Đang phát: Chương 401
“Chú Trác, chú hiểu rõ về vũ trụ này đến mức nào?” Tần Vũ hỏi.
Trong lòng Trác Huyền, Tần Vũ là ân nhân cứu mạng, mà bản thân ông cũng là người trọng tình nghĩa, nên không giấu giếm điều gì, ông thở dài nói:
“Cậu xem, ta sống gần trăm năm nhưng kiến thức rất hạn hẹp.Ta chỉ biết ngoài vũ trụ Tà Thần còn có vũ trụ Chiến Thần.Haizz, những năm gần đây, từ khi Chiến Thần giới mở thông giới hạn vũ trụ, họ liên tục phát binh tấn công chúng ta, gây ra chiến tranh loạn lạc.Nếu không vì vậy, chúng ta cũng không phải nộp hai trăm thần thạch đáng ghét kia.”
Tần Vũ nói:
“Ra là vậy, chiến tranh đã xảy ra giữa hai vũ trụ.Vậy nguyên nhân là gì?”
Trác Huyền ngượng ngùng cười:
“Địa vị thấp kém như chúng ta sao biết được những chuyện như vậy? Giữ được mạng đã là tốt lắm rồi.Bất quá, nghe nói Chiến Thần giới muốn lấy một vật gì đó trong Tà Thần giới, đó là nguyên nhân gây ra và duy trì cuộc chiến hàng trăm năm nay.”
Chiến Thần giới, xem ra cũng giống như Tà Thần giới, nắm giữ mọi quyền lợi của một vũ trụ.Nhưng Tần Vũ không quá quan tâm đến cuộc chiến này, điều khiến hắn hứng thú chính là vị Tà Thần kia.
“Chú, mọi người đã từng gặp Tà Thần kia chưa? Có biết hắn thế nào không?”
Trác Huyền nói:
“Điểm truyền tống của Tà Thần giới là cấm địa đối với những người có thân phận thấp kém như chúng ta.Nơi đó canh phòng nghiêm ngặt, thậm chí không thể đến gần.Hơn nữa, hắn tuyệt đối sẽ không đến nơi này, vậy ta làm sao có thể gặp hắn chứ? Bất quá, mọi người ở đây đều biết Tà Thần chỉ là danh hiệu thôi, tên thật của hắn là Tử Sắc Thương Long, có điều ngàn vạn lần không nên gọi ra tên thật của hắn.”
Thấy vẻ mặt khẩn trương của ông, Tần Vũ mới biết người trong vũ trụ Tà Thần đều coi Tử Sắc Thương Long là một vị chân thần, một nhân vật không thể xúc phạm cũng như không được có ý niệm xấu, giống như phàm nhân thờ Phật vậy.Sau đó, Tần Vũ cũng biết vũ trụ Tà Thần này chia ra làm ba đại tinh hệ, gồm mấy trăm tinh cầu, mỗi nơi đều có một loại truyền tống trận, đương nhiên muốn vào đó phải qua kiểm tra thông hành, chỉ có loại truyền tống trận này mới có thể tự do di chuyển trong ba đại tinh hệ.
Nghe Trác Huyền kể lại, mấy trăm năm trước, Chiến Thần giới vì muốn lấy một vật ở Tà Thần giới nên đã sử dụng thủ pháp khai phá hỗn độn, phá vỡ giới hạn không gian vũ trụ, hình thành một truyền tống trận.Có lẽ năng lực như vậy ở vũ trụ Hồng Mông không quá khó khăn, nhưng ở vũ trụ nguyên thủy này gần như không thể, lý do có thể giải thích là trong Chiến Thần giới đã có người lĩnh ngộ được pháp tắc ở vô hạn vũ trụ, nên mới có thể phá vỡ mọi quy định nguyên thủy.
Trác Huyền tất nhiên không nghĩ nhiều như Tần Vũ, chỉ bất đắc dĩ thở dài nói:
“Không biết cái thân già này có thể sống được bao lâu nữa.Bất Phàm, đứa nhỏ này, nói thế nào nó cũng không chịu học theo nghề của ta, lại còn con gái ta nữa, thật không biết sau này chúng nó nên làm gì?”
Tần Vũ nói:
“Chuyện gì đến rồi sẽ đến, chú không cần lo lắng quá.Bất quá, nếu ta không thuộc thế giới này, chú không sợ ta có mưu đồ gì sao?”
Trác Huyền nhíu mày, dứt khoát nói:
“Ân nhân đã cứu mạng ta nhiều lần, dù là muốn tính mạng này của Trác Huyền, ta cũng không do dự!”
Tần Vũ cười nói:
“Chú, yên tâm đi, ta không có mưu đồ gì, chỉ là đến nơi này tìm một vật mà thôi.”
“Vật gì?”
“Một thứ hư vô mờ mịt, nhưng lại có thể nắm trong tay tất cả.”
Tần Vũ hít một hơi thật sâu, với tu vi của hắn bây giờ, không thể hiểu được sự tồn tại của pháp tắc nguyên thủy vũ trụ này, càng không thể đoán ra có hay không thiên đạo chính là pháp tắc thần bí kia.Bất quá, sau khi đến thế giới này, năng lực dự tri của Tần Vũ đã hoàn toàn biến mất, hắn rốt cục đã không còn cảm giác được phát sinh mệnh kí, hình như khi bước vào vũ trụ nguyên thủy, tất cả đã nằm trong tay ‘Thiên’.
Trác Huyền cười nghi hoặc nói:
“Thực lực của ân nhân, chúng ta đã không thể nhìn thấu, cái cậu tìm nhất định là một loại cảnh giới cao hơn rồi.”
Đôi mắt Tần Vũ sáng ngời, tựa hồ nghĩ tới điều gì đó, vội hỏi:
“Chú, ta muốn biết Hỗn Nguyên là sao?”
Trác Huyền trầm tư một lát rồi nói:
“Cái cậu nói là Hỗn Nguyên của Tam cấp ma thú, không…tầm thường.Hỗn Độn cầu bé bằng nắm tay kia chính là sản sinh ra cơ thể ma thú, chính là bản nguyên của Hỗn Độn lực, mất nó, ma thú cũng không tồn tại.”
“Ta thấy chú cũng đã tu luyện Hỗn Độn khí, nhưng so với lực lượng trong cơ thể ta lại hoàn toàn bất đồng, rốt cục là sao?”
Đây cũng là vấn đề Tần Vũ đang nghi hoặc, có thể tự phát sinh Hỗn Độn khí, vậy nguồn gốc từ cái gì?
Trác Huyền gật đầu nhẹ, nói:
“Đây là khi Tà Thần sáng tạo vũ trụ không gian, ẩn chứa Hỗn Độn vật chất cực kỳ huyền diệu.Mà khi sinh ra, trong huyết mạch thân thể đã có một loại năng lượng đặc thù, có thể không ngừng hấp thu Hỗn Độn vật chất trong hư không, hơn nữa từng chút từng chút còn hấp thu tinh thuần nhất Hỗn Độn chân nguyên theo năm tháng tích lũy.Hỗn Độn chân nguyên càng tụ càng nhiều, tiện đà hình thành Hỗn Nguyên trong cơ thể, Hỗn Nguyên đó trong cơ thể có thể thả ra Hỗn Độn khí, cũng là năng lực lĩnh ngộ và hình thành các loại lực lượng.”
Tần Vũ lúc này mới giật mình hiểu ra, cả kinh nói:
“Nguyên lai là như thế, khó trách Hắc Y nhân có thể phóng ra Hỗn Độn khí, nguyên lai trong đan điền cũng có Hỗn Nguyên.Bất quá, Hỗn Nguyên này so với Lục Đạo Luân Hồi của ta cũng có vài phần tương tự, tuy không có khả năng luân hồi nhưng lại đồng dạng có thể sinh ra Hỗn Độn khí.”
Trác Huyền tiếp tục nói:
“Ma thú và người đều sinh ra Hỗn Nguyên, chỉ là phương pháp không giống mà thôi.Một Hỗn Nguyên hình thành cũng chính là Hỗn Độn chân nguyên đã dung nhập vào huyết mạch cốt nhục bên trong.Bất quá, để có được Hỗn Độn chân nguyên lại cực kì khó khăn, một lượng Hỗn Độn vật chất nhiều như núi cũng chỉ có thể luyện ra một lượng Hỗn Độn chân nguyên bé bằng nắm tay.Huống hồ trong không gian bị khai phá này, Hỗn Độn khí đã ít lại càng ít, cho nên một số tu luyện giả sẽ thông qua pháp quyết đặc thù tìm càng nhiều Hỗn Độn vật chất càng tốt, còn phần lớn là giết ma thú lấy Hỗn Nguyên để đề cao thực lực của bản thân.”
Theo giải thích của Trác Huyền, trong không gian bị khai phá này vốn tồn tại Hỗn Độn vật chất giống như thiên địa linh khí, trải qua không ngừng hấp thu trong cơ thể, hình thành Hỗn Nguyên, sau đó lại qua diễn hóa Hỗn Độn mà sinh ra các loại nguyên tố lực lượng.Nhưng mỗi người đối với lĩnh ngộ các loại nguyên tố có khác biệt, cho nên hình thành phương thức chuyên tu và đa tu.Mà các nguyên tố lại khắc chế lẫn nhau, cho nên trong chuyên tu cũng hình thành một loại phương thức chiến đấu đặc thù, người lĩnh ngộ tu luyện theo phương thức quần thể được gọi là Tu Huyền giả.
Thiên, địa, lôi, phong, thủy, hỏa, sơn, trạch, đây là Tần Vũ từ trong Hỗn Độn chất mà lĩnh ngộ được tám loại nguyên tố lực lượng.Mà Trác Huyền lại chỉ ra rằng ngoại trừ đứng đầu là Thiên, ra còn có sáu nguyên tố lực lượng, còn một loại cuối cùng là sinh mệnh lực lượng.Tần Vũ cho rằng sinh mệnh nguyên lực này nên là nguyên tố địa, nhưng lại có vẻ không đúng lắm, cũng chính là hiện nay chưa lĩnh ngộ hết Thiên, địa, hai loại lực lượng thần bí này, nên cũng không thể đưa ra kết luận quá sớm.
Bất quá, Trác Huyền ở bên rìa chủ thành, cuộc sống bần hàn như vậy chính là không có cách nào tới một môn phái tu luyện, tất cả chỉ là tự bản thân hiểu được, hiển nhiên là hiệu quả kém hơn rất nhiều.Năm mươi năm qua đi, khả năng diễn hóa lực lượng cũng có hạn.Lí Bất Phàm tuổi còn trẻ, mặc dù đang lĩnh ngộ Hỏa lực lượng, nhưng về mặt diễn hóa lực lượng so với ông thì mạnh hơn rất nhiều.
Nghe nói tại Tà Phong thành này, môn phái lớn nhất chính là ở phía Đông Nam thành, Ly Hỏa Huyền Môn, đây là môn phái chuyên tu luyện Hỏa nguyên tố, nghe đồn môn chủ nơi đó có thể trong nháy mắt đưa Hỗn Độn vật chất trong vòng trăm dặm diễn hóa thành hỏa diễm, có thể thiêu trụi nửa chủ thành.
Bất quá, trong Tam đại tinh hệ còn có rất nhiều cao thủ giống như Tần Vũ, nắm giữ rất nhiều nguyên tố lực lượng, nhưng năng lực diễn hóa so với Tần Vũ mạnh hơn trăm ngàn lần, có thể nói là cực kỳ kinh khủng.
Tần Vũ sau khi nghe giảng giải mới xem như đại khái hiểu được ảnh hưởng của Hỗn Độn đối với toàn vũ trụ, phát hiện niềm trù vật chất và lĩnh ngộ của chính mình cũng bất quá là vỏ ngoài mà thôi, không nhịn được thở dài một hơi, nói:
“Xem ra điều huyền diệu trong nó so với sự tưởng tượng của ta càng thâm ảo a…không biết Tiểu Quân bọn họ đã xuất quan chưa.”
Trác Huyền trầm tư một lát lại nói:
“Ân nhân, người không nên ra khỏi đây, bởi vì loạn chiến mà thủ vệ bên trong thành cực kì nghiêm ngặt, cần gì cứ để ta và Bất Phàm đi là được.”
Tần Vũ gật đầu nói:
“Cũng tốt, cứ đợi qua mấy ngày đã.”
“Kỳ thật ân nhân đã cứu mạng ba người bọn ta vài lần, thật sự cảm kích, không biết như thế nào có thể báo đáp ngươi cho tốt!” Trác Huyền gắt gao nắm lấy tay Tần Vũ, trong ánh mắt toát ra vẻ vô cùng cảm kích.
“Ta đã nói rồi, điều này ngàn vạn lần không nên nhắc tới.”
Trác Huyền đột nhiên con mắt sáng ngời, tựa hồ nghĩ tới điều gì, hưng phấn nói:
“Không biết ân nhân đã có…thê tử chưa? Nếu chưa có, lão xin làm mối gả Linh Nhi cho ngươi, nha đầu kia nhìn qua mặc dù vô dụng, nhưng cũng có vài phần tư sắc, ngươi xem thế nào?”
Tần Vũ xấu hổ cười:
“Chú, điều này càng không thể rồi, ta có chút chuyện, ngài cũng nghỉ ngơi đi a.” Nói xong, vội vã đi về phòng.
Trác Huyền nghi hoặc gãi gãi đầu, nói:
“Chẳng lẽ hắn không hài lòng với Linh Nhi?” Tức thì cũng quay đầu bước đi.
Mà lúc này, thân ảnh Lí Bất Phàm xuất hiện tại một góc tiểu viện, chẳng biết hắn đã ở đây bao lâu, nhưng thần sắc lạnh như băng, trong ánh mắt toát lên vẻ phẫn hận.
