Chương 456 Luyện hồn bích

🎧 Đang phát: Chương 456

Trên núi, từ đáy ao, những dòng vật chất hỗn độn đột ngột trào lên mãnh liệt, nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể Hồng Quân.Thứ ánh sáng hỗn độn đặc quánh cũng bừng lên rực rỡ.Cùng lúc đó, một luồng sức mạnh kinh thiên động địa bùng nổ, thậm chí còn vượt xa sức mạnh mà hắn đã dùng để đối phó với ma thú Hung Thiên năm xưa.
Chỉ trong chớp mắt, nước trong ao dường như bị nén chặt lại, chảy xiết xuống các khe nứt.Nhưng kỳ lạ thay, cơ thể Hồng Quân lại không hề bị một giọt nước nào thấm vào.
Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.Hồng Quân nhắm nghiền mắt, sức mạnh bùng nổ chưa từng có không ngừng tăng lên.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, cả ngọn núi bị xẻ làm đôi.Nước ao bắn tung tóe khắp nơi, từ xa nhìn lại như một trận mưa lớn trút xuống trần gian.
Đứng trên đỉnh núi, Hồng Quân từ tốn mở mắt, ngước lên trời hít một hơi thật sâu, khẽ thở dài đầy mãn nguyện:
“Giai đoạn thứ năm… Nếu giải phong đến trạng thái thứ ba, ta có thể đối đầu với cao thủ Tử Thần Giới.Nhưng vẫn còn có thể mạnh hơn nữa, xem ra con đường tu luyện vẫn chưa thể dừng lại!”
Hồng Quân cười lạnh.Mục tiêu của hắn là có thể đối chiến với những cao thủ mạnh nhất Tử Thần Giới, và mục đích cuối cùng vẫn là Tử Thần và Loạn Thần.Từ trận đại Quân Tru Thần, hắn hiểu rõ cảnh giới của hai người này rất có thể là Chưởng Khống Giả, có thể khai phá tinh vực, nắm giữ pháp tắc.Hồng Quân biết rằng để đạt được trình độ đó, hắn còn phải đi một chặng đường rất dài.
Hiện tại, Hồng Quân vẫn chưa hoàn toàn lĩnh hội được sức mạnh của cơ thể.Trước đây, hắn đã dùng vật chất hỗn độn để rèn luyện cơ thể, cải tạo huyết mạch, tạo ra khả năng khó tin của Bất Diệt Bá Thể.Nhưng bên trong Bất Diệt Bá Thể ẩn chứa một sức mạnh mà hắn chưa thể hoàn toàn lĩnh ngộ.Hồng Quân hiểu rõ rằng chỉ khi lĩnh ngộ vật chất hỗn độn lên một cảnh giới mới, hắn mới có thể hoàn toàn điều khiển được Bất Diệt Bá Thể, và khi đó hắn mới thực sự trở nên cực mạnh.
Tuy nhiên, bản thân Hồng Quân đã có một lợi thế rất lớn, đó chính là sự bất diệt.Hắn có thể không cần tính toán, đưa trạng thái giải phong lên đến mức cơ thể không thể chịu đựng được.Đến lúc đó, dù cơ thể bị hủy hoại, hắn vẫn có thể dùng vật chất hỗn độn để hồi sinh.
Quan sát ngọn núi đã bị phá tan hoang, rồi nhìn xung quanh, Hồng Quân nở một nụ cười.Thân ảnh hắn trở nên mơ hồ rồi biến mất trong chớp mắt.Đây không phải là do hắn đã nắm giữ không gian pháp tắc, mà là do trạng thái bá thể đã tăng lên, khiến cho tốc độ của hắn đạt đến cảnh giới mà mắt thường không thể quan sát được.
Bây giờ, có lẽ hắn đã tìm đến một nơi tu luyện mới…
Tình hình tu luyện của mọi người đều rất thuận lợi, hơn nữa mức độ tăng tiến cũng rất lớn.Dường như bọn họ đã dần thích ứng với không gian tân vũ trụ này.Nhưng có một người lại tu luyện trong linh bảo của mình, lâm vào tình cảnh vô cùng khó khăn, bởi vì cỗ thần bí lực lượng này đối với hắn mà nói là không thể dễ dàng điều khiển.
Vạn trượng phía trên Tru Thần Thành, nơi vật chất hỗn độn dày đặc nhất, nhưng đều bị những đám mây trôi che khuất, mắt thường khó có thể phát hiện.Chỉ có phạm vi ngàn trượng vật chất hỗn độn bốn phía lại ngưng tụ về nơi này, từ xa nhìn lại trông như một đám mây đen, nhưng lại tỏa ra một cỗ khí tức hủy diệt.
Chính giữa nơi này, không có ai cả, chỉ có một trường phiên nhỏ màu xám hơi rung động.Trên bề mặt trường phiên, những đạo hắc sắc tế tuyến không ngừng vặn vẹo, hình thành một hắc động, thâm sâu u ám, kèm theo lực hút kinh khủng, không ngừng hấp thu vật chất hỗn độn vào trong.
Bàn Cổ Phiên!
Đúng vậy, đây chính là Bàn Cổ Phiên của Cổ Bàn.Năm đó, Cổ Bàn sử dụng la bàn bên trong đan điền tự luyện hóa hình thành Bàn Cổ Phiên này, đến ngay cả hắn cũng không thể nhìn thấu.Nó có vài phần tương tự với Bất Diệt Bá Thể của Hồng Quân, khả năng điều khiển cũng chịu rất nhiều hạn chế.
Nhưng Cổ Bàn lại không xuất hiện trong đám hỗn độn, chỉ có Bàn Cổ Phiên vẫn đứng vững như cũ, phảng phất như hơn một ngàn năm qua không hề có biến động.
Hiện tại, Cổ Bàn đã tiến vào bên trong thế giới của Bàn Cổ Phiên, bên trong hắc động u ám, từ trong vô tận bóng tối có một đoàn ánh sáng lúc ẩn lúc hiện…
Nơi này nhìn qua trông giống như một vũ trụ đã bị hủy diệt và biến thành một thế giới hoang tàn, có dấu vết của kiến trúc bị tàn phá, vách núi đỏ nát, loang lổ ao hồ.Nhiều nơi không ngừng phun lên những đám dung nham từ núi lửa, từ những hố sâu vô tận có thể cảm giác được khí tức nóng cháy.
Trên bầu trời phiêu phù vân khí đỏ sậm, điện quang trên những tầng mây không ngừng lóe lên rồi biến mất, thỉnh thoảng truyền đến tiếng rống hận trầm thấp như dã thú, cả thế giới giống như bị máu nhuộm, toàn bộ đều là màu máu.
Cách đó không xa, trên một tòa kiến trúc hoang phế, Cổ Bàn giống như băng đá từ vạn cổ, yên tĩnh ngồi tại đó, thần sắc rất bình tĩnh, trong tay vẫn như cũ cầm Bàn Cổ Phiên.Cái này cùng với Bàn Cổ Phiên bên ngoài là một loại hiện hữu khác.
Thần sắc Cổ Bàn có vẻ rất bình tĩnh, cũng không có chút tình cảm nào dao động.Hắn không nhớ rõ đã tới nơi này bao nhiêu lần.Lúc trước, sau bốn trăm năm tu luyện, hắn đã đột phá tới cảnh giới Thiên Mang hậu kỳ, cũng là thời khắc lần đầu tiên hắn bước vào trong thế giới của Bàn Cổ Phiên.
Lúc trước, cũng với tình cảnh này, hắn đã tìm được đầu lĩnh Tử Thần Giới, nhưng dường như đã chết ở chỗ này không biết bao nhiêu năm.Hỗn độn vật chất ngưng kết thân thể đã hoàn toàn bị hủy diệt, mà linh hồn của hắn lại bị thế giới bên trong Bàn Cổ Phiên hấp thu.
Tình huống như vậy thậm chí đến Cổ Bàn cũng không thể giải thích, hắn gọi nơi này là Bàn Cổ Thế Giới.
Giờ phút này, thân thể Cổ Bàn bay lên, điều khiển Bàn Cổ Phiên đi tới địa phương kia… Trong thế giới này tồn tại một bức tường cao vạn trượng, bề mặt trơn nhẵn có màu đỏ huyết.
Cổ Bàn vuốt ve mặt đá, trên đó có ngàn vạn nhân ảnh đang giãy dụa, bọn họ dường như muốn thoát khỏi sự giam cầm của vách tường này, nhưng vô luận thế nào cũng không thể thoát ra.
Cổ Bàn có thể cảm giác được ở chỗ này ẩn chứa khí tức linh hồn rất đặc thù, hơn nữa là khí tức vô cùng quen thuộc, bởi mỗi người ở đây… đều là binh lính đã từng chết dưới Bàn Cổ Phiên.
Thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng không thể hiểu nổi linh hồn đám binh lính này tại sao lại bị giam cầm bên trong Bàn Cổ Phiên thế giới, hơn nữa linh hồn mỗi ngày đều bị tiêu hao một chút.Lúc trước có vô số hình ảnh, nhưng hiện giờ đã không còn đến ba phần.
Cổ Bàn xúc động vuốt lên vách tường, hắn có thể cảm giác được bên trong như là có một lực lượng luyện hóa kinh khủng, hơn nữa mỗi một linh hồn bị luyện hóa hoàn toàn, lực lượng Bàn Cổ Phiên trong tay hắn đều tăng lên.
Lúc này, Cổ Bàn có chút khó hiểu nhìn Bàn Cổ Phiên, than thở nói:
“Chỗ này rốt cục là gì, ngươi là cái gì, có thể nói cho ta biết không?”
Bàn Cổ Phiên không đáp lại, Cổ Bàn thậm chí có chút không thể tin được đây là la bàn từ trong đan điền của hắn luyện hóa mà thành.Về phương diện đặc tính, nó đã hoàn toàn siêu việt Hỗn Độn Linh Bảo.
Vách tường này, Cổ Bàn gọi là “Luyện Hồn Bích!”
Cổ Bàn ngồi xuống, hơi cổ động một chút Bàn Cổ Phiên thì thấy vách tường trước mắt lay động.Mắt thường có thể thấy rõ ba bốn tiếng kêu thảm từ linh hồn phát lên, sau đó bị Bàn Cổ Phiên trong nháy mắt luyện hóa.
Ngay sau đó, Cổ Bàn tiếp tục huy động Bàn Cổ Phiên, hư không bốn phía giống như lưu li rơi xuống mặt đất, ầm ầm bị nghiền nát, xuất hiện một cái khe hư không sâu hoắm nối liền với nguyên thủy vũ trụ, từng đoàn từng đoàn Hỗn Độn vật chất từ bên trong mãnh liệt tràn ra.
Đây chính là lực lượng nghiền nát hư không trong Bàn Cổ Phiên.Trải qua mấy năm luyện hóa linh hồn, cỗ lực lượng này đã trở nên vô cùng mạnh mẽ.
Cổ Bàn có chút nhíu mày, tận đáy lòng không hiểu vì sao nổi lên hỏa diễm cực kỳ phẫn nộ, bạo hống một tiếng, bắt đầu điên cuồng huy động Bàn Cổ Phiên.Bề mặt phiên lập tức có biến đổi, lực lượng nghiền nát hư không rất nhanh được phóng thích, không gian bốn phía bị nghiền nát không ngừng oanh long vang lên, phảng phất cả thế giới tại giờ khắc này bị băng hủy vậy, vô luận là đất hay núi đều bị cỗ lực lượng này nghiền nát.
Lúc này, Cổ Bàn phảng phất như đã mất đi lý trí, sử dụng mức độ lớn nhất khu động Bàn Cổ Phiên, phát ra lực lượng nghiền nát hư không, thiên địa trong lúc này một mảnh tang thương…
Từng tấc không gian bị phá hủy, từng tấc đất bị nghiền nát, cỗ lực lượng này được Cổ Bàn duy trì rất lâu, đến khi cả trời đất biến thành tro tàn hắn mới ngừng lại.
Bàn Cổ thế giới đã biến thành bụi phấn, Hỗn Độn vật chất từ trong nguyên thủy vũ trụ dần tiến vào nơi này, bao phủ mỗi một tấc không gian.Cổ Bàn miệng thở hổn hển, mơ màng nhìn thấy tất cả, Cổ Bàn Phiên trong tay hắn run lên nhè nhẹ.
“Tại sao… nó còn có thể tồn tại?”
Cổ Bàn đã thực sự khiếp sợ, vách tường cao như ngọn núi trước mắt vẫn tồn tại như trước, linh hồn trên đó vẫn kêu lên một cách thảm thiết không ngừng.Cổ Bàn lại phóng thích lực lượng nghiền nát, nhưng không cách nào có thể phá hủy “Luyện Hồn Bích”.
“Chẳng lẽ ngươi mới chính là lực lượng cốt lõi của Bàn Cổ Phiên, ngươi mới là năng lượng bổn nguyên của Bàn Cổ Phiên?” Cổ Bàn đã nghi ngờ, nhưng Hỗn Độn vật chất bốn phía đã vây quanh hắn.
Lúc này, không hiểu sao Luyện Hồn Bích rung động mạnh mẽ, phát ra tiếng tê hống trầm thấp.Cổ Bàn trong lòng cả kinh, ý thức mách bảo đưa tay chạm vào vách Luyện Hồn Bích, song một đạo tinh thần lạc ấn dũng mãnh tiến vào trong đầu Cổ Bàn.
Trên trán hắn đột nhiên hiện lên một cỗ thanh quang, mặc dù không chói mắt, nhưng khiến cho người ta một loại cảm giác vĩnh viễn không thể nào quên.
Cổ Bàn sau khi hấp thu tinh thần lạc ấn này tựa hồ đã hiểu được điều gì đó, tâm cảnh cuồng bạo cũng đã bình tĩnh dần, ánh mắt đảo qua vô cùng vô tận Hỗn Độn vật chất, trong miệng đột nhiên hộc ra mấy chữ:
“Ta hiểu rồi!”

☀️ 🌙