Đang phát: Chương 313
– Ngươi là ai?
Tần Vũ, với đôi mắt lóe lên kim quang, nhìn kỹ thiên nhân bốn cánh trước mặt và lạnh lùng hỏi:
– Vì sao lại nghe lén chuyện của ta?
Thiên nhân bốn cánh tỏ ra khá sợ hãi.Hắn vừa chứng kiến Tần Vũ dễ dàng biến một tảng đá cứng rắn thành bụi chỉ với một động tác tay kỳ dị, điều này khiến hắn không khỏi kinh sợ.
Thiên nhân lắp bắp một hồi rồi mới đáp:
– Ta được Băng Băng tướng quân phái đến tuần tra Thiên Khanh.Ta chỉ muốn biết các vị đang đi đâu?
Cam Vân hừ lạnh một tiếng, tiến lên phía trước với vẻ mặt đầy sát khí, quát:
– Chúng ta đi đâu không phải việc ngươi nên hỏi! Mau cút đi, đừng lãng phí thời gian của đại nhân!
Thiên nhân bốn cánh tỏ vẻ oán hận liếc nhìn Cam Vân, nhưng vẫn không cam tâm nói:
– Nơi này là cấm địa của Thiên giới.Không có lệnh của Bát Đại Thiên Vương, không ai được phép tiến vào.Các ngươi là ai? Dám vi phạm quy định của Thiên giới?
Mục Thiên khinh miệt cười, phất tay.Một luồng sức mạnh đánh bay thiên nhân, khiến hắn kêu thảm thiết và ngã nhào một cách thảm hại.
Tần Vũ ngăn Cam Vân đuổi theo và nói:
– Được rồi, chúng ta lên đường thôi.Thiên Khanh này không đơn giản đâu.Linh khí bên trong rất hỗn loạn, không cẩn thận sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn.Tất cả phải cẩn thận!
Cam Vân ngạc nhiên hỏi:
– Chẳng lẽ đến ngài cũng không bảo vệ được chúng ta sao?
Tần Vũ cười:
– Tại sao ta phải bảo vệ các ngươi? Nếu đến đây mà các ngươi cũng không vượt qua được thì làm sao có thể cùng ta tiến vào Tu La giới, tìm kiếm chí bảo của Tu La tộc?
Ba người im lặng.Họ đã đến gần Thiên Khanh, một áp lực kinh khủng truyền vào cơ thể, buộc họ phải vận chuyển năng lượng để chống lại.Họ bắt đầu cảm thấy sợ hãi Thiên Khanh.Tần Vũ mặc kệ, không giúp đỡ, khiến họ càng thêm lo sợ.
Tần Vũ nhận thấy sự hoảng sợ của ba người và thầm nghĩ: “Ba người này còn nhát gan hơn cả Hầu Phí và Hắc Vũ.”
Rồi Tần Vũ lên tiếng:
– Ta đã dò xét Thiên Khanh rất kỹ.Nơi này tràn ngập nguyên lực dư thừa.Nếu các ngươi có thể nắm bắt cơ hội này, ta tin rằng khi rời khỏi đây, các ngươi sẽ nhanh chóng tăng cấp.Ngay cả khi không thể tăng cấp, ít nhất các ngươi cũng sẽ củng cố được nền tảng, mở rộng con đường tu luyện sau này.
Ba người nhìn nhau, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tần Vũ, họ biết rằng ông đã có tính toán từ trước.Họ đành gật đầu bất lực.
Tình Nhi ngây thơ nhìn Tần Vũ và hỏi:
– Vũ ca ca, muội có thể đột phá cảnh giới năm đôi cánh không?
Tần Vũ bật cười, nhìn Tình Nhi thanh cao thoát tục như quả bom có thể nổ tung bất cứ lúc nào, ôn nhu nói:
– Ngươi vừa mới tiến vào cảnh giới bốn cánh hạ giai, căn cơ chưa vững chắc.Nếu đột phá lúc này, ngươi sẽ chỉ gặp bất lợi mà thôi!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tình Nhi xị xuống, cái miệng nhỏ nhắn chu lên đầy bất mãn:
– Nếu vậy thì đưa muội vào Thiên Khanh làm gì cho phí sức, đằng nào cũng không đột phá được!
Ba người bật cười, ánh mắt nhìn Tình Nhi đầy thiện ý.Mục Thiên cưng chiều Tình Nhi, ôn nhu giải thích:
– Ý của đại nhân là chúng ta tiến vào Thiên Khanh, trải qua sự khắc nghiệt của nó, để rèn luyện căn cơ của chúng ta thêm vững chắc.Khi căn cơ vững chắc, những khó khăn và đau đớn khi đột phá cũng sẽ giảm thiểu.Tình Nhi đừng nên coi thường.
Thấy Tần Vũ nhìn Mục Thiên với vẻ tán thưởng, Tình Nhi chợt hiểu, cảm kích gật đầu và nói:
– Vũ ca ca yên tâm, Tình Nhi nhất định sẽ dốc toàn lực để đối phó, mau chóng tiến vào cảnh giới năm đôi cánh để có thể giúp Vũ ca ca đánh người xấu!
Tần Vũ xoa đầu Tình Nhi và cười nói:
– Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nên nắm lấy cơ hội này mà tiến vào Thiên Khanh thôi!
Nói xong, Tần Vũ tỏa ra một luồng khí thế vô hình, cuốn mọi người vào trong Thiên Khanh.Ba người cảm thấy như ***ng phải thứ gì đó, một ngoại lực mềm dẻo bám lên cơ thể, khiến họ rất khó chịu.
– Phá!
Tần Vũ khẽ quát, một luồng sức mạnh như mũi tên trong nháy mắt phát ra, đâm thủng màng mỏng ngăn cách, mở ra một lỗ hổng đủ cho cả ba người tiến vào.
Trước mắt là bóng tối vô tận.Mục Thiên khẽ quát một tiếng, một vầng sáng trắng phát ra từ cơ thể, bao phủ lấy Cam Vân và Tình Nhi, thấp giọng nói:
– Nơi này bốn phía đều có khe không gian.Hai người ở bên trong điều tức, đợi ta không chống đỡ được thì hai người ra đối phó!
Tình Nhi và Cam Vân nghe Mục Thiên nói thì không hề do dự, liền nhắm mắt lại tu luyện.
Mục Thiên mừng thầm, đôi mắt lập tức sáng lên, nhìn về phía trước.Một khe không gian đen ngòm vô thanh vô tức xuất hiện ở xung quanh.Trong lúc sợ hãi, Mục Thiên vội vàng lướt ngang, nhưng lại lọt vào một khe không gian khác.
Tần Vũ hét lớn một tiếng, một đạo quang mang trong nháy mắt từ trên tay phát ra, phủ lấy Mục Thiên, lôi hắn ra khỏi khe không gian.
Quần áo của Mục Thiên rách nát, trên mặt còn mang theo những vết thương lớn.Hắn ngồi bệt trong khu linh khí do Tần Vũ tạo ra, thở dốc, ánh mắt vẫn còn hoảng sợ.
– Khe không gian này không phải thứ ngươi có thể ngăn cản với tu vi hiện tại.Nếu chưa đạt tới tu vi lục cấp trung giai, ngươi không thể né tránh chúng.Bởi vậy, trong quá trình di chuyển, ngươi phải tập trung cao độ, cố gắng tránh rơi vào khe không gian!
Mục Thiên cảm kích gật đầu, ánh mắt kiên định hơn, nhũ quang màu trắng trên thân lại tỏa ra, rồi từ trong vòng bảo vệ của Tần Vũ bay ra ngoài.
Phía xa, ba bóng người bay nhanh về phía Tần Vũ và Mục Thiên.Đi đầu là một nam tử anh tuấn, sắc mặt lạnh lùng – Băng Băng.Lúc này, Băng Băng nhìn Tần Vũ với vẻ mặt đầy sát khí, rõ ràng là đã phát hiện ra sự tồn tại của họ.
– Các ngươi là ai? Dám xông vào Thiên Khanh! Không muốn sống nữa sao?
Băng Băng sắc mặt tối sầm.Hàng ngàn năm qua chưa ai dám cãi lệnh đế quân mà đến gần Thiên Khanh, càng không ai dám xông vào.Cảnh tượng trước mắt khiến hắn kinh ngạc hơn là phẫn nộ.
Tần Vũ không trả lời, chỉ cười lạnh một tiếng, thân thể chợt động, nháy mắt đã hiện ra ngoài trăm thước.Thân thể như một cành cây đong đưa hai bên, lắc lư vài lần đã lách mình tránh khỏi khe không gian và đuổi nhanh tới bên cạnh Mục Thiên.
Mồ hôi Mục Thiên vãi đầy mặt.Nơi này có những khe không gian cực kỳ kinh khủng.Chỉ một chút xao lãng là có thể chạm phải, thân thể đau đớn như bị dao cắt.Không chỉ vậy, những vết thương còn lan rộng ra, khiến khí lực toàn thân bị tiêu hao.
Tần Vũ đến bên cạnh hắn, khiến Mục Thiên như trút được gánh nặng, thở ra một hơi thật sâu.Hắn đang thiết lập vòng bảo vệ, bên trong là Tình Nhi và Cam Vân đang chuyên tâm khôi phục thể lực.
Chỉ là những khe không gian trong Thiên Khanh quá dữ dội, gần như không cho hắn thời gian thở.Mục Thiên cảm thấy lực lượng trong cơ thể bắt đầu cạn dần.Hắn nhìn Tần Vũ di chuyển dễ dàng như mây trôi nước chảy mà vô cùng khâm phục.
Phía sau đột nhiên có một tia sáng quỷ dị kéo tới, Mục Thiên cả kinh muốn tránh, nhưng khí lục toàn thân đã dùng để chống lại áp lực của Thiên Khanh rồi.Hắn chỉ đành nhìn về phía Tần Vũ với vẻ chờ đợi, hy vọng Tần Vũ sẽ giúp hắn ngăn cản tia sáng đó.
Tần Vũ cũng không để hắn phải thất vọng, tiến lên vung tay, một bức tường vô hình hiện ra phía sau hai người.Tia sáng kì dị ***ng vào bức tường thì tan biến như dòng suối đổ vào biển.Chứng kiến điều này, Băng Băng giật mình.
Dù giật mình, Băng Băng không hề sợ hãi, mà lại cảm thấy bị sỉ nhục.Hắn hét lớn một tiếng, một đạo quang mang màu đỏ lại đánh úp sau lưng Tần Vũ.
Cảm nhận được tiếng gió, Tần Vũ đang nhìn về phía trước, con ngươi chợt lạnh, hừ nhẹ một tiếng, thân ảnh lay động, dễ dàng tránh khỏi quang mang màu đỏ đó.Sau đó, lãnh quang trong tay thoáng hiện trong nháy mắt đánh Băng Băng lùi lại ba bước.
Nơi này là bình chướng thứ nhất của Thiên Khanh, giống như hư không.Mọi người đều trôi nổi trong không trung.Trong mắt Tần Vũ nổi lên sát ý, lạnh lùng quát:
– Đừng làm mất thời gian của bọn ta! Nếu không, giết không tha!
Băng Băng thiếu chút nữa thì tức đến bốc khói.Với cảnh giới bảy cánh thượng giai, hắn vô cùng cao ngạo, sao có thể chịu được sự miệt thị trong lời nói của Tần Vũ? Hắn không nói gì, thân ảnh chợt lóe, điên cuồng lao về phía Tần Vũ.
Thấy hắn hung hăng vọt tới, Tần Vũ nhướng mày, ánh mắt lộ ra một tia sát ý.Một tay vẽ một vòng tròn trong không trung, một bình chướng hình tròn trong suốt bay về hướng Băng Băng.
– Oanh!
Tiếng nổ vang lên, Băng Băng bị bắn lui về sau trăm thước, vẻ mặt thận trọng nhìn Tần Vũ và khu vực xung quanh.Nguyên khí bốn phía bị kình khí phát ra từ hai người dẫn dắt đang hỗn loạn, từng đạo từng đạo bay tứ tung xẹt qua ba người.Tần Vũ hình thành một quả cầu lớn xung quanh bảo vệ Mục Thiên, Tình Nhi và Cam Vân.Một tràng tiếng nổ nhỏ vang lên bên tai, Tần Vũ cười lạnh, thân ảnh khẽ động, đánh một quyền về phía Băng Băng đang cố gắng khống chế thân thể.
