ vừa đố kỵ.Nếu như mình cũng có được một kiện Chí Tôn Linh Bảo hoàn mỹ như vậy thì tốt biết bao.
Mạc Túy Sinh như nhìn thấu tâm tư của hắn, cười nhạt nói:
“Nếu như các vị Thống lĩnh có yêu cầu Mạc mỗ chế tạo linh bảo, Mạc mỗ quyết không từ chối.”
Thấy Tôn Ngộ Không có được linh bảo hoàn mỹ như vậy, Cổ Bàn đối với Mạc Túy Sinh cũng phải thay đổi cách nhìn, trong ánh mắt không còn vẻ nghi ngờ như trước mà là sự khâm phục từ tận đáy lòng.
Tôn Ngộ Không giơ cao Hỗn Thiên Vô Cực Côn lên, cười hắc hắc nói:
“Lão Tôn ta đây đã có Hỗn Thiên Vô Cực Côn, bây giờ thi triển Đấu Chiến Tam Bách Côn đã không còn là vấn đề nữa.Nếu như gặp lại tên Giới Vương kia, nhất định phải lấy đầu hắn, hắc hắc.”
Tôn Ngộ Không dường như vẫn còn hận Giới Vương sau cuộc chiến lần trước.Lúc này đã có Trung phẩm Chí Tôn Linh Bảo hỗ trợ, uy lực của Đấu Chiến Côn Điển có thể nói đã tăng lên một cảnh giới.
Huống Thiên Minh khinh miệt cười một tiếng:
“Tứ đại Giới Vương kia thực lực đều ở Hoàn Hư hậu kỳ, gần tới Quy Thần sơ kỳ.Với năng lực Thiên Mang hậu kỳ của ngươi mà muốn lấy đầu bọn họ, thật là vọng tưởng!”
“Lão Huống, xem chiêu!”
Cổ Bàn quan sát tinh quang chuyển động trên thân Hỗn Thiên Vô Cực Côn, than thở:
“Thiên địa tạo hóa ảo diệu, không hổ là đệ nhất Binh Vương!”
Lúc này, ba người vẫn còn đang thảo luận về Trung phẩm Chí Tôn Linh Bảo, dường như không phát hiện Hồng Quân và Mạc Túy Sinh đã lặng lẽ rời khỏi thành chủ phủ, đi tới một ngọn núi cách Trụ Thần Thành ba trăm dặm.
Trên đỉnh núi, mây trắng lững lờ trôi, chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể cảm thấy gió lạnh gào thét, khiến cho y phục hai người bay phần phật.Giờ phút này, trên đỉnh núi cách mặt đất vạn thước, tuyết trắng phủ quanh năm không hề thay đổi, tỏa ra một tia khí tức lạnh giá.
Hồng Quân chắp tay sau lưng, đứng cách những đám mây lững lờ không xa, mỉm cười nói:
“Hồng Quân thay mặt Trụ Thần Giới hoan nghênh Mạc tiên sinh!”
Mạc Túy Sinh khiêm nhường cười nhạt nói:
“Cũng không phải người phi phàm gì, chẳng qua chỉ là một luyện khí giả mà thôi.Nếu có thể vì Trụ Thần Giới tận tâm tận lực, coi như là vinh hạnh của Mạc mỗ.”
Sau khi nhìn thấy Hỗn Thiên Vô Cực Côn, Hồng Quân đối với thủ pháp luyện khí của Mạc Túy Sinh cũng vô cùng khâm phục:
“Mạc tiên sinh vì mộng tưởng bản thân mà rời khỏi Loạn Thần Giới.Mấy năm nay ta luôn suy nghĩ không biết linh bảo mà Mạc tiên sinh theo đuổi rốt cục như thế nào?”
Mạc Túy Sinh hơi sửng sốt, dường như chần chừ, sau đó thở dài thật sâu, trầm giọng nói:
“Nếu như Mạc mỗ nói ra, Hồng thành chủ cũng đừng nên chê cười.”
“Điều này tất nhiên không có.”
Mạc Túy Sinh nhìn sâu vào trong đám mây, từ từ nói:
“Vô luận là Đạo Thiên Kính, Âm Vương Thất Sát Trùy hay các Nguyên Thủy Chí Tôn Linh Bảo khác đều là từ trong Hỗn Độn tự nhiên mà sinh ra, huyền bí ảo diệu trong đó lại càng là Thiên Địa tạo hóa, khó ai có thể nói rõ.”
Giờ phút này, Hồng Quân dường như nghe được điều gì đó, thần sắc khẽ biến, kinh ngạc nói:
“Chẳng lẽ, Mạc tiên sinh là muốn…”
“Không sai, Mạc mỗ ngay từ đầu đã tin chắc rằng con người nhất định có thể thắng Thiên.Với đôi bàn tay này, Mạc mỗ có thể sáng tạo ra cực phẩm linh bảo trên cả Nguyên Thủy Chí Tôn Linh Bảo.Luyện binh giả, lấy huyết nhục làm khí, lấy hồn làm linh, lấy cốt làm thần.Nếu thật là vậy, có thể sáng tạo ra một cực phẩm linh bảo vượt qua Nguyên Thủy Chí Tôn Linh Bảo, tin rằng tới lúc đó Mạc mỗ có thể lấy thân tế khí.”
Hồng Quân thầm cảm thán, có thể vì luyện khí mà si mê đến như vậy, không tiếc hy sinh tính mạng của mình, sợ rằng cũng chỉ có đệ nhất Binh Vương Mạc Túy Sinh này.
“Mạc Túy Sinh đối với luyện khí quả là dồn hết tâm huyết, tinh thần như vậy đáng để bọn ta học tập.Cũng thật đáng chê cười, lúc trước bọn ta đã bất kính với ngài.” Hồng Quân cung kính nói.
Mạc Túy Sinh khẽ mỉm cười, nhẹ giọng nói:
“Hồng thành chủ từ khi có được Đạo Thiên Kính đã hơn mười năm rồi, không biết đối với nó có lĩnh ngộ được điều gì đó không?”
Hồng Quân có chút bất đắc dĩ lắc đầu:
“Đạo Thiên Kính ảo diệu dị thường, có lẽ là cảnh giới tu vi của ta chưa đủ, vẫn không cách nào lĩnh ngộ được huyền cơ trong đó.”
“Đạo Thiên Kính sinh ra trong Nguyên Thủy vũ trụ, ẩn chứa trong đó bí ẩn của cả vũ trụ.Ngươi không cách nào lĩnh ngộ được cũng không phải là không hợp lý, không cần để tâm quá làm gì…Nghe đồn nếu có thể hoàn toàn lĩnh ngộ được Đạo Thiên Kính thì vũ trụ này cũng không còn hạn chế lực lượng của ngươi, đạt tới cảnh giới thượng thiên nhập địa, không nơi nào là không thể tới.”
Hồng Quân vừa mừng rỡ lại có chút buồn bã.Nếu muốn hoàn toàn điều khiển được Nguyên Thủy Chí Tôn Linh Bảo có thể phải mất đến trăm vạn năm, thậm chí trên ngàn vạn năm.Hồng Quân tới đây đã hơn một ngàn năm rồi, không khỏi có chút nhớ nhung mẫu thân và thê tử tại Tử Huyền Phủ.Cũng không biết nhi tử mình hiện nay thế nào, có lẽ nó đã trưởng thành, tiếc là không có mình bên cạnh.
Hơn nữa, qua nhiều năm tìm kiếm như vậy, hắn cũng không điều tra ra tung tích của Tần Vũ, có lẽ cha vốn không ở trong tinh hệ này.
Lúc này, Hồng Quân thở dài, đột nhiên hỏi:
“Mạc Túy Sinh, nếu Loạn Thần đã có được Âm Vương Thất Sát Trùy thì trong trận quyết chiến với Tử Thần, hắn nhất định chiếm ưu thế rất lớn.Vậy chẳng phải không lâu nữa sẽ có một cuộc đại chiến?”
Mạc Túy Sinh cả kinh, rồi gật đầu, trầm giọng nói:
“Không sai, Loạn Thần đã có được Âm Vương Thất Sát Trùy, cho dù chỉ lĩnh ngộ được một phần, đối với lần quyết chiến với Tử Thần nhất định sẽ chiếm ưu thế rất lớn.Bất quá, nếu muốn điều khiển được Thất Sát Trùy, cho dù chỉ là một phần ảo diệu, cho dù có là Loạn Thần cũng cần thời gian mấy trăm năm.Có điều, một khi hắn làm được việc đó, nhất định sẽ phát động chiến tranh.”
Hồng Quân nhíu mày, vốn tưởng rằng đoạt được Đạo Thiên Kính là có thể duy trì được thế cân bằng giữa Tam Giới, nhưng không ngờ còn tồn tại một kiện Nguyên Thủy Chí Tôn Linh Bảo nữa.Hơn nữa, với thực lực Trụ Thần Giới hiện tại, cho dù có trăm vạn binh lực, Loạn Thần Giới cũng không để vào mắt.Đám người Hồng Quân đối với hắn không tạo được bất kỳ uy hiếp nào.
“Như vậy, Mạc tiên sinh, ngài có biện pháp nào không?” Hồng Quân trầm giọng hỏi.
Mạc Túy Sinh khẽ lắc đầu:
“Muốn từ trong tay Loạn Thần đoạt lại Âm Vương Thất Sát Trùy là điều không thể.Duy nhất chỉ có một biện pháp chính là phát động chiến tranh trước.Ngươi có thể lĩnh ngộ được sự ảo diệu của Đạo Thiên Kính, như vậy cũng là có một kiện Chí Tôn Linh Bảo.Trong lúc hắn cùng Tử Thần quyết chiến, ngươi sẽ trở thành uy hiếp lớn nhất đối với Loạn Thần, cho nên trong trận chiến tranh đó, hắn vẫn phải cẩn thận với sự tồn tại của ngươi.”
Sắc mặt Hồng Quân lộ ra vẻ ngưng trọng, dù sao đây là Nguyên Thủy Chí Tôn Linh Bảo, muốn điều khiển lại dễ dàng như vậy sao?
Lúc này, Mạc Túy Sinh đột nhiên chú ý tới đồ đằng đỏ trên cánh tay Hồng Quân.Vừa rồi hắn cảm giác ở đó có ẩn chứa một loại sinh mệnh dao động, không khỏi nghi hoặc hỏi:
“Hồng thành chủ, trên cánh tay ngươi chẳng lẽ đang dựng dục một sinh vật sao?”
Hồng Quân khẽ gật đầu, nói:
“Lúc trước Quỷ Lang Vương cùng Huyết Mãng đồng quy vu tận, ta liền thu lấy một tia chân linh, lợi dụng công năng của Đạo Thiên Kính khiến cho nó một lần nữa tái sinh.Hiện tại nó đang nằm trong cánh tay ta, tin rằng không lâu nữa sẽ thành công xuất thế.”
“Quỷ Lang Vương?!” Mạc Túy Sinh không tự chủ được toàn thân run lên, thần sắc cũng vô cùng khiếp sợ.
Hồng Quân nhìn ra sắc mặt hắn có chút không ổn, nghi hoặc hỏi:
“Mạc tiên sinh, có chuyện gì vậy?”
Mạc Túy Sinh thở dài nặng nề, nói:
“Không ngờ tới, nếu không phải có Đạo Thiên Kính, có lẽ nó đã không còn tồn tại ở vũ trụ này nữa…Quỷ Lang Vương chính là ma thú hung tàn bạo ngược nhất trong thất đại Nguyên Thủy Ma Thú, ẩn chứa trong cơ thể nó là sát tính cuồng huyết, ngày sau nhất định sẽ trở thành ẩn họa lớn nhất của cả Trụ Thần Giới.”
“Ngài…Ngài nói cuồng huyết sát tính sẽ làm mê hoặc lý trí của nó?” Hồng Quân cả kinh nói.
Mạc Túy Sinh ánh mắt một liễm, lắc đầu nói:
“Ngươi sai rồi, đó mới chính là bản tính của nó.Quỷ Lang Vương hung tàn cực kỳ đáng sợ, năng lực của nó có nói với ngươi cũng không hiểu.Nếu như cuồng huyết sát tính bộc phát, cả Trụ Thần Giới không ai có thể ngăn cản.”
“Như vậy, Mạc Túy Sinh có biện pháp nào không?”
Mạc Túy Sinh trầm giọng nói:
“Sau khi Quỷ Lang Vương xuất thế, sát tính sẽ dần dần lớn lên, cơ hồ không tới một trăm năm là có thể trưởng thành.Ở thời kỳ đó, cuồng huyết sát tính chắc sẽ không bộc phát.Sau đó, đến khi nó trưởng thành hẳn, chỉ cần một chút phẫn nộ, cuồng huyết sát tính cũng đủ để khiến nó phá hủy cả Trụ Thần Giới.Muốn ngăn cản, phải trước khi nó trưởng thành, giết chết nó…”
Giết hay không giết?!
Đầu Hồng Quân tự dưng đau nhói, như vậy cũng là thất tín với Quỷ Lang Vương, hơn nữa Quỷ Lang Vương cũng đã từng cứu mạng bốn người bọn họ từ trong nanh vuốt của Huyết Mãng, bây giờ phải giết nó, Hồng Quân đúng là không thể nào làm như vậy.
Nhưng nếu không giết, cứ để cuồng huyết sát tính tồn tại trong cơ thể Quỷ Lang Vương, nhất định trở thành ẩn họa của Trụ Thần Giới.Một khi nó bộc phát, sợ rằng bất cứ lực lượng nào cũng không thể ngăn cản được nó.
Mạc Túy Sinh dường như nhìn thấu sự chần chừ của Hồng Quân, lại hỏi:
“Hồng thành chủ, ngươi quyết định thế nào?”
Giết hay không giết?
Ánh mắt Hồng Quân dừng trên đồ đằng đỏ ngầu trên cánh tay.Hắn dường như cảm giác được từ bề mặt truyền đến một tiếng gọi tha thiết.Lúc đầu, giao cảm giữa hai linh hồn, hắn cũng không nghĩ đến nó lại là một ma thú hung tàn bạo ngược như vậy.
