Đang phát: Chương 400
Người qua đường xung quanh chứng kiến sự việc nhưng không ai can thiệp, tất cả đều vội vã rời đi, có vẻ như Bát gia này có thế lực rất lớn ở đây.
Khi Lý Bất Phàm giơ kiếm định chém, một Hắc Y nhân đột nhiên xuất hiện, Hỗn Độn khí lóe lên trong tay hắn, một cột lửa bốc cao ngút trời.Lý Bất Phàm bị đánh bay, y phục cháy rụi.
Tần Vũ thầm kêu không ổn, đám người này rõ ràng rất giỏi trong việc sử dụng Hỗn Độn vật chất, thực lực chắc chắn không tầm thường.Ngay lập tức, hắn tung một đạo tử khí bằng tay trái, đồng thời xuất ra Tử Vân kỳ bằng tay phải.Tử khí đánh trúng cổ tay Hắc Y nhân với tốc độ cực nhanh.Sắc mặt Hắc Y nhân kia biến đổi, vội lùi lại hai bước, nhìn kỹ thì thấy cổ tay đã bị ăn mòn, bốc lên mùi hôi thối.
“Nếu người ta không chịu bán, Tiễn Bát Gia hà tất phải dùng cường quyền?” Tần Vũ đứng chắn trước mặt Bát gia, lạnh lùng nói, vẻ mặt băng giá pha chút tức giận.
Tiễn Bát Gia nhíu mày: “Ngươi…ngươi là ai? Mau giết tên nhãi ranh này cho ta!”
Hắc Y nhân có chút kinh ngạc nhìn Tần Vũ, rồi từ Hỗn Độn chất, hắn tạo ra một nguồn sinh mệnh lực mạnh mẽ, nhanh chóng khôi phục cổ tay như ban đầu.Rõ ràng, khả năng điều khiển Hỗn Độn của hắn cao hơn Trác Huyền rất nhiều.
Tuy nhiên, Tần Vũ không hề sợ hãi ai ở đây.Dù khả năng điều khiển Hỗn Độn chất của hắn có phần yếu thế, nhưng Lục đạo luân hồi có thể hủy diệt tất cả.Hắn lạnh lùng nói: “Nếu không muốn chết thì cút ngay!”
Chiến ý bùng nổ, hơn mười Hắc Y nhân đồng loạt di chuyển.Điều kỳ lạ là một luồng Hỗn Độn khí từ da tay bọn họ tỏa ra, nhanh chóng biến thành các loại nguyên tố lực lượng.Tiễn Bát Gia thấy vậy liền đóng cửa trốn vào trong, trước khi đi còn than một tiếng: “Tránh xa một chút.” Rõ ràng là hắn không muốn cửa hàng của mình bị tổn hại.
Tần Vũ rất nghi hoặc về phương pháp chiến đấu của bọn họ.Với năng lực của mình, hắn có thể sử dụng Lục đạo luân hồi để tạo ra Hỗn Độn khí, nhưng trong đan điền của bọn họ rõ ràng không có khí tức của Lục đạo luân hồi, vậy làm sao có thể sinh ra Hỗn Độn vật chất?
Đang suy tư, vài luồng nguyên tố lực lượng hoàn toàn khác nhau từ bốn phương tám hướng đánh tới.Với trình độ điều khiển Hỗn Độn hiện tại của Tần Vũ, hắn không thể chuyển hóa và chống đỡ những nguyên tố lực lượng này.Nghĩ vậy, hắn liền tung Tử Vân kỳ lên trời.Lá cờ tập trung một lượng lớn Hỗn Độn chất đen kịt, nhanh chóng khuếch trương che kín cả bầu trời, áp chế toàn bộ nguyên tố lực lượng trong nháy mắt.
Hơn mười Hắc Y nhân dường như chưa kịp phản ứng đã bị cố định tại chỗ.Lực lượng áp chế quá mạnh khiến bọn hắn thậm chí không thể di chuyển.Tuy nhiên, Tần Vũ muốn che giấu thực lực nên không dùng Lục đạo luân hồi để hủy diệt linh hồn bọn họ.Một lát sau, hắn thu lại Tử Vân kỳ.
Đám Hắc Y nhân được giải thoát thở phào một hơi, không ai dám xông lên tấn công Tần Vũ.Thực lực của người trước mắt quả thực quá chênh lệch.
Tần Vũ đỡ Trác Huyền và Lý Bất Phàm dậy, cả hai đều bị thương không nhẹ, cần thời gian dài điều dưỡng mới có thể hồi phục.Ánh mắt Tần Vũ lạnh băng đảo qua đám Hắc Y nhân, lạnh lùng nói: “Nếu còn có lần sau, các ngươi tuyệt đối không có vận may như vậy đâu!” Nói xong, hắn không để ý đến bọn họ mà rời đi ngay.
Đám Hắc Y nhân hai mặt nhìn nhau, trong lòng vẫn còn lo sợ về thực lực của Tần Vũ.Lúc này, Tiễn Bát Gia vội vã đi ra, khuôn mặt béo ú ẩn chứa vẻ xấu hổ, run giọng nói: “Người…người này rốt cuộc là ai?”
…
“Các ngươi không bán được Hỗn nguyên, không sao chứ?” Tần Vũ đỡ Trác Huyền hỏi.
Trác Huyền khó khăn nuốt nước bọt, nói: “Không sao, chỉ là cái tên hỗn đản Tiễn Bát Gia kia khinh ta tuổi già nên muốn cướp Hỗn nguyên của ta…Ân nhân, người lại vừa cứu ta một mạng, thật không biết làm sao để báo đáp.”
“Lại nhắc chuyện ơn nghĩa rồi, ta đỡ ngươi về.”
Trác Huyền sống ở một nơi vô cùng trống trải, gần như chỉ là rìa của thành chính, nhà cửa ở đây đều rất nghèo nàn, chỉ có một con sông nhỏ, nhưng vẫn nằm trong địa phận thành chính nên vấn đề an toàn không cần lo lắng.
Cách đó không xa là một kiến trúc không theo quy luật nào, đó chính là nhà của Trác Huyền.Nhìn qua có chút kỳ quái nhưng lại rất tự nhiên.Có điều, nơi này không lớn lắm, chỉ có thể cấp cho Tần Vũ một phòng để nghỉ ngơi, trong nhà còn có một tiểu viện ở giữa toàn cỏ dại.
Sau khi trở về, Linh Nhi lập tức mời đại phu đến nhà.Năng lực điều khiển Hỗn Độn của đại phu khiến ngay cả Tần Vũ cũng phải kinh ngạc, diễn hóa sinh mệnh nguyên lực càng thêm cường đại.Chỉ trong chốc lát, Trác Huyền và Lý Bất Phàm đã cảm thấy thoải mái, có thể tự mình đi lại.
Thấy thủ pháp diễn hóa sinh mệnh nguyên lực và phương thức điều khiển Hỗn Độn chất công kích trước đó của đám Hắc Y nhân khiến Tần Vũ rất hứng thú, xem ra tất cả đều phải hỏi Trác Huyền mới biết được.
Đêm đã xuống, trên những con đường lúc này lại càng náo nhiệt.Nghe Linh Nhi nói, cuộc sống ban đêm ở đây càng thú vị, các cửa hàng không vì đêm dài mà đóng cửa.Cũng bởi vì thế, Lý Bất Phàm mới có thể đem Hỗn Nguyên đi bán vào đêm khuya.
Bầu trời âm u, ánh trăng như ánh bạc mềm mại uốn lượn trên từng đám cỏ trong tiểu viện.Tần Vũ nhìn trăng sáng lên cao, nghĩ thầm rằng nhật nguyệt nhất định là do khai tích giả dùng nguyên lực sáng tạo nên.Mà nhật nguyệt khẳng định không thể xuyên thấu Hỗn Độn không gian, tinh vực bị khai tích tồn tại lẻ loi trong nguyên thủy vũ trụ này ngàn năm không bị hủy diệt khiến Tần Vũ có chút bội phục năng lực của khai tích giả.
Lúc này, một thân ảnh kiều mỵ xuất hiện bên cạnh Tần Vũ, chính là Trác Linh Nhi.Nàng thấy dáng vẻ của Tần Vũ dường như muốn nói điều gì nhưng lại không dám quấy rầy, chỉ biết đứng đó mặc thời gian trôi qua.
Gần nửa canh giờ trôi qua, Tần Vũ mới hồi tỉnh, nghi hoặc nói: “Linh Nhi cô nương, có việc gì thế?”
Linh Nhi mỉm cười, nét mặt đột nhiên ngượng ngùng đỏ ửng, thấp giọng nói: “Tần Vũ ca ca…Cha bảo ta đến cảm ơn huynh.”
Tần Vũ nói: “Chuyện này không có gì, hôm nay ta ở lại đây cũng coi như các người hồi báo ta, không phải sao?”
Linh Nhi nhẹ nhàng gật đầu, cắn cắn môi rồi lại không biết nên nói gì.Tần Vũ nhìn ra được nàng vốn là cô gái cực kỳ chất phác, lại đột nhiên nghĩ tới cái gì hỏi: “Linh Nhi, cô biết Tà Thần giới ở nơi nào không?”
Linh Nhi này nhìn qua không có tâm cơ gì, Tần Vũ có thể hỏi thẳng, điều này so với Trác Huyền thì đơn giản hơn rất nhiều, hơn nữa cũng nghĩ nàng không dễ dàng nghi ngờ hắn.
Linh Nhi tựa hồ kinh ngạc một chút, nói: “Ta…ta nghe Cha nói Tà Thần giới là vũ trụ tồn tại chí thượng, nó nắm trong tay tất cả quyền lợi của Thương Thần tinh hệ chúng ta, Thất Tuyệt tinh hệ cùng với Nguyệt mang tinh hệ, truyền thuyết nói phiến tinh hệ chúng ta đang sống chính là do Tà thần đại nhân tạo ra.”
Tần Vũ nhíu mày, nghĩ thầm vị Tà thần này cũng chính là cao thủ khai tích không gian trong nguyên thủy vũ trụ kia, có lẽ hắn đã nắm giữ được Thiên đạo không chừng.
“Vậy Linh Nhi cô nương, ngoại trừ Tà Thần vũ trụ, chẳng lẽ còn có vũ trụ khác?”
Linh Nhi gật đầu, đang muốn nói gì thì đột nhiên một tiếng ho khan vang lên, Trác Huyền tay chống gậy thong thả từ trong phòng đi ra.
“Cha, sao Cha lại ra ngoài?” Linh Nhi lập tức tiến đến đỡ hắn, Trác Huyền nhìn Linh Nhi trầm giọng nói: “Con về phòng trước đi, ta có một số việc cần nói với ân nhân.”
Linh Nhi nhíu mày quay sang nhìn Tần Vũ, sau đó đi vào bên trong.
“Đại thúc, người cố ý đuổi Linh Nhi đi khỏi, có chuyện gì quan trọng cần nói với ta sao?” Tần Vũ mỉm cười hỏi.
Trác Huyền chần trừ một lúc rồi trầm giọng nói: “Ân nhân, kỳ thật ta đã biết.”
Tần Vũ sắc mặt khẽ biến, nói: “Biết cái gì?”
Trác Huyền có chút bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, nói: “Ta mặc dù mắt hơi mờ nhưng chính là biết ngươi không phải là người của vũ trụ này.”
Tần Vũ trong lòng cả kinh, không ngờ chuyện lại sớm bị bại lộ, mà chính mình lại không hay biết, nghi hoặc nói: “Ngươi làm sao biết?”
Trác Huyền thở dài, từ từ nói: “Ngươi xuất hiện tại chỗ này nhưng không có thông hành, có thể xác định là không phải người của vũ trụ Tà thần, hơn nữa ta còn cảm giác được trong cơ thể ngươi tồn tại một năng lượng huyền diệu cực kỳ cường đại, so với chúng ta khác rất nhiều.”
Tần Vũ xấu hổ cười: “Nguyên lai là như thế, vậy ngươi định thế nào?”
Trác Huyền vội vàng nói: “Ân nhân ngàn vạn lần đừng hiểu nhầm, Trác Huyền ta cho dù phấn thân toái cốt cũng sẽ không dùng oán báo ân, ta muốn ngươi tới nơi này chính là không muốn bọn binh lính phát hiện.”
Tần Vũ nghĩ, xem ra Trác Huyền cũng không có ý hại hắn nên cũng không giấu diếm nữa, thẳng thắn nói: “Đích xác ta không thuộc về nơi này, mà đến từ một nơi có tên là Hồng Mông vũ trụ.”
“Sao có thể…ngươi không phải người của Chiến thần giới?” Những lời này khiến cho Trác Huyền rất khiếp sợ, tựa hồ ngay từ đầu đã nhận định Tần Vũ là người của Chiến Thần giới.
Tần Vũ lắc lắc đầu: “Ta đến từ một nơi hoàn toàn không thuộc vũ trụ này, ta đối với Hỗn Độn vũ trụ này có chút không hiểu rõ.”
“Nguyên lai là như thế, vậy ta cũng yên tâm rồi, sau này ngươi cứ ở chỗ này đi, ta Trác Huyền xin thề tuyệt đối sẽ không hại ngươi.”
Tần Vũ nhìn bộ dáng chân chất của Trác Huyền không nhịn được cười, nhưng Chiến Thần giới thì Tử Cực tinh sứ giả trước đó đã từng nhắc đến, chuyện này là như thế nào, càng khiến cho hắn nghi hoặc.
