Đang phát: Chương 416
Người kia ở trong quầng sáng vàng chói lòa tan thành mây khói, không để lại chút dấu vết, cứ như thể chưa từng tồn tại.Nhưng Hồng Quân lại cảm thấy bất an, nghi hoặc nói:
“Người này chết rồi nhưng hình như không có chân linh, hoặc là chân linh đã bị một lực lượng khác hấp thu, không tiến vào Tử giới của ta.”
Cổ Bàn trầm tư một lát:
“Có lẽ vũ trụ nguyên thủy này có một Tử giới khác cũng nên.”
Huống Thiên Minh kinh ngạc về nơi đến của người kia sau khi chết, đồng thời nghi hoặc về thực lực của hắn:
“Các ngươi nghĩ thực lực của người này đạt đến trình độ nào?”
Tôn Ngộ Không nhíu mày:
“Không khác biệt nhiều so với cấp Thần nhân.Có điều, ở đây lão Tôn ta không phát huy được thực lực, muốn giết hắn thật sự hơi khó.”
“Rõ ràng là thực lực của người ở đây cao hơn một bậc so với Hồng Mông vũ trụ.Hơn nữa, pháp tắc của vũ trụ này còn áp chế chúng ta.Tình huống hiện tại cực kỳ bất lợi.”
Huống Thiên Minh hừ lạnh:
“Nếu ở Hồng Mông vũ trụ, một kích Thiên đạo chi nhận của ta có thể giết chết hơn trăm người.Nhưng ở đây lại bị trói tay trói chân, thật đáng ghét.Xem ra mỗi bước đi chúng ta đều phải hết sức cẩn thận.”
Mọi người đều biết rõ sự hạn chế của pháp tắc đối với năng lực của mình lớn đến mức nào, và rất tán đồng ý kiến của Huống Thiên Minh.Cổ Bàn vẫn đang suy nghĩ về lời nói của người cầm liêm đao trước khi chết, nghi hoặc nói:
“Các ngươi có nghe rõ hắn nói gì không? Cái gì mà Loạn Thần giới, hình như là một thế lực nào đó.”
Hồng Quân khẽ gật đầu:
“Muốn biết hết thảy, nhất định phải vào xem một chút mới được.” Vừa nói, ánh mắt hướng về chiến trường nơi phát ra những luồng khí năng lượng.
Sau trận đánh vừa rồi, bốn người đã hiểu rõ lực lượng của đối phương, nên đều che giấu khí tức của mình đến mức tối đa.Có điều, điều khiến mọi người nghi hoặc nhất chính là thân thể của quái nhân kia, vì sao lại có cảm giác hư vô, dường như không chân thực, lại giống như chỉ là một cái bóng mơ hồ nhưng lại bộc phát ra lực lượng mạnh mẽ như vậy.
Khoảng cách vài trăm dặm chỉ trong chốc lát đã đến điểm cuối.Tại một vùng đen mờ trong sơn lĩnh, từng tràng tiếng gào thét liên tiếp không ngừng truyền ra.
Tôn Ngộ Không là người đầu tiên xông ra, dựa vào thị lực ưu việt của mình, nhìn thấy rõ trong sơn lĩnh từng đám quang ảnh màu xám, mù mịt bao phủ gần như toàn bộ ngọn núi.Trong một cái sơn cốc, có mấy trăm binh sĩ mặc khải giáp tử sắc đang đứng, thân thể của bọn chúng rất chân thực, đang cùng với những quang ảnh màu xám kia giao chiến không ngừng.
“A!” Chứng kiến cảnh này, Huống Thiên Minh cũng giật mình kinh hãi.Những đám quang ảnh màu xám kia rõ ràng là những quái nhân hư vô giống như tên vừa mới gặp.Bọn họ cũng cầm trong tay liêm đao đen nhánh, không nhìn rõ mặt, chỉ có hai con ngươi đỏ như máu phát ra lãnh quang đáng sợ.
Cổ Bàn lặng lẽ quan sát chiến trường, hắn phát hiện trong sơn lĩnh có rất nhiều thi thể, đều mặc khải giáp tử sắc chết trận tại chỗ, không khỏi kinh ngạc nói:
“Xem ra trận đại chiến này đã kéo dài rất lâu rồi, binh sĩ mặc khải giáp tử sắc này có vẻ không còn cầm cự được nữa.”
Tôn Ngộ Không thấy trận kịch chiến như vậy, chiến ý vô thượng trong cơ thể cũng rục rịch muốn động thủ, cực kỳ hưng phấn nói:
“Vậy chúng ta xông vào giúp đỡ những người này chứ?”
Hồng Quân không đồng ý, lắc đầu:
“Tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ, chúng ta hiện tại còn không biết lai lịch của mấy thế lực này.Hơn nữa, xông ra ngoài rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.”
Tôn Ngộ Không có chút oán giận nhíu mày:
“Bất kể là giúp ai, cây côn của lão Tôn ngứa ngáy khó chịu quá, tiểu Quân từ lúc nào trở nên nhát gan như vậy?”
“Đây không phải là nhát gan, hiện tại không phải ở Hồng Mông vũ trụ.Người ở đây thực lực mạnh yếu còn chưa phân định rõ ràng, chúng ta không được tùy tiện hành sự.” Nghe Cổ Bàn giải thích, Tôn Ngộ Không đành nhẫn nại.
Đột nhiên, trên mặt Hồng Quân xuất hiện một nụ cười quỷ dị, nói:
“Ta nghĩ ra một ý hay.” Mắt Tôn Ngộ Không sáng lên:
“Ý gì?”
Nhưng Hồng Quân cố tình lờ đi, thản nhiên cười không trả lời.Bốn người cứ vậy lặng lẽ quan sát tình hình trận chiến, không có ý định giúp đỡ bên nào.Vì không biết nguyên nhân chiến tranh và tình hình thế nào, giúp đỡ bất kỳ thế lực nào cũng có thể lâm vào tình cảnh bất lợi.
Trong sơn lĩnh, quang ảnh màu xám trên bầu trời không ngừng vần vũ, liêm đao phát ra tiếng rít chói tai, từng đạo hàn quang đan xen chém về phía binh sĩ mặc khải giáp tử sắc.Hồng Quân nhìn thấy rõ ràng, những quang ảnh đó tuy hỗn loạn nhưng lại tấn công theo một quy luật kỳ diệu, gây ra thương tổn lớn cho binh sĩ, dường như ẩn chứa một loại sát trận xảo diệu.
Lúc này, bọn binh sĩ đã hoàn toàn rơi vào thế phòng thủ, gần như không có khả năng phản công, chứ đừng nói đến việc chạy thoát.Mấy trăm người trên ngọn núi tạo thành vòng tròn, tuyến phòng ngự ba lớp trong, ba lớp ngoài.Nhìn qua thì có hiệu quả, nhưng số lượng dù sao quá ít.Dưới công kích mãnh liệt như vậy, hiển nhiên không thể chống đỡ lâu dài.
Bốn người không quá để ý đến tình hình trận chiến, mà tập trung vào khả năng phòng thủ và tấn công của đối phương.Khải giáp tử sắc của những binh sĩ đó phát ra quang mang mơ hồ, bề mặt còn bao phủ một lớp vật chất màu xám.Tuy không dễ dàng phát hiện, nhưng khiến màu sắc của khải giáp phai nhạt đi vài phần.Vũ khí của bọn họ, dù là lợi kiếm hay khoái đao, cũng đều có hiện tượng tương tự.
Hồng Quân đã phát hiện ra điểm huyền ảo này, nhận ra vật chất Hỗn độn.Có thể nói đây là một phương pháp luyện khí, ngưng tụ vật chất Hỗn độn vào khải giáp và binh khí, có thể tăng cường lực phòng ngự và tấn công.Nhưng cuối cùng vẫn phải xem khả năng lĩnh ngộ của đám binh sĩ đối với Hỗn độn.Nếu có khả năng khống chế mạnh mẽ, thì lực lượng công kích và phòng thủ từ Hỗn độn cũng sẽ tăng lên.
Phương pháp tấn công của những binh sĩ mặc khải giáp tử sắc này cực kỳ đơn giản, không có thêm bất cứ hiệu quả gì, nhưng có thể miễn cưỡng ngăn cản công kích như thủy triều của quang ảnh.
Tuy nhiên, nghi hoặc trong lòng Hồng Quân đã được giải đáp, thực chất của những quang ảnh kia rốt cuộc là gì.Không có nhục thể, không có huyết dịch.Thực thể dường như là một linh hồn biến dạng nhưng lại có được năng lực vô cùng cường đại.Trong chiến đấu, hắn phát hiện ra một điều: bên trong những quang ảnh kia cũng ẩn chứa khí tức của vật chất Hỗn độn, chỉ là do tử khí quá nồng đậm nên mới bị áp chế.
Đối với những nghi hoặc về vũ trụ nguyên thủy, đám người Hồng Quân hiện giờ vẫn chưa có cách nào cảm ngộ.Trong khi bốn người đang trầm tư suy nghĩ, trận đại chiến dường như đã dần đi vào giai đoạn cuối.
Trong quang ảnh đang biến ảo đa dạng, một thân ảnh màu xám nổi bật khác thường.Không phải vì bộ dáng của hắn khác biệt, mà là tử khí từ thân thể hắn phóng thích ra cực kỳ nồng đậm.Trong trận quần công đến lúc này, hắn không nóng lòng xuất thủ, mà yên lặng bất động ở một bên, dường như đang chờ thời cơ.
Sau đó, công kích của quang ảnh ngày càng dày đặc, binh sĩ mặc khôi giáp tử sắc ngày càng khó chống cự, gần như không thể chống đỡ, thậm chí trận hình phòng thủ cũng không thể duy trì.Lúc này, đạo quang ảnh đó đột nhiên phát động công kích, phóng thích tử khí mãnh liệt.Liêm đao trong tay bạo phát ra quang mang âm hàn hơn cả quang ảnh, hung hăng đâm thẳng vào giữa trận hình.
Trong mắt bốn người, đây là một kích trí mạng hoàn mỹ nhất.Toàn bộ trận hình phòng thủ của binh sĩ tan vỡ.Vô số quang ảnh màu xám phát động thế công như lang hổ, ác liệt hơn nhiều so với vừa rồi.Binh sĩ chết và bị thương chỉ trong khoảnh khắc đã hơn một nửa.
Hồng Quân chú ý tới quang ảnh có tử khí đậm đặc đó.Không nghi ngờ gì nữa, dù chỉ phát động một lần công kích cuối cùng, nhưng lại trở thành một kích kinh khủng nhất, kết thúc trận chiến.
“Tên khốn rất lợi hại, ngươi chú ý tới hắn phải không!” Ánh mắt Huống Thiên Minh cũng dán chặt lên quang ảnh màu xám đó.
Cổ Bàn khẽ gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng, trầm giọng nói:
“Năng lực công kích của hắn phi thường cường đại.Nếu đơn độc đối kháng với hắn, với tình huống bị áp chế như hiện tại, muốn thắng được hắn e rằng rất gian nan.”
Hồng Quân hít một hơi thật sâu, dứt khoát nói:
“Nhưng đừng quên chúng ta còn có linh bảo.Xem ra thời cơ rốt cuộc đã đến, chúng ta bắt đầu tác chiến.”
Huống Thiên Minh kinh ngạc:
“Chẳng lẽ ý của ngươi là…?”
Tôn Ngộ Không dường như cũng đoán được ý của Hồng Quân, cười ha ha:
“Cuối cùng lão Tôn cũng có cơ hội biểu diễn.Ha ha, nhìn Đấu Chiến côn pháp của lão Tôn đây!”
Trên mặt Hồng Quân có một tia cười tự tin:
“Binh sĩ chiến bại, bọn quang ảnh kỳ quái này cũng giảm đi không ít.Đúng lúc chúng ta thi triển những gì bế quan tu luyện mấy năm nay.Ta không tin lại thua trong tay chúng.”
“Bọ ngựa rình bắt ve sầu, chim sẻ chực chờ phía sau”, Hồng Quân chờ thời cơ này cuối cùng cũng đến.Mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng để tham gia vào một trận đại chiến.
Sau một trận ác chiến, số lượng quang ảnh đã giảm đi rất nhiều.Quang ảnh tử khí đậm đặc đó phóng xuất ra khí thế của một thống lĩnh, vô số quang ảnh nhất thời tụ tập về phía hắn.
“Điệp điệp điệp điệp!”
Hắn phát ra tiếng cười lạnh, giống như u hồn lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện trên đỉnh núi.Ánh mắt đỏ như máu lạnh lẽo mang theo vài phần sát khí, yên lặng nhìn những binh sĩ đang thoi thóp chờ chết.
Lúc này, số lượng binh sĩ còn chưa đến hai mươi người, hoàn toàn dựa vào bản năng tự bảo vệ để phòng ngự một cách khó khăn.
Quang ảnh tử khí đậm đặc đó đột nhiên hừ lạnh một tiếng, khàn giọng nói:
“Loạn…Loạn Thần giới…, chết!”
Chữ “chết” hết sức rõ ràng.Và ngay lúc đao phong của liêm đao trong tay chém vút qua.
