Đang phát: Chương 413
Hồng Mông vũ trụ, dưới gốc cây quế, Hồng Mông và Lâm Mông đang thong thả uống trà, dường như sau nhiều năm bế quan, họ đã hiểu rõ năng lực của bản thân đã đạt đến cực hạn, việc vượt qua Tần Vũ là điều không thể.
“Tam đệ hiện giờ ở Hỗn Độn vũ trụ không biết thế nào?” Lâm Mông nói, đặt chén trà xuống bàn.
Hồng Mông cười nhạt, nói:
“Với tu vi của Tam đệ, ta không cần phải lo lắng cho hắn, chỉ là không rõ trong Hỗn Độn có một vũ trụ như thế nào.”
Lâm Mông nói:
“Hỗn Độn vũ trụ so với vũ trụ này của chúng ta cũng chỉ là một vũ trụ tinh tú mà thôi, cũng là một thế giới được tạo nên từ cát đá, nhưng có lẽ trong đó còn có đạo.Dù vậy, với năng lực hiện tại của chúng ta, việc tiến lên là không thể.”
“Đây là ý trời, đối với chúng ta là không thể, nhưng những người kia lại có thể.Không biết bọn họ tu luyện thế nào rồi.”
Lâm Mông cười nói:
“Đúng vậy, chỉ còn hy vọng vào bọn họ có thể tiến vào Hỗn Độn vũ trụ, để lĩnh ngộ nguyên thủy pháp tắc.”
Hai người nhìn nhau cười, Hồng Mông không biết nghĩ gì, đột nhiên một quân cờ rơi vào đúng điểm Thiên Nguyên trên bàn cờ, đến khi Lâm Mông nhìn kỹ lại mới phát hiện thế cờ đã định đoạt.
Hồng Mông vũ trụ, trong vô tận hư không, năm đạo thân ảnh đứng ngoài không gian phong tỏa, dường như đang chờ đợi điều gì.
Xem ra thời cơ trong lời Cổ Bàn nói cuối cùng đã đến, hôm nay Hồng Quân và Huống Thiên Minh đều đã tới đây, cùng đợi Ngộ Không xuất quan.Sau nhiều năm khổ luyện, Cổ Bàn đã có thể vận dụng Cổ Bàn Phiên phá vỡ Hỗn Độn, tiến vào trong vô tận Hỗn Độn, còn Bất diệt phách thể của Hồng Quân về cơ bản đã hoàn thành, sau khi rèn luyện thân thể thì dường như bất tử, hoàn toàn có thể tự do xuyên tới nguyên thủy vũ trụ.Huống Thiên Minh cũng từ trong Thiên Đạo Chi Nhận có một phen lĩnh ngộ, loại giải thích này khó có thể nói thành lời, huyền bí ảo diệu không phải ai cũng có thể hiểu được, đồng thời hắn cũng từ truyền thừa của Thiên Mông mà năng lực dự tri cũng được đề cao lên rất nhiều.
Đã qua hai mươi bảy năm, đối với những người này chỉ như một cái chớp mắt.
Hầu Phí dường như đã mất kiên nhẫn, người đầu tiên tỉnh lại từ trong nhập định chính là hắn, quay đầu về phía không gian phong tỏa lớn tiếng mắng:
“Tên đồ đệ đáng chết này, sao còn chưa ra, để sư phụ của hắn ở chỗ này đợi nhiều năm như vậy, thật là hỗn đản!”
Tiếng hét lớn vang lên làm tất cả mọi người từ trong bế quan bừng tỉnh.
Hắc Vũ thở dài, nói:
“Cái gì đến sẽ đến, ngươi gấp gáp như vậy làm gì?”
Hầu Phí trừng mắt hung hăng:
“Tạp mao điểu, không phải đồ đệ của ngươi nên ngươi không gấp rồi.”
Hồng Quân nhìn hai vị tiền bối đấu khẩu không nhịn được cười nói:
“Không lâu nữa Ngộ Không sẽ xuất quan, bốn huynh đệ chúng ta sẽ có con đường lớn hơn.”
Vẻ mặt cứng ngắc của Cổ Bàn nở một nụ cười lạnh:
“Đương nhiên, đã nhiều năm như vậy rồi, có lẽ Tần Vũ tiền bối sớm đã từ trong nguyên thủy vũ trụ hình thành lĩnh vực riêng rồi cũng nên.”
Nhắc đến Tần Vũ, trên khuôn mặt Hồng Quân nhất thời hiện lên vẻ chờ mong.
Huống Thiên Minh nhíu mày, nói:
“Tiểu Hầu tử này sao chậm trễ như vậy, cũng không biết trong không gian này đang làm gì nữa?”
Cổ Bàn bên cạnh cười nói:
“Lão Huống, bằng vào năng lực dự tri của ngươi hẳn đã sớm cảm giác được bao lâu nữa hắn sẽ ra mà.”
Khóe miệng Huống Thiên Minh lộ ra nụ cười thần bí, cũng không trả lời.
Hồng Mông không gian yên tĩnh, tinh vân bốn phía lấp lánh, lưu tinh vận chuyển, tất cả đều bình yên an tường, nhưng trong không gian phong tỏa, cảnh tượng lại vô cùng kịch liệt.
Trước đó, Tần Vũ đã phóng một lượng Hỗn Độn chất rất lớn vào trong không gian phong tỏa này, để Tôn Ngộ Không lĩnh ngộ được thế nào là phá giải áp chế của Hỗn Độn, có thể sinh tồn trong nguyên thủy vũ trụ.Nhưng giờ từng đoàn từng đoàn Hỗn Độn vật chất đã bị hoàn toàn xáo trộn, một đạo kim quang chói mắt đang chấn động kịch liệt trong đoàn vật chất kết dính xám đen.
“Đấu chiến nhất côn!”
Quang mang rực rỡ ẩn chứa chiến ý vô thượng, khí thế không thể ngăn cản quấn vào trong Hỗn Độn vật chất, khí thể xám đen nhất thời ầm ầm bị đánh thành hai mảnh.
Tôn Ngộ Không cầm trong tay một đạo kim quang vô hình, hài lòng nhìn một cái lỗ cực lớn xuất hiện trước mắt, xuyên thủng cả đám Hỗn Độn chất, Bạch Viên bên cạnh cũng vỗ ngực gào thét.Song chiến ý của Tôn Ngộ Không không hề dừng lại, hắn vẫn điên cuồng như vậy từ khi bị Tần Vũ phong bế tại nơi này, một loại bất tử, vì chiến mà điên, trên người Tôn Ngộ Không từng đám Hỗn Độn nhỏ nhỏ vây kín.
“Đấu chiến tam côn!”
Ba đạo quang mang rực rỡ từ trong tay Tôn Ngộ Không bính phát ra, khí thế nặng như Thái Sơn, ẩn chứa lực đạo so với Kinh Thiên Côn Pháp mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
“Đấu chiến thất côn!”
“Đấu chiến thập ma côn!”
“Đấu chiến tam thập lục côn!”
Một đạo côn ảnh theo chiến ý của Tôn Ngộ Không bộc phát huyễn hóa thành ba mươi sáu đạo kim quang sáng lạn, quét tới đâu Hỗn Độn khí bị oanh tán, cả không gian gấp khúc này hoàn toàn bị Tôn Ngộ Không làm cho rối loạn.
“Hô xích…hô xích…!”
Sau khi xuất ra ba mươi sáu côn, Tôn Ngộ Không rốt cục ngừng lại, vẻ mặt mang theo vẻ nghi hoặc nhìn Bạch Viên, tự hỏi:
“Mới chỉ ba mươi sáu côn mà thôi, như vậy đã tới cực hạn…Tiểu Bạch, Đấu Chiến Côn Điển của ta có lợi hại không?”
Bạch Viên tựa hồ nghe thấy Tôn Ngộ Không gọi tên mình, liền nhe răng cười, không ngừng gật đầu.
Nguyên lai hai mươi bảy năm qua, Tôn Ngộ Không vì phá giải Hỗn Độn vật chất đã ngộ ra một bộ côn pháp chính thức của riêng hắn, cũng là danh hào năm đó Phật Tổ phong cho hắn ‘Đấu Chiến Côn Điển’.
Mặc dù cực hạn của hắn lúc này chỉ có thể xuất ra ba mươi sáu côn, nhưng nhìn lực đạo cuồng bạo so với Kinh Thiên Nhất Côn còn cường đại hơn nhiều, hơn nữa đối với Hỗn Độn vật chất rất có khả năng áp chế.Đấu Chiến Côn Điển cũng giống như Kinh Thiên Côn Điển, từ một đến bảy mươi hai, sau đó từ bảy mươi hai côn ảnh trở thành một, tạo nên sự kì diệu, nhưng nó không có hạn chế cảnh giới, ba mươi sáu côn cũng chỉ là bắt đầu, Tôn Ngộ Không cùng với côn điển này sẽ không ngừng đột phá, vĩnh viễn không có điểm cuối.
Nhìn bộ dáng của Tiểu Bạch, Tôn Ngộ Không hài lòng cười nói:
“Có bộ côn pháp này, sư phụ nhất định đối với ta phải thay đổi cách nhìn, bất quá ta nghĩ cũng đến lúc phải ra ngoài.”
Bạch Viên nghe thấy câu này, tựa hồ được nghe tiếng nhạc nơi thượng giới, cái miệng phát ra tiếng cười kì quái, xem ra mấy năm nay quả thật đã bắt nó phải chịu khổ rồi.
“Tần Vũ tiền bối, Tôn Ngộ Không ta rốt cục biết người đã phải một phen khổ tâm, ta sẽ tuyệt đối không phụ sự kì vọng của người, ta sẽ phá vỡ Hỗn Độn, đánh cho nát bấy cấm chế này cho người xem đại thần thông của Tôn Ngộ Không ta!”
Kỳ thật khi đạt tới Đấu Chiến thập tam côn thì Tôn Ngộ Không đã có thể bằng vào vô thượng chiến ý phá nát không gian phong tỏa này, nhưng lúc ấy hắn muốn lĩnh ngộ thêm nên không vội vã rời đi.Hiện tại, ba mươi sáu côn đã tới cực hạn, muốn đột phá phải tốn thời gian rất dài, phải lĩnh ngộ từ trong chiến đấu, cho nên hôm nay mới quyết định rời khỏi đây.
Giờ khắc này, vô thượng chiến ý trong nháy mắt bộc phát, kim quang rực rỡ từ trong thân thể Tôn Ngộ Không bộc phát ra giống như một bức tượng Thiên thần cực kì chói mắt trong không gian phong tỏa.
“Đấu chiến tam thập lục côn!”
Hắn lại xuất ra Đấu Chiến tam thập lục côn, nhưng lần này không kiềm chế lực lượng, Đấu Chiến Côn Pháp ẩn hàm vô thượng chiến ý hoàn toàn đạt tới cực hạn của Tôn Ngộ Không, ba mươi sáu đạo kim quang phóng lên cao, Hỗn Độn vật chất trong không gian phong tỏa nhất thời kịch liệt dao động, lấy hắn làm trung tâm hình thành một xoáy nước Hỗn Độn thật lớn.
“Oanh long!”
Kim côn trong tay Tôn Ngộ Không hung hăng xuyên thủng tầng ngăn cách giữa hai không gian, từng vết nứt rất nhỏ ẩn hiện.Từ trung tâm là vết thủng do côn ảnh lúc trước, có thể thấy được từng đợt sóng năng lượng từ bốn phương tám hướng tràn đến, ngay sau đó cả không gian phong tỏa đều bị phá hủy, biến thành bụi phấn.
“Lão Tôn ta rốt cục đến!”
Trong ngân hà vô tận, Tôn Ngộ Không mang theo Bạch Viên chạy ra khỏi không gian phong tỏa, hướng về vô tận vũ trụ phát ra một tiếng thét dài.
Không đợi tiếng thét kết thúc, bảy mươi hai đạo côn ảnh xanh tím đã bao phủ toàn thân hắn.Tôn Ngộ Không trong lòng cả kinh, theo bản năng xuất ra Đấu Chiến thập tam côn, phóng ra mười ba đạo kim quang cùng với bảy mươi hai đạo côn ảnh va vào nhau, côn khí màu xanh tím kia nhất thời bị chấn nát.
Lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng rống giận:
“Đồ đệ, dám đánh sư phụ!”
Nghe thấy thanh âm, Tôn Ngộ Không mới giật mình hiểu ra, cả kinh nói:
“Sư phụ, người…người sao lại ở đây?”
Cách đó không xa, Hầu Phí nắm trong tay trường côn, mặc dù ngữ khí mang theo vài phần tức giận, nhưng khuôn mặt lại lộ ra vẻ cực kì hưng phấn.Lúc này Tôn Ngộ Không mới thấy thân ảnh bọn người Hồng Quân, Cổ Bàn, càng nghi hoặc hỏi:
“Các ngươi ở chỗ này đợi ta sao?”
Hầu Phí tiến lên trước hung hăng nói:
“Tên tiểu tử này, không đợi ngươi thì đợi ai…ngươi vừa rồi sử dụng tựa hồ không phải Kinh Thiên Côn Pháp?”
Tôn Ngộ Không hưng phấn không ngừng gật đầu, nói:
“Đây là Đấu Chiến Côn Điển do ta sáng tạo, hắc hắc, cũng là nhờ nó mới có thể ra khỏi nơi đó.”
Hồng Quân mỉm cười nói:
“Xem ra Ngộ Không đã ngộ được đại đạo, ngày này rốt cục đã tới.”
Bốn người nhìn nhau không nhịn được ha ha cười lớn.
Hắc Vũ lại quay mặt về phía Hầu Phí đả kích:
“Ha ha, xem ra sư phụ ngươi còn không bằng đồ đệ nữa, thật là hù người khác.”
Hầu Phí khinh thường hừ một tiếng:
“Tạp mao điểu, có bản lĩnh ngươi cũng dạy dỗ một đồ đệ xem.”
Tôn Ngộ Không nhìn hai người đấu khẩu thì đứng một bên cười khúc khích.
