Đang phát: Chương 346
Thánh địa Tu La thành, sau khi Trạc Nghiên và Tát Hải rời đi vừa mới yên tĩnh được một lát thì giờ phút này lại trở nên náo động hẳn lên.
Trên đỉnh núi Tổ Địa, Tổ Mộc dường như vĩnh viễn không già kia vươn thẳng lên trời cao, giờ phút này tản ra ánh sáng vô cùng dịu dàng nhưng cũng rất mãnh liệt, khiến cho bầu trời phía trên Tổ Địa được nhuộm một màu vàng rực rỡ.
Ánh sáng vàng từ giữa không trung kéo dài xuống chân núi Thiên Sơn, hòa cùng với ánh kim quang đang tỏa ra trên người Huống Thiên Minh.
Trạc Nghiên kêu lên một tiếng thảm thiết, vẻ mặt tươi cười bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.Sau khi lạnh lùng ra lệnh vài câu, nàng vội vã bay tới chân núi Tổ Địa.
Vầng sáng hình trăng lưỡi liềm lại xuất hiện trong tay nàng, lập tức một luồng sức mạnh cường đại bộc phát trên người nàng, nàng vô cùng thành kính tiến lên đỉnh núi như lần trước.Đến khi trông thấy Tổ Mộc tản ra khí thế mãnh liệt dị thường, nàng thiếu chút nữa đã thất thanh kêu lên.
Trầm mặc một hồi lâu, nàng suy tư rồi trong lòng không khỏi nổi giận.Tổ Mộc kia dần thu nhỏ lại, xung quanh rễ cây vốn không thể nhìn thấy nay đã có thể dùng thần thức dần dần phát hiện ra có chút dị thường, rõ ràng là Tổ Mộc đã truyền toàn bộ lực lượng đến một nơi nào đó, hoặc là cho một người nào đó.
“Tại sao lại như vậy!” Trạc Nghiên cuối cùng cũng quỵ xuống rồi lại bật dậy, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên vẻ giận dữ, nàng dường như coi Tổ Mộc như một con người mà lớn tiếng chất vấn:
“Tại sao? Ngươi tại sao lại làm vậy? Ta mới là…Tu La tộc đế quân chính thống, tại sao ngươi không cho ta lực lượng, ngược lại không giữ lại chút nào mà tống ra ngoài? Ngươi rốt cục là cho ai?”
Phía trên Tổ Mộc, quả màu trắng sữa kia chậm rãi bộc phát ra một vầng sáng như đang cười nhạo Trạc Nghiên không biết xấu hổ, chí bảo vốn ảm đạm nay đã phát ra ánh sáng mãnh liệt.
Kinh ngạc nhìn ánh sáng trên bầu trời, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trạc Nghiên trở nên lạnh lùng, cúi đầu nhìn vầng trăng lưỡi liềm trong tay lẩm bẩm:
“Xem ra cái này căn bản không phải là Thiên đạo chi nhận, nếu không Thiên Mông lão gia kia sao lại giao cho ta? Hừ, tốt thôi, Thiên Mông ngươi và Tổ Mộc đang lừa gạt ta, hãy xem ta đối phó với truyền nhân của các ngươi như thế nào!”
Vừa nói, thân ảnh nàng đã biến mất không thấy, chỉ thấy trên đỉnh núi đoàn kim quang sáng chói vẫn vờn quanh, cùng với ánh kim quang tại Thiên Sơn kia giao hòa.
Không cần phải nói, lúc này tại chân núi Thiên Sơn không ít người ngạc nhiên, ngoài Hồng Quân và Tần Vũ ra, những người còn lại đều ngây ngốc nhìn Huống Thiên Minh đang lơ lửng trên không trung, tất cả đều há hốc miệng không nói nên lời.
Quanh thân Huống Thiên Minh kim quang bao phủ, trường bào lúc này chỉ còn lại một chiếc quần dài, nửa thân trên đã hoàn toàn nát vụn, lộ ra làn da màu đồng cổ và thân thể hoàn mỹ, kim quang vẫn vờn quanh.Phía sau lưng hắn xảy ra biến hóa mạnh mẽ khiến cho mọi người không thể tưởng tượng nổi.
Từng đường hoa văn cổ quái cực kỳ từ bên hông Huống Thiên Minh xuất hiện rồi lan dần ra sau lưng, hình dáng hoa văn này trông rất cổ xưa, ngay cả Tần Vũ và Hồng Quân cũng không nhận ra đám hoa văn cổ quái tràn ngập thân thể Huống Thiên Minh này rốt cục là biểu thị cái gì.
Trên bầu trời, ánh sáng màu vàng bỗng trở nên nóng rực, sau lưng Huống Thiên Minh lúc này đã kín hoa văn.Con ngươi của hắn đột nhiên biến thành màu đen nhánh như hố đen, hút lấy ánh mắt của mọi người khiến cho người ta không dám nhìn, dường như nếu nhìn vào sẽ bị hút đi linh hồn.Cả chân núi Thiên Sơn chìm trong một trận uy áp chậm rãi tỏa ra từ người Huống Thiên Minh.
Đột nhiên…trong hư không một tiếng sét đánh vang lên, một đám mây màu đen rất nhanh tụ lại trên đầu Huống Thiên Minh, kim quang tựa hồ cực kỳ sợ hãi đám mây này, không đợi mây đen tụ xong đã tiêu tán không còn dấu vết.
Hồng Quân phóng thần thức muốn xem xét đám mây kia rốt cục là cái gì, nhưng không ngờ một đợt điện quang đánh thẳng vào đỉnh đầu hắn khiến hắn thiếu chút nữa bị đánh bay khỏi mặt đất, hắn vừa kinh vừa sợ, hồi lâu mới khôi phục lại tinh thần.
“So với Thiên tôn linh kiếp, đại kiếp vân này còn mạnh hơn!” Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hồng Quân, Tần Vũ sắc mặt trịnh trọng nói:
“Rất kỳ quái, loại…kiếp vân có cường độ thế này cho dù là Chưởng khống giả cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản, tại sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây?”
Hồng Quân im lặng nhìn đám mây đen kịt trên bầu trời, trong lòng thầm nghĩ Tu La giới và Thiên giới quả nhiên cổ quái.Huống Thiên Minh sau sáu lần biến thân lại phải đối mặt với kiếp lôi cường hãn như vậy, không biết hắn có thể ngăn cản được không.
Trong lúc Hồng Quân lo lắng nghĩ ngợi, Huống Thiên Minh đã xảy ra biến hóa.Trên hai gò má của hắn hoa văn cổ quái cũng xuất hiện, trong nháy mắt tràn xuống từ hai bả vai, khi xuống đến nơi dường như chậm rãi khắc sâu vào da thịt khiến cho Huống Thiên Minh lúc này trông có chút dữ tợn, lại có chút quỷ dị.Thân thể hắn cũng xảy ra biến đổi cực kỳ cổ quái.
Ầm! Đám mây màu đen đánh xuống một tia chớp thô to, hung hăng bổ xuống đỉnh đầu Huống Thiên Minh.Dường như không cảm nhận được bên ngoài, Huống Thiên Minh đã tiến sâu vào trạng thái tịch diệt, những điều huyền ảo chí cực không ngừng hiện lên trong đầu hắn, một cỗ tình cảm ấm áp khiến hắn không tự chủ được mà đắm chìm trong đó.
Tia chớp không đánh trúng vào đỉnh đầu Huống Thiên Minh, trong lúc điện quang lóe lên da tay hắn tựa hồ mất đi tác dụng, dường như biến thành hư vô, mọi người có thể quan sát rõ ràng xương cốt của Huống Thiên Minh, xương cốt và mặt đều khắc họa hoa văn quỷ dị.
Lãnh Diễm Phỉ thất kinh kêu lên một tiếng, hai mắt trắng dã ngửa mặt lên trời ngả vào lòng Tình Nhi, lo lắng cho Huống Thiên Minh, đúng là bị tia chớp kia làm cho sợ đến ngất đi.Tình Nhi luống cuống tay chân đỡ lấy nàng, truyền một đạo nguyên khí vào cơ thể, lúc đó Lãnh Diễm Phỉ mới chậm rãi tỉnh lại.
Lúc này thân thể Huống Thiên Minh đã khôi phục lại nguyên trạng, thân thể to lớn sau khi bị tia chớp bổ xuống càng thêm hoàn mỹ.
Ầm! Đạo chớp thứ hai đánh xuống, Huống Thiên Minh vẫn không có phản ứng gì, mặc cho tia chớp đánh vào đại huyệt.Trong đan điền, một hạt châu đen nhánh chậm rãi ngưng kết lại, hạt châu này không giống kim đan và nguyên hạch, bề mặt sáng bóng tựa hồ bên trong có thứ gì đó đang lưu động.
Ầm ầm ầm ầm…một đạo nối tiếp một đạo chớp không ngừng đánh vào các đại huyệt trên người Huống Thiên Minh khiến cho toàn thân hắn tóc gáy dựng đứng trông như con nhím.Liên tục tám trăm linh chín đạo thiểm điện khiến Tần Vũ kinh ngạc, một đạo thiểm điện này có thể so với mười đạo kiếp lôi của Thần vương, Huống Thiên Minh dường như không hề né tránh mà cứ thế chịu đựng tám trăm linh chín đạo bổ xuống thật sự khiến người ta tò mò.
Lãnh Diễm Phỉ không nói nên lời, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy cánh tay của Tình Nhi, sắc mặt trắng bệch, hận không thể xông lên ngăn cản tia chớp đáng sợ kia.Hét lên một hồi, nàng nhớ tới Hồng Quân, cơ hồ khóc lóc cầu xin:
“Tiểu Quân…tiểu Quân, nhanh cứu Thiên Minh đi, tia chớp này quá đáng sợ!”
Hồng Quân nghe Lãnh Diễm Phỉ nói không khỏi cười khổ, cứu? Dùng cái gì cứu? Trừ phi dùng Hồng Quân giới bao Huống Thiên Minh lại, tuy Hồng Quân giới uy lực cực mạnh, có thể cứng rắn chống lại kiếp lôi, nhưng nếu làm như vậy Hồng Quân giới cũng sẽ suy yếu.Dưới uy lực cường đại của những kiếp lôi này, cho dù là Tần Vũ cũng không muốn tự mình nếm thử, huống chi chính Hồng Quân giới đã cùng hắn tâm thần tương giao.
…điều quan trọng nhất là Huống Thiên Minh giờ phút này rõ ràng không lộ ra vẻ thống khổ nào, ngược lại mang theo một tia thỏa mãn và hoan hỉ.Điều này khiến trong lòng Hồng Quân hiện lên một tia sáng tỏ, có lẽ thiên lôi này là trụ cột giúp Huống Thiên Minh biến thân lần thứ sáu.
Tần Vũ lúc này cũng nghĩ tới điều đó, nhìn Hồng Quân mỉm cười rồi liếc mắt nhìn Lãnh Diễm Phỉ đang nước mắt chảy ròng, trong mắt hiện lên một chút tán dương, nhẹ nhàng nói:
“Thiên Minh không sao, không cần lo lắng, kiếp vân này đối với hắn chỉ có ích chứ không có hại, hãy im lặng quan sát, vạn vạn lần không nên quấy rầy hắn!”
Thanh âm của Tần Vũ rất ôn nhu, rất thấp nhưng trực tiếp tiến sâu vào trong đầu mọi người.Lãnh Diễm Phỉ nghe xong Tần Vũ nói cũng nhắm hai mắt lại, hiển nhiên là bị Tần Vũ thôi miên.
Kiếp lôi sau khi đánh xuống tám trăm linh chín đạo đúng là dừng lại một chút, Tần Vũ ngửa đầu nhìn trời, đám mây màu đen bao phủ gần mười dặm nay đã giảm đi còn chưa đến một dặm.Ở trung tâm đám mây tựa hồ ngưng tụ lại thành thực chất đen nhánh trông giống như tinh hạch.
Đột nhiên Huống Thiên Minh ngửa mặt lên trời gầm lên, cơ thể toàn thân bộc phát, tựa hồ như chịu phải thống khổ cùng cực hành hạ.Từng đạo quang mang bộc phát quanh thân thể, khi thì chui vào da thịt, khi thì thoát ra ngoài, dường như da thịt Huống Thiên Minh đã biến thành hư ảo, căn bản không thể ngăn cản quang mang này.
Bỗng tất cả quang mang dừng lại giữa không trung, hợp lại thành một quang mang cường đại bao phủ Huống Thiên Minh, một thanh âm rít vang trong thiên địa tràn ngập khí tức trang nghiêm.
Ngay lúc này, trên bầu trời đám mây đen đột nhiên đánh xuống một tia chớp, tại trung tâm tia chớp lóe lên quang mang chói mắt khiến không ai có thể phát hiện.Thần thức có thể quan sát, nhưng không thể hình dung uy lực của điện quang này.Tần Vũ sợ hãi, đó là Hỗn độn lực ngưng kết thành tia chớp!
Hai mắt Huống Thiên Minh đột nhiên mở ra, hai đạo quang mang lóe lên một góc trời.Hắn hét lớn một tiếng, giơ nắm tay lên đón lấy tia chớp còn mạnh hơn cả tám trăm linh chín đạo thiểm điện kia hợp lại.
“Không…” Lãnh Diễm Phỉ vừa tỉnh lại nhìn thấy cảnh tượng này không nhịn được thét lên chói tai, sau đó lại ngất đi…
