Đang phát: Chương 299
Hồng Quân gật đầu, vẻ mặt lộ rõ sự khổ sở và hối hận:
“Không ngờ việc vượt qua bức tường đó lại gian nan đến vậy.Thảo nào sư phụ Thiên Mông trước đây không dám tùy tiện đi qua, xem ra đúng là người không có pháp bảo đủ mạnh thì không thể làm được! E rằng sư phụ cũng biết thông đạo này cực kỳ khó đi nên không muốn tốn công vô ích!”
Huống Thiên Minh trầm ngâm một lúc, ánh mắt lộ vẻ kính nể nhìn Hồng Quân:
“Ngươi cũng thật lợi hại, cha ta trước đây cũng không dám làm chuyện này, lại còn không nói cho ngươi biết, vậy mà ngươi vẫn thành công!”
Hồng Quân cười hắc hắc, thân thể hạ xuống đất, nói:
“Xem ra ngươi vẫn còn chút công lực, vậy hãy bảo vệ ta khôi phục công lực nhé!”
Huống Thiên Minh nhìn ra bờ biển xa xăm, gật đầu:
“Không thành vấn đề, từ hôm nay trở đi ta chính là hộ pháp của ngươi, luôn ở bên cạnh bảo vệ ngươi!”
Hồng Quân cười, không để ý đến hắn, liền nhắm mắt, lập tức tiến vào trạng thái tu luyện.
Chỉ thấy một loại linh khí kỳ lạ vừa xuất hiện khi Hồng Quân nhắm mắt, liền vây quanh hắn, giống như một cái kén khí bao phủ lấy hắn, trông vô cùng kỳ dị.
Huống Thiên Minh biết rõ linh khí đó chính là Hỗn Độn khí, thoáng nhìn bốn phía cảm thấy không gian này tràn ngập Hỗn Độn khí dày đặc, khiến hắn không khỏi thở dài!
Sóng biển nhẹ nhàng vỗ vào dốc đá, từ bốn phương tám hướng ập đến, mang theo một cỗ khí tức băng lãnh.Huống Thiên Minh vẫn chưa phát giác ra, vẫn còn đắm chìm trong cảnh sắc tươi đẹp nơi đây.
Đây là một dốc núi, bên dưới là biển rộng vô tận.Trí nhớ của Huống Thiên Minh cho hắn biết nơi này ở Thiên giới và Tu La giới gọi là Tử hải.
Nghĩ đến cha Thiên Mông đã tung hoành ngang dọc khắp Thiên giới và Tu La giới, Huống Thiên Minh không khỏi dâng lên một nỗi xúc động.Sau bao năm, cuối cùng hắn cũng đã đến quê hương của cha mình.
Mùi vị quá khứ quá quen thuộc khiến Huống Thiên Minh không kìm được kinh ngạc, nước mắt chảy dài.Khuôn mặt anh tuấn giờ đây mang theo nỗi hoài niệm và bi thương, đây chính là quê hương của hắn!
Quanh thân thể Hồng Quân dần dần tản ra ánh sáng thanh nhu.Huống Thiên Minh có thể cảm giác được từng đạo lực lượng vô hình thay đổi trên người Hồng Quân, hắn biết rõ Hồng Quân đã tiến vào trạng thái tĩnh lặng.
Thu lại tâm tư, Huống Thiên Minh tiếp tục phóng thần thức ra xa, chỉ thấy phía bên ngoài kia mấy trăm dặm có một tòa thành dày đặc tử khí, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi khiến hắn suýt nôn mửa, kinh hãi vội vàng thu lại thần thức.
“Không ngờ thành trì này lại có sát khí mãnh liệt đến vậy, chỉ có nơi nào có vô số người chết mới có sát khí mạnh như vậy!” Huống Thiên Minh sắc mặt tái đi, loại cảm giác này khiến hắn có chút khó chịu.Mặc dù hắn đã từng thống lĩnh cả Cương thi nhất tộc, sát phạt nhiều lần, đã từng giết vô số người, nhưng lúc này đứng trước tòa thành như vậy, e rằng vẫn còn kém xa.
Đang kinh hãi, đột nhiên Huống Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn về phía tòa thành kia, trong đôi mắt lóe lên vẻ kinh hãi tột độ, tinh quang đại thịnh.
Xa xa, Tử thành cao lớn âm trầm ngạo nghễ giữa sa mạc, phía nam giáp Tử hải, phía bắc thì cơ hồ là vô tận sa mạc.Thành trì này trông như một thành trì tội ác của Tu La tộc.
Cửa thành vốn đang đóng chặt đột nhiên mở ra, mười binh lính trong thành đi ra, rất nhanh bay tới Tử hải phía nam thành.Phía trước mười người, một kiều nữ yếu đuối đang khập khiễng cố chạy, đôi cánh màu đỏ hòa với màu phấn hồng.Nhìn từ bóng lưng, nàng ta chắc chắn là người Tu La tộc.
Huống Thiên Minh phóng thần thức, hắn rất có hứng thú đánh giá người phụ nữ này.Chỉ thấy nữ tử này khuôn mặt thanh tú, hai mắt hiện lên vẻ kiên nghị, trên cánh tay xuất hiện những vết thương đang chảy máu sâu đến tận xương, quần áo toàn thân rách nát, chứng tỏ nàng ta đã phải chịu đựng một phen gian khổ.
Đuổi sát theo sau nàng là mười tên nam tử Tu La tộc mặt bừng bừng sát khí, quanh thân mỗi người đều tản ra mùi máu tươi nồng nặc.Huống Thiên Minh biết rõ những người này phải giết rất nhiều người mới có thể từ trong thân thể phát ra khí tức đáng sợ như vậy.
Mười người vô thanh vô tức đuổi theo, một lời cũng không nói, khiến người ta có cảm giác áp bức.Với tốc độ của mười người này, nhất định không lâu sẽ đuổi kịp nữ tử kia.
Quả nhiên đúng như Huống Thiên Minh đoán, nữ tử Tu La tộc kia còn chưa kịp chạy đến vách núi đã bị mười người kia vây quanh.Chỉ thấy tên nam tử đứng đầu trong số đó có bốn đôi cánh, nhìn nét mặt rất kinh khủng.
Lộ rõ sát ý nhìn nữ tử Tu La tộc kia, hắn cười khinh miệt: “Tiện nhân to gan, còn muốn chạy nữa không? Dám làm tổn thương công tử lại còn muốn bỏ chạy, các huynh đệ bắt ả lại, chúng ta phải trừng phạt ả một phen!”
Vừa nói, trên mặt hắn hiện lên nụ cười tục tĩu.Chín người còn lại đều có ba đôi cánh, trên mặt cũng hiện lên thần sắc hạ lưu, hiển nhiên đối với chuyện này rất thuần thục.
Nữ tử kia lạnh lùng nhìn mười người, bị khí tức cường đại của bọn họ vây quanh, nàng chỉ có ba đôi cánh, căn bản không có cách nào thoát khỏi vòng vây này.Nàng cắn môi, không nói gì nữa, trong tay xuất hiện một thanh trường đao lóe hàn quang, đứng giữa mười người.
“Giết!” Tu La nhân bốn cánh khẽ quát một tiếng, hai trong mười người cũng bay đến, giống như chim ưng bắt thỏ, đánh về phía nữ tử.Mà dường như nàng ta bị khí tức của gã bốn cánh kia phong tỏa, lực lượng trong cơ thể không cách nào sử dụng, chỉ cố sức huy động trường đao chống lại hai đạo kình khí kia.
Keng!
Một tiếng vang truyền vào trong tai Huống Thiên Minh.Chỉ thấy trường đao trên tay nữ tử rơi xuống đất, trên người lại xuất hiện thêm hai vết thương, máu dọc theo cánh tay và ngực chảy ra, y phục trước ngực cũng rách nát, hai bầu ngực trắng nõn lộ ra.
Tu La nhân bốn cánh trợn trừng hai mắt nhìn trước ngực nữ tử, liếm môi, phân phó: “Lột hết quần áo ả cho ta, lão tử hôm nay muốn cho ả biết có những người không thể nhục mạ!”
Hai Tu La nhân vừa bay lên liền giữ chặt hai cánh tay nàng.Nữ tử vô lực đứng đó, hàn quang trong mắt cuống quýt chớp động.Một lát sau, bộ trang phục chỉ còn lại một nửa cũng bị tước mất, da thịt toàn thân trắng như tuyết khiến cho nam nhân Tu La tộc đứng xung quanh không nhịn được thay nhau nuốt nước miếng.
Huống Thiên Minh vốn đang lạnh lùng quan sát mọi việc, thấy cảnh này sát khí trong mắt bùng lên.Chỉ thấy nam nhân bốn cánh kia không ngừng quan sát thân thể của nữ tử, khẽ cười:
“Không hổ là cô nương đẹp nhất Tử thành, công tử đã không có phúc để hưởng thụ, ta Xích Viêm cũng có phúc phận này!”
Dứt lời, hắn trừng mắt nhìn chín người cũng đang có bộ dáng háo sắc bên cạnh, nhẹ giọng:
“Tránh sang một bên cho ta, chờ ta hưởng thụ rồi sẽ cho các ngươi một phần!”
Chín tên kia nghe vậy cũng cười hăng hắc, tránh xuống chân núi, trong miệng đều thốt ra những từ ngữ không thể lọt vào tai, cùng đợi lão đại của bọn chúng đùa bỡn với nữ tử kia.
Thấy vậy, Huống Thiên Minh rốt cục không chịu được.Chỉ là Hồng Quân bây giờ đang bế quan, chín tên Tu La nhân ba cánh cách đây cũng không đến mười dặm, lúc nào cũng có thể tới đây, khiến hắn vừa phẫn nộ vừa không biết phải làm thế nào.
Trong đầu hắn hiện tại đang có sự đấu tranh kịch liệt, đột nhiên một thanh âm lạnh lùng từ bên cạnh vang lên: “Thiên Minh, đem bọn người kia toàn bộ giết hết!” Đúng là thanh âm của Hồng Quân.Nghe được Hồng Quân nói, Huống Thiên Minh gật đầu, ánh mắt bỗng chốc hiện ra vẻ lãnh khốc, thân ảnh lóe lên, nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tu La nhân bốn cánh kia.
Tu La nhân bốn cánh hai tay chuẩn bị chạm vào hai bầu ngực kia, đang muốn nhấm nháp một phen thì đột nhiên phát hiện một bóng đen xuất hiện trước mặt mình, bất ngờ nhảy lùi về phía sau.
Huống Thiên Minh không để cho hắn có cơ hội định thần, kim quang trong tay lóe lên, lập tức máu từ người của gã bốn cánh kia phun ra, thân thể bay lên không trung hóa thành khí, khiến cho nữ tử ngây người ra.
Đáng thương là gã Tu La bốn cánh kia ngay cả cơ hội kêu lên thảm thiết cũng không có, cứ như vậy bị Huống Thiên Minh giết chết, kim quang rất nhanh vây lấy thân thể hắn, cơ hồ không thể dừng lại liền biến mất không tung tích.
Chín tên Tu La nhân phía xa xa cũng đã phát hiện nơi này có biến, thấy Huống Thiên Minh đột nhiên xuất hiện, chín người đều chấn động, điên cuồng chạy vội tới nơi này.
Huống Thiên Minh phất tay, xuất hiện một trường bào bao bọc lấy nữ tử, lạnh lùng:
“Có thể đứng lên không? Nếu có thể thì trốn sau lưng ta!”
Nữ tử ngẩn người ra, miễn cưỡng đứng lên, dưới lớp trường bào, da thịt nàng trắng nõn đón ánh mặt trời, cực kỳ chói mắt.Huống Thiên Minh quay đầu lại, nữ tử rất nhanh tới phía sau hắn.
“Các ngươi đều đi tìm chết!” Huống Thiên Minh lạnh lùng nhìn chín người đang chạy vội tới, thanh âm vừa dứt, cũng không thấy động tác của hắn thế nào, chín tên Tu La ba cánh kia trong nháy mắt đã vô lực lơ lửng trên không trung, một đạo lực lượng màu vàng quỷ dị bao quanh chín người, đảo mắt đã hóa thành khói…
Phía sau lại một mảng yên tĩnh, Huống Thiên Minh kinh ngạc quay đầu lại, chỉ thấy nữ tử Tu La tộc kia miệng há hốc, đôi mắt mở to nhìn hắn.Huống Thiên Minh sờ sờ lên mặt, tò mò tự hỏi: “Chẳng lẽ mặt ta có nhọ sao?”
Nữ tử đột nhiên cười khúc khích, lập tức phát giác một chuyện rất không phải, nghĩ đến việc không nhìn thấu người thanh niên trước mắt này, nét mặt ửng hồng:
“Cảm ơn…ngươi đã cứu ta!”
Huống Thiên Minh gật đầu, không chút khách khí:
“Không có gì, nếu đã không nguy hiểm nữa thì nhanh chóng rời khỏi đây, bọn họ nhất định sẽ phái người đến truy giết cô nương!”
Nữ tử sắc mặt buồn rầu, trầm ngâm sau hồi lâu mới nói:
“Ta muốn cảm tạ ngươi, không có ngươi giúp, sợ rằng ta sẽ rất thê thảm, đã như vậy ta trước tiên rời đi, đợi có cơ hội nhất định báo đáp ân tình này!”
Huống Thiên Minh liếc mắt nhìn nữ tử, chỉ thấy khuôn mặt nàng cực kỳ mỹ lệ, nhưng lại mang theo nét buồn bã.Trong lòng cũng đoán được nàng có điều khó nói, nhưng nghĩ đến Hồng Quân huynh đệ của hắn bây giờ không biết thế nào, thật sự không muốn nghĩ gì thêm, lắc đầu, xoay người liền biến mất không còn bóng dáng!
