Đang phát: Chương 389
Tần Vũ thoáng lộ vẻ hưng phấn, như thể vui mừng vì một ngàn năm bế quan, trầm giọng nói:
“Ta bế quan một ngàn năm là để hiểu rõ vật chất này.Nó hình thành từ vũ trụ nguyên thủy, nơi chúng ta đang sống chỉ là một phần nhỏ.”
“Vũ trụ nguyên thủy? Chẳng phải Hồng Mông gia gia và vũ trụ của người là nguyên thủy sao?” Nha đầu nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc.
Tần Vũ giải thích: “Ta gọi nó là vũ trụ nguyên thủy, nó bao gồm tất cả, là vũ trụ cổ xưa nhất.Còn vũ trụ của Hồng Mông chẳng qua chỉ là một vũ trụ được tạo ra từ một hạt cát trong vũ trụ nguyên thủy mà thôi.”
“Sao ngươi lại bế quan để hiểu rõ điều vô dụng đó?”
Tần Vũ đáp: “Không vô dụng đâu, hiểu rõ Hỗn Độn, ngươi sẽ dần hiểu được quỹ đạo vận hành của vũ trụ nguyên thủy.Vũ trụ này không có biên giới, cũng không bị sáng tạo hay hủy diệt, có thể nói nó là một loại cực hạn.Ta muốn hiểu rõ Hỗn Độn vì trong đó nắm giữ mệnh kí của chúng ta.”
Nha đầu gãi đầu, đôi mắt to tròn lộ vẻ nghi hoặc: “Ta không biết nhiều, nhưng thật sự có người khống chế chúng ta sao?”
Tần Vũ gật đầu: “Mỗi người đều có vận mệnh riêng, dù là Hồng Mông gia gia của ngươi cũng bị một loại lực lượng thần bí nắm trong tay.Ta nhất định phải hiểu rõ loại lực lượng này.”
“Ra là vậy.”
Sau khi đi một đoạn, thông đạo càng hẹp lại, Hỗn Độn vật chất phát ra những chất kết dính, tấn công gây ra tiếng động lớn.Tần Vũ gầm nhẹ, vận chuyển Lục đạo luân hồi, mang theo nha đầu bay nhanh về phía trước.Xung quanh thông đạo, Hỗn Độn vật chất biến đổi vi diệu, ẩn chứa những điểm sáng lấp lánh, nhưng đều mờ ảo, không có chút linh khí nào, thật sự là một loại vật chất khó nắm bắt của Hỗn Độn giới.
Dù đã bế quan một ngàn năm, Tần Vũ vẫn không thể hiểu rõ đặc tính của Hỗn Độn vật chất, không thể điều động ngũ hành nguyên lực, chỉ có thể dùng lực lượng bản thân để phi hành.
“Tiểu Tần, ngươi đã đến nơi này bao giờ chưa?” Nha đầu hỏi.
Tần Vũ lắc đầu, vẻ mặt lạnh nhạt: “Đây là lần đầu tiên ta tới vũ trụ nguyên thủy.”
Nha đầu kinh ngạc lè lưỡi: “Ngươi muốn dẫn ta đi đâu? Còn nói nơi này có thứ đáng yêu, chắc chắn là gạt ta.”
Tần Vũ cười: “Ngươi và ta là những người đầu tiên tiến vào vũ trụ nguyên thủy, có lẽ phía trước có điều gì đó thú vị.”
Nha đầu bĩu môi, có chút tin tưởng.Đi không biết bao lâu, phía trước đột nhiên xuất hiện ánh sáng chói mắt, Hỗn Độn khí cuồn cuộn mở ra một cái khuyết khẩu trông như hắc động.
Đây là lần đầu tiên tiến vào Hỗn Độn giới, nhưng Tần Vũ không hề hoảng loạn.Với Lục đạo luân hồi, việc phá vỡ hư không quay lại Hồng Mông vũ trụ không khó.Ở Hồng Mông thế giới, nhật nguyệt tinh thần hay thiên địa vũ trụ đều nằm trong một không gian của vũ trụ nguyên thủy.Các vũ trụ của Tần Mông và Lâm Mông vốn là lợi dụng Hồng Mông linh khí để sáng tạo một vũ trụ mới, sinh ra vô vàn vũ trụ thiên địa.
Năng lực càng mạnh, vũ trụ được tạo ra càng hoàn mỹ, càng lớn, nhưng đều có giới hạn.
Nhưng vũ trụ nguyên thủy này thì khác, nó không có biên giới, không có điểm cuối cùng, nó là vũ trụ nguyên thủy nhất, hình thành nên ngàn vạn thế giới khác, ngàn vạn sông núi cùng vô số tinh vân diễn hóa vô số không gian vũ trụ.
Hôm nay, Tần Vũ dùng Lục đạo luân hồi mới có thể phá vỡ giới hạn không gian tiến vào Hỗn Độn giới.
Thiên địa biến ảo, Tần Vũ và nha đầu đến một thế giới mới.Hỗn Độn khí nồng đậm không ngừng phiêu phù quanh thân, không có tạp chất, biến ảo khôn lường.
“Đây là đâu? Chẳng lẽ là vũ trụ nguyên thủy ngươi nói?” Nha đầu thấy trước mắt là những đám tinh vân sáng sặc sỡ, bản thân lại đứng trong vô tận vũ trụ, không khỏi ngạc nhiên.
Tần Vũ ngưng trọng, thị lực đã tra xét đến địa phương cách đó ngàn dặm nhưng không thể nhìn thấy điểm cuối.Dùng thần thức cảm giác, hắn phát hiện khối tinh vực này trong Hỗn Độn thế giới có thể nói là một trạng thái trung gian, tựa hồ đã bị người khai phá, nhưng vẫn có một giới hạn, phía sau trăm ngàn dặm vẫn chưa bị phá vỡ, tạo thành một bức tường bao quanh tinh vực này.
Điều khiến Tần Vũ kinh ngạc là lại có người có thể dùng lực lượng từ trong Hỗn Độn khí sinh ra một mảnh tinh vực.Với tu vi của Tần Vũ hiện tại, nhiều nhất chỉ có thể khai phá một địa vực bán kính ngàn thước trong Hỗn Độn thế giới.
“Đây là vũ trụ nguyên thủy, tinh vực này đã bị người khai phá, chúng ta đi xem xung quanh!”
Tần Vũ cảm giác được trong tinh vực này vẫn còn khí tức của Hỗn Độn, nó không giống như không gian mà Hồng Mông sáng tạo, cũng không phải như Hồng Quân giới, mà là hoàn toàn khai phá một mảnh tinh vực từ trong Hỗn Độn giới.
Nha đầu cẩn thận đi sau Tần Vũ, mở to mắt nhìn xung quanh.Hô Lỗ trong ngực cô bé lại cực kỳ hưng phấn kêu to, không hề sợ hãi Hỗn Độn vật chất phiêu phù trong hư không.Tần Vũ thấy vậy cũng giật mình, hỏi:
“Tiểu ma thú ngươi từ đâu tới?”
Nha đầu nhướng mày, vẻ mặt như một đại tiểu thư bị xúc phạm: “Ngươi đừng đánh Hô Lỗ, nó là tiểu cẩu của ta.”
Tần Vũ cười khổ: “Hô Lỗ…yên tâm, ta không có ý đánh nó, chỉ là cảm thấy nó có chút kỳ quái.”
Nha đầu cúi nhìn tiểu Hô Lỗ, nói: “Ta cũng thấy lạ, nó chưa bao giờ vui như vậy, ta gặp nó ở Miêu nhân tinh.”
“Miêu nhân tinh?”
“Hắc hắc, đó là tinh cầu ta phát hiện.” Nha đầu kiêu ngạo cười.Tần Vũ hoàn toàn chú ý đến tiểu ma thú, muốn tìm hiểu một phen, nhẹ nhàng chạm ngón giữa lên trán nó…nó hình thành từ Hỗn Độn vật chất còn sót lại trong Hồng Mông không gian cùng với Hồng Mông linh khí, khó trách lại hưng phấn như vậy.
Lúc này, Tần Vũ không thể tra được tu vi của Hô Lỗ, nhưng có thể đoán nó có lực lượng khiến người khác bất ngờ.
Hai người một chó chậm rãi phi hành trong tinh vực, không có đích đến.Với tu vi của Tần Vũ, việc thuấn di trong Hồng Mông vũ trụ rất đơn giản, nhưng Hỗn Độn giới thì khác, nơi này là vũ trụ nguyên thủy, pháp tắc huyền ảo, nên Tần Vũ chỉ có thể dùng sức phi hành.
Không biết qua bao lâu, nha đầu đột nhiên kêu lên: “Tiểu Tần mau nhìn, tinh cầu đẹp quá!”
Cách đó không xa, bên trong đám tinh vân tọa lạc một tinh cầu màu tím đen, xen lẫn những điểm vàng, được bao phủ bởi một lớp khí thể dày đặc, càng tăng thêm vẻ thần bí.Tần Vũ mỉm cười: “Chúng ta đến đó xem!”
Từ xa nhìn lại, tinh cầu chỉ to bằng nắm tay, nhưng khi tới gần lại cực kỳ to lớn, gần như lớn hơn mặt trăng gấp mấy lần.Khi tiến gần, Tần Vũ cảm nhận được lực hút của tinh cầu ngày càng lớn, nha đầu tu vi quá thấp, gần như không thể khống chế thân thể, còn Hô Lỗ thì bay qua bay lại tán loạn.
Khi tới phía trước lớp khí thể mông lung, lại xuất hiện một lực đẩy ngăn hai người bên ngoài tinh cầu.
Nha đầu bị lực hút gây khó chịu, thì thầm: “Tiểu Tần, chúng ta đi khỏi đây đi, ta thấy khó chịu quá.”
Tần Vũ nhíu mày, tiện tay xuất ra một đạo quang hoa trắng đen bao bọc lấy nha đầu, nói: “Yên tâm, ta muốn xem thế giới ở đây thế nào.”
Sau khi được quang hoa bao bọc, cảm giác bị hút biến mất, nha đầu thở phào nhẹ nhõm, da mặt hồng hào lấm tấm mồ hôi.
Năm ngón tay Tần Vũ giơ lên, chộp lấy lớp khí thể, trong lòng bàn tay xuất hiện một đoàn vật chất màu xám ít ỏi.Vật chất này không hoàn toàn là Hỗn Độn chất, nhưng có đặc tính tương tự, giống như sau khi Hỗn Độn khí bị đánh tơi tả, được đặt bên ngoài tinh cầu để bảo vệ.
Với năng lực của Tần Vũ, tuy có thể phá vỡ, nhưng phải bao phủ cả tinh cầu, nếu không sẽ rất khó khăn.Xem ra bên trong tinh cầu này nhất định có một người cực kỳ cường đại tồn tại.
“Lục đạo luân hồi, phá!”
Tần Vũ mở to mắt, Lục đạo luân hồi xuất hiện, lớp khí thể mông lung bỗng nhiên bị bao vây, nhanh chóng lưu động sang bốn phía, một cái khuyết khẩu lớn xuất hiện trước mặt hai người.
Nha đầu kinh ngạc, từ trong khuyết khẩu có thể mơ hồ thấy mây trắng núi non trùng điệp, nhưng tất cả chỉ bé như con kiến.Lúc này, một trận cuồng phong nổi lên, từng đoàn Hỗn Độn chất điên cuồng cuốn tới, Tần Vũ vội vàng dùng Lục đạo luân hồi tạo thành một bức tường bảo vệ, nói:
“Gió ở đây lớn quá, chúng ta đi xuống đi!”
Nha đầu gật đầu, ôm lấy Hô Lỗ đi xuống, Tần Vũ thu Lục đạo luân hồi, đi theo sau.Khuyết khẩu trong nháy mắt khôi phục lại như ban đầu, khí thể mông lung lại tụ vào.
Tinh cầu này trông cực kỳ nguyên sơ, đập vào mắt là những dãy núi nhấp nhô trùng điệp, một mảng rừng cổ thụ xanh biếc che kín bầu trời, vách núi đen cao chót vót, những tảng đá to lớn như từ trên trời rơi xuống, vô cùng kỳ dị.
