Đang phát: Chương 289
Lực lượng trong đan điền của Mục Thiên lập tức bị năng lượng màu vàng của Tần Vũ đẩy lùi, chỉ có thể co cụm lại phía sau cánh.Năng lượng màu vàng bao bọc lấy nguyên hạch của Mục Thiên, từ đó tỏa ra từng đợt năng lượng tràn đầy sức sống.Nếu Mục Thiên có thể nhìn thấy, hắn sẽ nhận ra năng lượng màu vàng này khác biệt hoàn toàn so với năng lượng màu đen trong nguyên hạch của mình.
Năng lượng màu vàng len lỏi vào từng vết nứt do năng lượng màu đen gây ra, chậm rãi chữa trị.Nguyên hạch của Mục Thiên bị tổn thương do cố gắng nâng cao tu vi lên năm cánh, và việc chữa trị này là một nhiệm vụ khó khăn.Tần Vũ lau mồ hôi trên trán, lộ vẻ mệt mỏi.Khi cảm nhận được nguyên hạch của Mục Thiên bắt đầu có chuyển biến tốt, hắn vui mừng khoanh chân ngồi xuống, tập trung khôi phục năng lượng đã tiêu hao, không còn sức để ý đến Mục Thiên nữa.
Lúc này, Mục Thiên đã tỉnh lại.Linh hồn hắn chìm vào đan điền và cảm nhận được một nguồn năng lượng tràn đầy sinh khí tỏa ra từ nguyên hạch.Linh khí thích hợp cho việc tu luyện của hắn theo các huyệt đạo chính tiến vào cơ thể, giúp nguyên hạch màu vàng ảm đạm nhanh chóng chuyển hóa linh khí, sau đó truyền năng lượng tinh thuần đến đôi cánh phía sau.
Đôi cánh sau lưng hắn lóe lên ánh nhũ quang màu trắng tinh khiết.Trong khoảnh khắc, hào quang trên người hắn bộc phát, bốn đôi cánh dường như muốn vẫy vùng, tỏa ra khí thế cường đại.
Mục Thiên mở to mắt, ánh mắt lóe lên một tia sáng.Hắn thấy Tần Vũ đang mệt mỏi ngồi khoanh chân vận công trên mặt đất.Từ sâu thẳm trái tim, Mục Thiên trào dâng lòng cảm kích và tự nhủ phải khắc ghi mối ân tình này, âm thầm thề rằng cả đời này sẽ đi theo Tần Vũ.
Một áp lực từ phía sau truyền đến, Mục Thiên giật mình quay đầu lại và không khỏi kinh hãi.Ba đôi cánh sau lưng Tình Nhi đang động đậy, hai mắt cô bé vẫn nhắm nghiền, dường như không biết gì.Thân thể cô bé đang xuất hiện một hiện tượng khiến Mục Thiên vừa ngạc nhiên vừa khó tin.
Thân thể Tình Nhi chậm rãi bay lên, được bao quanh bởi một lớp năng lượng màu hồng phấn.Mấy đôi cánh lóe lên ánh sáng tinh khiết hòa cùng với màu hồng, kết hợp với khuôn mặt thanh tú của cô bé, khiến Mục Thiên không khỏi xao động.
“Khó trách Thiên vương âm thầm muốn bắt cô gái này về phủ.Toàn thân thánh khiết mang theo vẻ mị nhân, quả nhiên là cực phẩm!” Mục Thiên thầm than thở trong lòng.Vừa động tâm, hắn liền quay người đi, không dám liếc nhìn lại lần nữa, sợ rằng sẽ không kiềm chế được mà có ý đồ xấu với cô bé.
Mọi người vẫn đang trong trạng thái tu luyện, chỉ có Mục Thiên là tỉnh lại nhờ Tần Vũ đã giúp hắn chữa trị nguyên hạch.Hắn lén quay đầu lại nhìn khuôn mặt mê người phía sau, đột nhiên nảy sinh nghi vấn: “Sao trên người cô bé lại tỏa ra khí tức màu hồng nhỉ? Nghe nói chỉ có đàn bà Tu La mới có loại…khí tức mê hoặc này!”
…
Ngoại thành Tu La giới…Ma thành, thành trì phồn hoa nhất!
Đây là thành trì gần Thiên Khanh nhất, cũng là thành trì dài nhất trong Tu La giới! Toàn bộ thành trì được xây dựng từ những tảng đá màu đỏ sẫm, cùng màu với Huyết hải bên cạnh, khiến cả thành tràn ngập bạo lệ sát khí.
Thiên nguyên thạch ở đây được gọi là Huyết thạch, là loại linh thạch mà người hai giới thường dùng để tu luyện, ẩn chứa linh khí dễ hấp thu hơn cả thiên địa linh khí xung quanh.Vì vậy, hầu hết những người có chút thực lực, dù là Thiên nhân hay Tu La nhân, đều dùng linh thạch để tu luyện.
Nhưng số lượng Thiên nguyên thạch có hạn, hầu như đều nằm trong tay các thành chủ.Người không có địa vị, dù tu vi cao thâm cũng rất khó có được.Nếu không muốn dùng Thiên nguyên thạch, họ thường xuyên phải vào các đại cấm địa, cùng yêu thú cuồng sát, không ngừng chiến đấu để nâng cao tu vi.
Thiên nguyên thạch trong tay các thành chủ phần lớn không được sử dụng đến.Ngay cả người đứng đầu một thành cũng không thể tập hợp đủ các tài liệu luyện khí.Rất nhiều nguyên hạch và xương thịt của yêu thú đều là nguyên liệu tuyệt hảo.
Vì vậy, giữa Thiên giới và Tu La giới xuất hiện những người chuyên buôn bán Thiên nguyên thạch!
Ma thành chính là nơi chuyên trao đổi Thiên nguyên thạch và nguyên liệu luyện khí, là ngã tư giao thương của cả Tu La giới.Mỗi ngày, có rất nhiều người Tu La đến đây để giao dịch.
“Oa, mỹ nữ, nhìn nàng rất quen a, hình như chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi? Hay là tối nay đến Tính Phong lâu cùng nhau hàn huyên, thế nào?”
Thanh âm tục tĩu vang lên trên con đường đá màu đỏ quạch, đa số mọi người đi qua đều lườm nguýt.
Đế Thiên Hồn, với khuôn mặt thanh tú gần như đã đóng băng, nhìn Đế Tuyết Phong, người có đôi cánh màu đỏ và vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú, không ngừng trêu ghẹo các mỹ nữ Tu La tộc đi ngang qua.Hắn hận không thể đấm cho Đế Tuyết Phong một quyền để y không thể thốt ra những lời lẽ như vậy nữa.
Thứ nhất, Đế Tuyết Phong là đại ca, là huynh đệ tốt nhất của hắn.Thứ hai, hắn đánh không lại Đế Tuyết Phong!
“Đại ca, thôi đi, chúng ta có thể bớt xấu hổ một chút được không? Hơn nữa, huynh đừng nói đi nói lại chỉ có vài câu như vậy có được không!” Đế Thiên Hồn hận không thể trốn đi đâu đó.Mỗi lần Đế Tuyết Phong nói ra những lời y hệt nhau, những người Tu La đều nhìn bằng ánh mắt kinh ngạc.Và khi thấy hai người có vẻ ngoài tuấn tú lại mang cánh màu đỏ, họ đều hận không thể cho hai người một trận.Mà Đế Tuyết Phong đã nói liên tục ít nhất năm mươi lần câu “Mỹ nữ, trông nàng rất quen…”
“Tại sao?” Đế Tuyết Phong kinh ngạc nhìn đệ đệ mình đang có vẻ đau khổ nói.”Nếu bỏ đi cải trang, các mỹ nữ Tu La tộc nhất định sẽ có vài phần kính trọng đối với chúng ta.Ngươi xem, các nàng tuy lườm chúng ta nhưng trong mắt lại mang xuân sắc không thể che giấu, chẳng phải vì chúng ta có chút anh tuấn hơn so với nam nhân Tu La tộc hay sao?”
“Ài…” Đế Thiên Hồn vỗ trán.Hắn thật sự không muốn nghĩ sau khi cùng Đế Tuyết Phong tiến vào Tu La giới lại có thể thay đổi lớn như vậy, chẳng lẽ đó là hiệu ứng của mỹ nữ? Vất vả lắm mới khuyên được y ngụy trang thành người Tu La tộc, nhưng y có chết cũng không chịu thay đổi diện mạo, màu cánh đỏ hồng kết hợp với khuôn mặt anh tuấn càng thêm thu hút!
“Chúng ta đi nhanh một chút, đệ đói rồi, đến Tính Phong lâu phía trước nhấm nháp mỹ thực của Tu La tộc thôi!” Hắn thật sự không muốn đại ca hắn cứ như vậy mà trêu ghẹo người khác.Nếu để bọn Băng Băng biết đường đường là Đại vương tử của Thiên giới lại có bộ dạng như vậy, sợ rằng không cần đợi mình đi giết bọn chúng, tất cả đã cười vỡ bụng mà chết!
Tựa hồ Đế Tuyết Phong cũng có chút hứng thú với thức ăn ở Tính Phong lâu, nghe Đế Thiên Hồn nói liền cuống quýt gật đầu.Hai người đi nhanh và sau một lát đã ngồi trên tầng hai của Tính Phong lâu.
Nghe tiếng gió vi vu lượn lờ xung quanh, hai người thích ý thưởng thức món ăn và nói chuyện phiếm.
Thiên nhân, nhất là Đế Thiên Hồn đã tu luyện tới cảnh giới sáu cánh, căn bản không có cảm giác đói.Chỉ cần tùy ý chọn một chỗ hấp thụ thiên địa linh khí là đủ rồi.
Việc Đế Thiên Hồn kêu đói căn bản là để ngăn đại ca mình tiếp xúc với đàn bà Tu La tộc trên đường đi.Hẳn là y đã cảm thấy rất bực bội mới nói ra câu đó.
“Được rồi, Thiên Hồn, ngươi nói người đàn bà kia ở nơi nào? Sao còn chưa dẫn ta đi xem?” Đang ăn, đột nhiên Đế Tuyết Phong như nhớ ra chuyện gì đó, lớn tiếng nói.
Đế Thiên Hồn giật mình, ngoảnh mặt nhìn bốn phía, thấp giọng nói: “Nàng đang ở trong thành này, huynh nói nhỏ chút không được sao? Đệ không phải là không nghe thấy! Sau khi ăn xong chúng ta sẽ đi tìm nàng!”
Nhắc tới người đàn bà kia, Đế Thiên Hồn nói gần như không có chút khí lực, nhưng lại hưng phấn nói: “Vẻ đẹp của nàng nhất định sẽ làm huynh chấn động, sau khi nhìn thấy rồi mới biết thế nào là mỹ nữ chính thức!”
“Bày đặt!” Đế Tuyết Phong nhếch mép khinh thường nói: “Nói về đàn bà, đệ sao có thể là đối thủ của ta! Những năm gần đây, tâm tư của ta đều đặt trên người mỹ nữ, đối với đàn bà tất nhiên hiểu rõ.Đệ nghĩ như thế nào lại có thể so sánh với ta!”
Đang nói, đột nhiên phía sau truyền đến một tiếng hừ lạnh, một âm thanh trong trẻo truyền vào tai hai người: “Tu La tộc đúng là cũng chỉ vì có cái loại nam nhân chỉ biết hưởng thụ như các ngươi mới có thể bị Thiên nhân tộc áp bức như vậy!”
Đế Thiên Hồn con mắt lạnh toát, chậm rãi nhìn về phía sau Đế Tuyết Phong, chỉ thấy một thân ảnh mềm mại đang ngồi trên một chiếc bàn bên cạnh, quay mặt đi.Nhìn từ phía sau, nữ tử này chắc hẳn đẹp vô cùng.
Đế Tuyết Phong cười hắc hắc, không xoay người, nhại giọng nói: “Thanh âm mỹ nữ rất quen a, chúng ta không phải là đã từng nói chuyện đó chứ? Hay là qua đây chúng ta cùng ngồi nói chuyện phiếm, nói chuyện về lý tưởng được chứ?”
…
Đế Thiên Hồn hiểu rằng mình quả thật điên rồ.Hắn đột nhiên phát giác nếu cứ như vậy, đại ca hẳn định là không lâu sẽ nổi điên lên mất!
“Chẳng lẽ ngươi khi thấy đàn bà đến gần chỉ biết nói một câu như vậy sao?” Thanh âm nữ tử lạnh băng, mang theo chút trêu chọc và khinh thường.
“Tất nhiên là không phải!” Đế Tuyết Phong phản bác, nụ cười trên mặt vẫn không thay đổi, vẫn cười hắc hắc nói: “Chỉ là ta không muốn tốn quá nhiều khí lực mà hỏi thôi!”
Nữ tử lạnh lùng nói: “Hai người các ngươi từ đâu đến? Tại sao lại đến Ma thành chúng ta gây sự?”
Đế Thiên Hồn vừa muốn châm chọc nàng xen vào chuyện của người khác thì Đế Tuyết Phong đã…nói trước: “Chúng ta tất nhiên là đến tìm mỹ nữ…”
