Chương 319 Tề tựu Tu La (2)

🎧 Đang phát: Chương 319

“Bái kiến Cha!” Đế Tuyết Phong và Đế Thiên Hồn không để ý đến ánh mắt kinh ngạc xung quanh, đứng lên hành lễ.Đế Thích Thiên phất tay, một luồng kình khí ngăn cản họ.
“Trong Tu La giới không cần hành lễ!” Đế Thích Thiên mỉm cười nhìn hai người, ánh mắt thâm thúy lộ vẻ hài lòng, ôn tồn nói: “Mấy năm không gặp, tu vi của các con tiến bộ nhiều! Quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của ta!”
Hai người nghe vậy rất mừng, vội cười, rõ ràng là được Đế Thích Thiên khen ngợi nên trong lòng rất cao hứng.
“Cha, sao người lại tự mình đến đây? Không phải Cha nói sẽ không trực tiếp ra mặt sao?” Nhìn Đế Thích Thiên vận bạch y, khí thế uy mãnh, Đế Tuyết Phong trong mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.Bàn tay chợt lóe lên, một bình rượu màu vàng xuất hiện trong tay hắn, cung kính đưa cho Đế Thích Thiên.
Đế Thích Thiên nhận lấy bình rượu, cười mắng: “Thằng nhóc này, lại trộm rượu của ta rồi! Không đến không được, Tu La giới bây giờ cao thủ xuất hiện rất nhiều, ta sợ rằng thực lực của các con không thể đoạt được bảo bối!” Mở bình uống một ngụm rượu màu vàng, Đế Thích Thiên vẻ mặt thỏa mãn nhìn hai người than vãn: “Chẳng biết vì sao gần đây ban đêm ta xem thiên cơ, phát hiện trong Thiên giới và Tu La giới sắp xảy ra một biến cố khó giải thích, phụ thân lo cho an nguy của các con nên mới vội vàng tới đây!”
Trong lòng hai người dâng lên một cảm giác ấm áp, Đế Thiên Hồn vốn thường ngày lạnh lùng giờ phút này cũng lộ ra vẻ cảm động: “Cha không cần tự mình đến đây, đại ca đã sắp bước vào cảnh giới tám cánh, còn con cũng sắp đạt tới bảy cánh, với thực lực của hai nhi tử của người, cho dù là động tới Tu La nữ vương cũng có thể an toàn thoát đi!”
Đế Thích Thiên chậm rãi lắc đầu nở nụ cười ấm áp, mái tóc dài không gió mà cứ bay bay, nhàn nhạt nói: “Thoát đi thì đương nhiên có thể, Tu La nữ vương bây giờ xem ra cũng chỉ cùng lắm là cảnh giới tám cánh trung giai mà thôi.Nếu ta toàn lực ra tay, không cần ba chiêu là có thể hạ gục nàng ta! Chỉ là hôm nay Tu La giới quần anh hội tụ, so với tu vi của Tu La nữ vương thì lợi hại hơn nhiều lắm, các con ngàn vạn lần không nên tự cao tự đại, không cẩn thận sẽ bị đả kích nghiêm trọng đó!”
“Còn có cao thủ mạnh hơn Tu La nữ vương?” Đế Tuyết Phong cả kinh, nói: “Cha tại sao lại nói vậy?” Đế Thiên Hồn cũng kinh hãi nhìn Đế Thích Thiên, chờ hắn giải thích.
Phải biết rằng, trong Tu La giới người có tu vi cao nhất ngàn năm trước đã đạt tới tám cánh trung giai chính là Tu La nữ vương.Mà các đại thành chủ tính cả các Thiên vương tại Thiên giới lúc đó cũng chỉ mới năm hay sáu đôi cánh, cho tới bây giờ cũng chưa nghe nói qua có người có thể so sánh với Tu La nữ vương, huống chi bây giờ lại nghe Đế Thích Thiên nói còn có tồn tại cao hơn cả Tu La nữ vương, không thể trách hai người lại khiếp sợ như vậy.
Nhìn hai nhi tử hắn yêu quý lộ vẻ khiếp sợ, Đế Thích Thiên nhàn nhạt cười nói: “Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, Tu La giới xuất hiện người mạnh hơn Tu La nữ vương cũng không phải là không có khả năng! Lúc trước thần thức của ta đã nhận ra hai người trẻ tuổi, điều đáng ngạc nhiên là sau khi ta phát ra một bộ phận khí tức uy áp thì hai người đó đều có thể tự nhiên mà ngăn cản, khiến ta muốn gặp hai người này!”
“Cha, theo như người nói thì hai người này hôm nay chính là tồn tại cao hơn so với nữ vương?” Đế Tuyết Phong trong lòng khổ sở, nghĩ đến bản thân tu luyện gần một ngàn năm, vốn tưởng rằng sau khi tiến vào cảnh giới tám cánh liền có thể kiêu hãnh trong đám người trẻ tuổi, có thể đè nén Băng Băng trở thành người trẻ tuổi đầu tiên tiến vào á hoàng giai cao thủ.Không ngờ Tu La giới cũng đã có hai gã trẻ tuổi đã đạt tới á hoàng giai cao thủ, điều đó đả kích hắn rất lớn.
Thấy Đế Tuyết Phong bộ dạng trầm tư, Đế Thích Thiên sắc mặt lạnh lùng hừ nhẹ nói: “Có gì mà phải uể oải? Thời gian tu luyện của bọn họ ít nhất cũng đã vài ức năm, cho dù là Tu La nữ vương cũng không thể so sánh với thời gian tu luyện của hai người đó! Huống chi trong đó có một người khó khăn lắm mới có thể so sánh với ngươi, bọn họ cũng không hơn ngươi là mấy!”
Đế Tuyết Phong cả kinh, nét mặt cũng tự tin lên, đang muốn nói gì lại bị Đế Thích Thiên phất tay ngăn cản.
Đế Thích Thiên tiếp tục nói: “Con đường tu luyện kỵ nhất chính là tâm thần không vững, Tuyết Phong con hôm nay tâm cảnh không vững, nếu cứ như thế này nhất định sẽ khiến con tẩu hỏa nhập ma, thậm chí đưa con vào tình trạng vạn kiếp khó tiến!”
Đế Tuyết Phong quẫn bách nói: “Cha dạy chí phải, đồ nhi nhất định sẽ thay đổi!”
“Còn con nữa, Thiên Hồn, căn cơ vững vàng hơn đại ca rất nhiều, tính cách cũng ổn định hơn! Tu luyện không nhất thiết phải theo đuổi cảnh giới trước mắt, tiếp tục tu luyện nắm chắc căn cơ, lúc đó ta dám chắc con sẽ có thể tiến vào cảnh giới rất cao!” Đế Thích Thiên sắc mặt ngày càng nghiêm trọng, lãnh đạm nói: “Hai con sắp tới không nên nóng lòng đột phá, cứ ở cảnh giới này một trăm năm, nếu không sau khi đột phá mà hối hận thì đã muộn!”
Hai người thấy Đế Thích Thiên tức giận thì câm như hến, nét mặt như đang thẩm thấu tất cả những lời nói, cẩn thận ngồi trên ghế không còn vẻ đắc ý như trước nữa.
Đế Thích Thiên trầm ngâm hồi lâu, trong mắt đột nhiên hiện ra tia vui vẻ, nhìn hai người nhàn nhạt nói: “Mười năm nữa các con sẽ gặp bảo bối, hai con nhanh chóng tiến vào Tu La thành tranh thủ đoạt bảo bối.Nếu được thì gia tộc Đế Thích chúng ta lại xuất hiện thêm một vị hoàng giai, đến lúc đó cả Thiên giới cũng như Tu La giới đều nằm trong tay chúng ta!”
Hai người vội vàng đứng lên cung kính gật đầu nói: “Tuân mệnh ý chỉ của Cha!”
Đế Thích Thiên gật gật đầu nhìn hai huynh đệ, ánh mắt lộ vẻ từ ái.
“Ha ha, các ngươi còn chưa đi, hai tên nhãi ranh các ngươi tu vi cao thâm đến cỡ nào? Ta muốn xem các ngươi có thể ngăn cản trận pháp của Bích thành chúng ta hay không!” Một thanh âm cuồng ngạo từ phía sau truyền đến, Đế Thích Thiên sắc mặt lạnh lùng lập tức nở ra nụ cười khinh khỉnh.
Đế Tuyết Phong vốn không để ý đến những người này, sau khi nghe thấy thanh âm kiêu ngạo kia ánh mắt chợt lạnh đi, Đế Thiên Hồn cũng đã lộ ra sát khí.
Đế Thiên Hồn chậm rãi ngẩng đầu nhìn người đến, đúng là thành chủ Bích thành cùng gần hai mươi tên thuộc hạ bốn cánh đứng trước mặt ba người, kinh thường nói: “Ngươi rất ngu xuẩn!”
Thành chủ Bích thành ngạc nhiên liếc Đế Thích Thiên, lúc này Đế Thích Thiên sớm đã che giấu cảnh giới thật sự.Đế Tuyết Phong cũng giống vậy, đều chỉ để lộ ra ngoài bốn cánh, mọi người ở đây đều không thể nhận ra thực lực chân chính của hắn.Thành chủ Bích thành thấy Đế Thích Thiên cũng chỉ là bốn cánh liền an tâm hẳn, sau khi tính toán có thể bắt ba người, nét mặt lộ ra nụ cười sướng.
Ánh mắt hắn hướng về thanh trường kiếm bên hông Đế Thiên Hồn!
“Đem vũ khí của ngươi dâng cho ta, hôm nay ta liền thả các ngươi ra khỏi Bích thành!” Thành chủ Bích thành tham lam nhìn vỏ kiếm màu xanh ngọc kia, cảm giác được lưỡi kiếm bên trong tiềm ẩn sát ý cùng khí tức, ánh mắt bùng cháy khát khao.
Đế Thiên Hồn run run một chút đưa ánh mắt hướng về bên hông mình, mới ngạc nhiên phát hiện nguyên lai là hắn quên không che giấu kinh hồn kiếm của mình, mà chính là Kinh Hồn kiếm này đã hấp dẫn bọn họ tới đây.
Dở khóc dở cười nhìn đại ca Đế Tuyết Phong, Đế Thiên Hồn ngửa mặt lên trời cười ha ha, đôi mắt cũng dần lạnh như băng, bình tĩnh nói: “Muốn Kinh Hồn kiếm của ta, phải xem các ngươi có bản lãnh gì, trận pháp chó má của các ngươi ta cũng không úy kỵ, các ngươi làm gì được ta!”
Thành chủ Bích thành ha ha cười to: “Xem ra ngươi chưa biết tác dụng của Cửu đỉnh, các ngươi hôm nay chết không còn nghi ngờ rồi, trước tiên bắt các ngươi đã!” Vừa nói hắn cuồng lên như một con ngựa, huy động vũ khí trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Đế Thiên Hồn.
Đế Thiên Hồn thấy thành chủ Bích thành lao tới thì kinh thường liếc mắt, vẫn ngồi tại chỗ uống rượu, không chút nào để vào mắt.
Đám thuộc hạ đằng sau thành chủ Bích thành lúc này cũng chia nhau nhằm về phía Đế Tuyết Phong và Đế Thích Thiên, xem ra là muốn cầm chân không cho bọn họ đến giúp Đế Thiên Hồn.
Nhưng mà thành chủ kia sai rồi, tất cả đều sai, đúng như câu nói của Đế Thiên Hồn kia ‘Ngươi rất ngu xuẩn’, đích thực bọn họ quá ngu ngốc.
Một tiếng hừ nhẹ giống như gió ban đêm vang lên bên tai, nghe như một tiếng thở dài ôn nhu, lại nghe như tiếng gió nhẹ phả vào mặt.Mọi người chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, nguyên thần nhất thời rung động trong nháy mắt liền mất đi cảm giác.
Bên trong tửu lâu lúc này lác đác có vài người khách cũng kinh hãi gần chết khi thấy tình cảnh này, chỉ thấy thành chủ Bích thành cùng đám thuộc hạ phía sau đang tấn công ba người thanh niên kia được nửa đường thì đứng im.Nửa phần thân trên đã biến thành khói đen, khi tới trước mặt ba người thì toàn bộ thân thể đã biến mất không còn dấu vết.
Vài người khách hoảng hốt cực độ, không cần quan tâm đây là tầng hai, sợ hãi bay qua cửa sổ xuống dưới.
Đế Thiên Hồn cười cũng không ngăn cản, nhàn nhạt nói: “Cũng không xem xem là ai đang ở đây, lại còn dám vọng ngôn!” Ba người đều cười hắc hắc, lúc này mới có thể nhìn ra ba cha con quả thật rất có tình cảm.

Bên ngoài Ma thành, bốn đạo thân ảnh hướng tới cửa thành.Dẫn đầu là một thanh niên nam tử anh tuấn, bên cạnh là một thiếu nữ yêu kiều đang bíu lấy tay hắn, điều khiến người khác giật mình chính là sau lưng hắn chỉ có một đôi cánh, chính là bọn người Tần Vũ.
“Đây là Ma thành? Còn hơn thành trì tại Thiên giới nhiều lắm!” Mục Thiên lần đầu đến Tu La giới, nhìn tường thành phía trước có vẻ như đã qua nhiều lần máu nhuộm.Quy mô, kích thước còn hơn Thiên giới khá xa, so với Tử Dực thành có khi còn mạnh hơn nửa phần.
Cam Vân cười nói: “Tu La giới nổi tiếng nhất vẫn là mỹ nữ, Mục huynh và ta có diễm phúc rồi!”
Mục Thiên ha ha cười to, nhìn Tần Vũ thấy hắn cười nói: “Các ngươi thật vui vẻ quá a!” Hai người nghe vậy mừng rỡ, nghĩ đến sắp tới được gặp mỹ nữ Tu La tộc không nhịn được trong lòng như mở cờ.
Tình Nhi chu cái miệng lên, giả bộ hờn dỗi nhìn hai người cười nói: “Một đôi sắc lang!”
Hai người cười phá lên, không phản bác gì, cùng bước đến cửa thành.

☀️ 🌙