Đang phát: Chương 326
Bích thành, nền móng đại trận hộ thành Cửu Đỉnh đã bị Đế Thích Thiên phá hủy hoàn toàn.Thành vốn tràn đầy sinh cơ, linh khí phòng vệ nay cũng ảm đạm.Trên đường lớn, những người Tu La cúi đầu ủ rũ đi lại, một đám binh sĩ tay cầm vũ khí sắc mặt phờ phạc tuần tra trên tường thành.
Thời gian Bích thành thành chủ và Sa thành thành chủ Lăng Phá Thiên bị giết cách nhau không lâu, cả thành giờ đã như rắn mất đầu.Tuy vậy, đám binh sĩ vẫn không hề lười biếng, đó là do quân kỷ nghiêm minh vốn có của người Tu La.
“Đội trưởng, thành chủ chết rồi, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Dù không ai lười biếng, nhưng không có nghĩa là không ai mơ ước vị trí thành chủ.Một nam tử mặc chiến giáp đen cười hề hề nhìn đội trưởng đội tuần tra bốn cánh bên cạnh.
Tên Tu La bốn cánh sắc mặt tái xanh, trong mắt lóe lên tinh quang, xem ra tu vi không thấp.Hắn trầm mặc một chút rồi trầm giọng nói:
“Thành chủ bị giết, chúng ta không đủ sức báo thù cho hắn, còn có thể làm gì khác?”
Nhớ đến ba thân ảnh khủng bố lơ lửng trên bầu trời hôm ấy, tên đội trưởng không khỏi rùng mình.Đó là dạng lực lượng gì chứ, e rằng cho dù Nữ Vương đích thân đến cũng không thể đánh bại ba người kia!
Nam tử mặc chiến giáp đen đảo mắt, nhìn đám binh sĩ bốn phía ủ rũ như mất cha mẹ, cố tình nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Cứ thế này, đội vệ binh thành chúng ta chẳng mấy chốc mà tan rã mất.Cái chết của thành chủ là một đả kích quá lớn đối với cả thành!”
Tên đội trưởng thở dài.Bất cứ ai chứng kiến khí thế khủng bố và sức mạnh kinh thiên động địa kia đều kinh hồn bạt vía.Chuyện này không liên quan đến dũng cảm, sự cách biệt quá lớn về thực lực đã khiến tinh thần của đám người này hoàn toàn sụp đổ, làm sao còn có thể lấy lại dũng khí để tu luyện tiếp?
“Hôm nay chưa có thành chủ, Bích thành của chúng ta sắp tan vỡ mất thôi, không được!” Thấy đội trưởng than thở, nam tử mặc chiến giáp đen khuyên: “Chi bằng ngài lên làm thành chủ đi, dù sao giờ cũng chẳng ai dám đứng ra tranh giành vị trí đó.Chúng ta cứ ra tay trước, đoạt lấy vị trí thành chủ.Sau này Nữ Vương có trách phạt, chúng ta cũng là có công chứ không có tội!”
“Cái này… không được đâu!” Tên đội trưởng có vẻ động lòng, trong mắt lóe lên vẻ tham lam, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra do dự, cẩn thận nói: “Như vậy chẳng phải chúng ta thành phản tặc sao?”
Nam tử mặc chiến giáp đen lắc đầu, nhếch miệng cười:
“Ngài hiện giờ là người có tu vi cao nhất trong cả Bích thành, lại còn là đội trưởng đội vệ binh thành.Dù thành chủ còn sống, ngài cũng được kính trọng.Theo lý mà nói, ngài hoàn toàn có tư cách đảm nhiệm chức vụ này!”
“Huống chi, thành chủ đã chết, ngài chính là người có thân phận cao quý nhất trong cả Bích thành.Vị trí thành chủ này, ngài không đảm nhiệm thì còn ai dám nhảy vào?”
Tên đội trưởng do dự, trong đầu không ngừng hiện ra uy thế của ba người Đế Thích Thiên lơ lửng trên không.Mặc cho nam tử mặc chiến giáp đen khuyên nhủ đến khô cả miệng, hắn vẫn không dám vội vàng quyết định.
Hai người đang nói chuyện, trên tường thành, cạnh hai người, không khí đột ngột gợn sóng, một thân ảnh mảnh khảnh xuất hiện trước mặt họ.Người tới có tướng mạo thanh lệ vô cùng, đôi mắt linh hoạt ngây thơ nhìn hai người.
Đôi mắt xinh đẹp kia khiến tên đội trưởng kinh ngạc.Đôi mắt ấy khiến hắn có cảm giác xấu hổ, như thể mọi suy nghĩ của hắn đều bị đôi mắt kia nhìn thấu, khiến hắn vô cùng bất an.
“Ngươi muốn làm thành chủ?” Nữ tử tóc dài bay phía sau, yêu kiều cười, giống như thiên nữ thuần khiết nhất, khiến người ta không dám có chút ý niệm khinh nhờn.
Tên đội trưởng không kiềm được gật đầu:
“Vâng ạ!” Nam tử mặc khôi giáp đen bên cạnh cũng gật đầu, vẻ mặt si ngốc nhìn nữ tử mềm mại trước mắt, như thể đã chìm đắm vào vẻ đẹp khiến con người mê muội.
“Vậy ngươi phải đi… chết đi!” Nữ tử đột ngột phóng ra hai tia sáng lăng lệ từ thân thể, trong nháy mắt xuyên vào thân thể hai người đang ngẩn ngơ.Thân thể hai người vô thanh vô tức vỡ tan, huyết tương nồng nặc bắn tung tóe ra bốn phía, huyết nhục đầy trời rơi lên đầu tường.Nữ tử kia vẫn giữ nụ cười xinh đẹp, chỉ là ánh mắt trở nên lạnh lẽo, không còn vẻ thuần khiết như vừa nãy.
Đám binh sĩ bốn phía trơ mắt nhìn cảnh tượng này, nhìn đội trưởng và phó đội trưởng của họ thân thể vô thanh vô tức nổ tung, nhìn huyết nhục đầy trời dính trên khôi giáp của họ, không khỏi há hốc mồm, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi.
“Khuê Sinh, ngươi đến quản lý thành này!” Lãnh quang trong mắt nữ tử biến mất, khi nàng cất lời, đã lại trở về vẻ ngây thơ thuần khiết, trên mặt lộ ra vẻ uy nghiêm nhàn nhạt.
Một thân ảnh đột nhiên quỳ xuống trước mặt nữ tử, sáu đôi cánh sau lưng chứng tỏ tu vi cực kỳ cao minh.Hắn cung kính đáp:
“Thuộc hạ tuân mệnh, quyết không phụ lòng tin tưởng của Nữ Vương bệ hạ.”
“Nữ Vương bệ hạ!” Lời hắn còn chưa dứt, đám binh sĩ bốn phía vốn đang xôn xao vì cái chết của đội trưởng nhất thời trợn mắt, nghẹn họng nhìn trân trân, ai nấy đều mặt mày ngơ ngác nhìn nữ tử đang mỉm cười.
Vậy nữ tử nhu nhược này chẳng phải là Tu La Nữ Vương thần bí nhất của Tu La tộc sao? Lúc này không ai dám tiến lên quát mắng, chỉ riêng khí thế trên thân nam tử sáu cánh kia tỏa ra đã khiến mọi người không thể nảy ra ý định cầm vũ khí trong tay.
Leng keng! Âm thanh thanh thúy vang lên trên tường thành yên tĩnh.Không biết ai là người đầu tiên ném vũ khí xuống, rồi quỳ xuống.Mọi người thấy vậy đều học theo, ném vũ khí trong tay xuống, soàn soạt quỳ trước mặt nữ tử.
Tiếng vũ khí và đá trên tường thành va chạm vang vọng, hàng trăm binh sĩ Tu La tộc chỉnh tề quỳ trên mặt đất, tạo nên một khí thế khác biệt.
“Bệ hạ, thành chủ của chúng tôi bị giết… ách!” Một giọng nói còn chưa dứt đã bị tên binh sĩ bên cạnh bịt miệng lại, hắn cười: “Thành chủ chết, chẳng phải bệ hạ vừa mới bổ nhiệm một thành chủ mới sao? Đội trưởng… đội trưởng vừa bị Nữ Vương tự tay ban cho cái chết, đâu đến lượt ngươi kêu oan!”
Người nọ rất cơ trí, sau khi bịt miệng tên binh sĩ liền hét lớn:
“Bái kiến Nữ Vương bệ hạ, bái kiến thành chủ đại nhân!”
Theo tiếng hô của hắn, mọi người đồng thanh hô to:
“Bái kiến bệ hạ, bái kiến thành chủ!” Khí thế ngút trời từ thành tường xông thẳng lên bầu trời xanh, một cơn gió lốc nổi lên.Khí thế của đám binh sĩ Tu La tộc này rất mạnh mẽ.
Nữ tử kia chính là Nữ Vương Tu La tộc Trạc Nghiên.Vừa rời khỏi Sa thành, nàng đã phát hiện Bích thành thành chủ cũng bị giết, thậm chí đại trận Cửu Đỉnh hộ thành cũng bị phá hủy hoàn toàn.Nàng tức giận không kịp trở về Tu La thành, bèn mang theo nộ khí đến Bích thành.Kết quả lại nghe được cuộc đối thoại của tên đội trưởng và phó đội trưởng, càng khiến nàng thêm giận dữ.
Đánh giá tinh thần phấn chấn của đám binh sĩ trước mắt, đáy mắt Trạc Nghiên lóe lên vẻ khinh miệt, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười thuần khiết, tiện tay phất ra một đạo khí lực, nâng tất cả đám binh sĩ đứng lên.
“Từ nay về sau, Khuê Sinh sẽ đảm nhiệm chức thành chủ Bích thành, các ngươi không có ý kiến gì chứ?” Thanh âm nhu hòa pha lẫn kình khí cường đại truyền khắp các ngõ ngách của Bích thành.Tất cả người Tu La trong thành đều thấy giữa không trung Trạc Nghiên lơ lửng, quanh thân tỏa ra ánh sáng khiến người ta không dám nhìn.Qua cơn kinh hãi, họ rối rít quỳ phục xuống đất bái lạy, vẻ mặt thành kính như thể gặp được Thần.Quả thực, Tu La Nữ Vương được xem là Thần trong mắt người dân Tu La tộc!
Tu La tộc Nữ Vương đích thân an bài thành chủ, ai dám phản đối? Lại có ai có thể phản đối? Trạc Nghiên hài lòng nhìn con dân sùng bái mình, mỉm cười gật đầu.
Khuê Sinh cũng lơ lửng bên cạnh, sáu đôi cánh không ngừng vẫy, ra vẻ trung thành hộ vệ Trạc Nghiên.
Lúc này, bốn thân ảnh đang rất nhanh bay về phía Bích thành.Dẫn đầu là một nam tử anh tuấn, chính là Tần Vũ, phía sau là Tình Nhi, Mục Thiên và Cam Vân.
Nhìn Trạc Nghiên đang lơ lửng trên thành tường, Tình Nhi không nhịn được than thở:
“Vũ ca ca, nữ tử kia… đẹp quá!”
Tần Vũ luôn phát thần thức bao phủ phạm vi trăm dặm xung quanh.Hắn đã tiến vào tự nhiên chi đạo, dù công lực không thâm hậu bằng Thiên nhân bảy cánh, nhưng về thao túng thiên địa nguyên khí và thần thức mênh mông thì đám Thiên nhân kia không thể so sánh được, trừ phi là Thiên nhân chí tôn Đế Thích Thiên.
Thần thức của hắn có thể bao phủ phân nửa Tu La giới, nhưng vì quá hao phí công lực nên ngày thường chỉ cố định trong phạm vi trăm dặm quanh mình.
Quan sát Trạc Nghiên đang lơ lửng giữa không trung, khóe miệng Tần Vũ lộ ra một nụ cười thâm ý, thầm nghĩ: “Không ngờ lại có thể gặp được chí tôn của Tu La tộc, Tu La Nữ Vương, thật đáng để thưởng thức!”
Tám cánh hạ giai.Tần Vũ cười nhìn ba người, nhẹ giọng nói:
“Nữ tử này là Nữ Vương Tu La tộc, Trạc Nghiên!”
Ba người kinh hãi, rối rít chăm chú nhìn, nhưng không thể điều tra được tu vi của nữ tử có bốn đôi cánh kia đến tột cùng là như thế nào.
Trầm mặc một chút, Tình Nhi nghiến răng nhìn Tần Vũ nói:
“Nàng ta là một con hồ ly tinh, con tiện nhân!”
Ba người đều ngơ ngác.Từ “hồ ly tinh” là do Tần Vũ vô tình nói ra lúc nhàn rỗi, không ngờ Tình Nhi lại dùng vào lúc này.Mục Thiên và Cam Vân nhìn nhau cười, hiểu ý trong lời nói của Tình Nhi, còn Tần Vũ cười trừ không nói gì.
Trạc Nghiên đang lơ lửng giữa không trung cũng sớm nhận ra bốn người Tần Vũ.Khóe miệng nàng nở một nụ cười mỉa mai, đôi mắt trong nháy mắt trở nên thuần khiết thơ ngây, quay đầu nhìn về phía Tần Vũ anh tuấn.
