Chương 263 Thanh kiếm có linh tính

🎧 Đang phát: Chương 263

Trầm mặc một lát, Tần Vũ suy nghĩ, trong lòng tự nhủ: “Đã đến đây rồi, dù thế nào cũng phải nhanh chóng khôi phục tu vi, tìm thêm nhân tài!” Hắn tiện tay hủy bỏ trận pháp “Kiền Khôn”, bên ngoài ánh trăng trong vắt, bầu trời quang đãng.
Tình Nhi nhìn thanh kiếm trong tay Tần Vũ, đôi mắt sáng ngời nhìn lưỡi kiếm ánh lên dưới trăng, nũng nịu nói:
“Vũ ca ca, có thể cho Tình Nhi một cái được không?”
Tần Vũ ngẩn người, lắc đầu cười:
“Không được!”
Tình Nhi lập tức bĩu môi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng:
“Tại sao? Tình Nhi rất thích thanh kiếm này!” Bàn tay mềm mại chỉ vào thanh trường kiếm màu lam trên tay Tần Vũ, chính là thanh mà hắn gọi là “Tu La”.
Theo hướng tay cô bé chỉ, thanh “Tu La” như có linh tính phát ra tiếng ong ong, thân kiếm không ngừng rung động khiến bàn tay Tần Vũ tê rần.
“Không ngờ ngươi cũng hiểu ý ta!” Tần Vũ cầm lấy “Tu La”, cười mắng: “Ngươi thật là háo sắc, bị Tình Nhi mê hoặc rồi sao!”
Những người như Cam Vân kinh hãi nhìn Tần Vũ, thấy hắn đang nhìn thanh kiếm màu lam lẩm bẩm, trong lòng vô cùng kinh sợ.
Ông ông…thanh kiếm lại rung lên, dường như bất mãn với lời nói của Tần Vũ, một đạo lam quang từ mũi kiếm bắn ra, trực tiếp đánh vào mắt Tần Vũ.
Tần Vũ vung tay áo lên, lập tức thu lại lam quang, kinh ngạc:
“Sao? Cùng tính chất với Hỗn Độn nguyên khí, chuyện gì thế này?”
Trong lòng hắn cực kỳ nghi hoặc, đánh giá cẩn thận “Tu La”, quả thực, trong hơi thở có Hỗn Độn lực, mà thanh kiếm “Thiên Nhân” kia lại là tiên khí cực kỳ bình thường.
“Chẳng lẽ là…” Tần Vũ tự nhủ: “Chẳng lẽ Tu La hút hết toàn bộ linh khí của Thiên Nhân sao?” Nghĩ vậy, trong lòng hắn chợt lóe lên một ý nghĩ, nhìn Tình Nhi đang bĩu môi, vẻ mặt đáng thương kia, ôn nhu nói:
“Tình Nhi, muội thật sự muốn cây…Tu La này sao?”
Tình Nhi nghe vậy liền gật gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy mong chờ.
Ngón tay Tần Vũ nhẹ nhàng vuốt lên thanh kiếm Tu La, nó phát ra một trận thanh âm oang oang, rồi hắn nói:
“Đã như vậy, các ngươi cũng có duyên, Tu La, ta hy vọng ngươi có thể vĩnh viễn ở bên cạnh Tình Nhi, nhưng nếu làm không được, ta sẽ lập tức phá hủy ngươi!”
Nói xong câu cuối, sắc mặt Tần Vũ đã nghiêm trọng hẳn! Những người như Cam Vân không biết vì sao Tần Vũ lại quay sang nói chuyện với thanh kiếm, nhưng thấy thanh kiếm kia không ngừng rung động, trong lòng cũng đoán được thanh kiếm này thực sự có linh tính, lúc này đã sợ đến mức không nói nên lời!
Trường kiếm có linh tính, thật là một chuyện kinh khủng!
Cảm nhận được ý tứ của Tu La truyền đến, Tần Vũ mới nở nụ cười, vung tay đưa nó cho Tình Nhi, nói:
“…trước tiên hãy nhận lấy Tu La này đã, đợi sau này từ từ luyện hóa!”
Tình Nhi gật gật đầu, cũng học theo hắn, từ ngón tay chảy ra một giọt máu tươi, đọng lại trên thanh Tu La, chỉ thấy Tu La trong nháy mắt nhập vào cơ thể cô bé, một giọt máu tươi rơi trên mặt đất!
Tần Vũ ngẩn người, lập tức méo mặt, không thể ngờ cây Tu La này lại đặc biệt như vậy, vừa mới uy hiếp nó, nó đã oán mình, lại còn không cần nhận máu của Tình Nhi nữa chứ, quả nhiên không đơn giản!
Trong lòng hắn đã có nhiều phán đoán về Tu La, chỉ là hôm nay tất cả đều là thí nghiệm tạm thời, chưa thể xác định được.
“Cam Vân, đưa thanh kiếm này cho hai vị lão nhân, nói cho bọn họ cấp bậc của vũ khí này!”
Cam Vân cẩn thận nhận thanh kiếm trực tiếp từ Tần Vũ, hai cánh tay đều có chút run rẩy, vũ khí cấp Địa căn bản là người tu vi Thiên Nhân ba cánh như hắn không có cơ hội tiếp xúc, nếu không phải vị lão giả kia đi ngang qua thôn đã từng giảng giải cho hắn biết chút ít về đẳng cấp vũ khí, thì có lẽ hắn căn bản không nhận ra phẩm vị của thanh kiếm này!
Chỉ là cứ như vậy mà mang đi cho…thật sự là đáng tiếc! Cam Vân cầm trường kiếm, nhìn chằm chằm Tần Vũ, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
“Cho bọn họ một chút tự bảo vệ, có thanh kiếm ‘Thiên Nhân’ này, bọn họ ở đây sẽ an toàn hơn rất nhiều!” Mắt Tần Vũ lóe lên một tia sáng: “Mà ta cũng muốn báo đáp ân tình bọn họ đã đưa ta vào không gian này, trong lòng có thể thoải mái mà đột phá!”
Cam Vân trầm ngâm một lúc, rồi vẻ mặt dứt khoát, gật gật đầu, thân ảnh biến mất trong màn đêm!
Bốn người Lão Hắc bây giờ mới khôi phục bình thường, vẻ mặt sùng bái nhìn Tần Vũ, ngây ngốc nói:
“Đại nhân, người làm sao học được luyện chế vũ khí vậy? Không biết Lão Hắc có thể bái người làm sư phụ để người dạy ta luyện khí chi đạo không…?”
Tần Vũ không đợi hắn nói xong, liền lắc đầu từ chối, nhưng thấy hắn có vẻ vô cùng thất vọng, trong lòng cũng có chút áy náy:
“Luyện khí chi đạo không phải cứ cố gắng là có thể học được, nghĩ đến năm đó ta vì muốn trở thành tượng thần…” Thanh âm Tần Vũ nhỏ dần, trong lòng âm thầm cảnh cáo mình không nên kể chuyện kiếp trước ra ngoài!
“Tóm lại, muốn học luyện khí chi đạo phải học rất nhiều kiến thức về luyện khí và phải học cả trận pháp nữa! Mà điều này đòi hỏi ngươi không ngừng nghiên cứu cùng tu luyện, không có trăm nghìn năm thời gian không có cách nào lĩnh ngộ!”
Tần Vũ nhàn nhạt nói, trong đầu hiện ra tình cảnh tu luyện kiếp trước, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười!
Tình Nhi sau khi có Tu La trong tay liền thích thú vuốt ve, không ngừng đùa bỡn, triệu nó từ trong cơ thể ra, rồi lại nhập vào cơ thể, khiến đám người Lão Hắc thèm nhỏ dãi.
Một tiếng gió vang lên, Cam Vân đã đứng bên cạnh Tần Vũ, mặt mỉm cười nói:
“Đại nhân, may mắn không làm ngài thất vọng!”
Tần Vũ gật gật đầu, than vãn:
“Sau ngày hôm nay, các ngươi bắt đầu tranh thủ thời gian tu luyện, chúng ta sẽ không đi dọc theo thảo nguyên nữa, mà từ từ tiến vào trung tâm thảo nguyên!”
Mọi người đều nghiêm túc hưởng ứng, ngay cả Tình Nhi vẻ mặt cũng hưng phấn đáp lại.
Trung ương thảo nguyên, cung điện nguy nga trên núi.
“Khải bẩm Đế Quân, Thiên Hồn thiếu gia đã trở lại!” Trên một khu đất rộng rãi, nam tử tóc vàng trên người tản ra một cỗ khí thế khiến người ta không dám nhìn trực diện, uy thế mười phần.
Một lão nhân cung kính đứng giữa đại điện, cúi đầu nói:
“Lần này thiếu gia thu hoạch được rất nhiều!” Chỉ thấy lão nhân hai tay chắp trước mặt, trường bào rộng thùng thình có cảm giác lão cực kỳ gầy yếu, mà sau lưng hắn lại có sáu cánh!
Nam tử tóc vàng sắc mặt đang nghiêm nghị liền lộ ra vẻ hài lòng, nở nụ cười, giọng nói ôn hòa:
“Ngàn Nhi đứa nhỏ này, không tệ, nó còn mạnh hơn đại ca Tuyết Phong nhiều lắm! Nói với nó, thành quả chuyến đi săn này toàn bộ cho nó, đó là đạo lý cha không tranh với con! Ha ha…”
Tiếng cười vui vẻ vang khắp cả đại điện, trong đại điện trống trải rất ít người.
Lão nhân gật gật đầu, trên mặt cũng lộ ra nụ cười khoan khoái, nhẹ giọng nói:
“Thiên Hồn thiếu gia hôm nay đã ở đằng sau đại điện, Đế Quân có muốn gặp hắn không?”
Nam tử tóc vàng tựa hồ rất vừa ý, hơi thở trầm xuống, liền cười nói:
“Khó có được tâm ý của nó, quay lại gọi nó vào đây đi!”
Lão nhân cười cười lui ra ngoài, không lâu sau lão đã dẫn theo một người tướng mạo cực kỳ anh tuấn, mái tóc bạc tiến vào.
“Nhân Thiên Hồn bái kiến cha!” Thanh âm rất lạnh, đứng thẳng hàng bên cạnh Lão nhân, trên dưới toàn thân đều tản ra sát ý mãnh liệt, mà sau lưng hắn cũng có sáu cánh chim!
Nam tử tóc vàng thoạt nhìn phi thường vui vẻ, nhẹ nhàng cười nói:
“Thiên Hồn Nhi, chơi đùa có vui không?”
Trên khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng nay đã lộ ra nụ cười, cung kính đáp:
“Cha, con lần này đi săn bắt được hai mươi mỹ nữ Tu La tộc, trong đó có ba cực phẩm, một người đã cấp cho đại ca!”
“Ha ha…ta rất vui!” Nam tử tóc vàng đứng lên, ánh mắt nóng rực nhìn Lão nhân, nhàn nhạt nói: “Những năm gần đây, ngươi đã dạy dỗ Thiên Hồn tốt như vậy, công lao của ngươi rất lớn, rất lớn!”
Lão nhân khom người hành lễ, khiêm tốn nói:
“Là Đế Quân vĩ đại nên nhi tử mới xuất sắc như vậy, sự dạy dỗ của Nhan Lí mới có tác dụng! Thiên Hồn thiếu gia cũng thông minh lanh lợi, khắc khổ tu luyện!”
Thiên Hồn lạnh lùng đứng bên cạnh, nghe Lão nhân nói vậy cũng không nói gì.
Nam tử tóc vàng khoát tay, cười mắng:
“Không ngờ bao nhiêu năm như vậy ngươi vẫn còn giảo hoạt! Từ mai trở đi, trở lại Thiên Thần Điện tu luyện, cho ngươi mười năm thời gian, sau mười năm vô luận là học được cái gì đều phải rời đi!”
Nhan Lí quỳ mạnh xuống, con mắt rưng rưng:
“Nhan Lí bái tạ Đế Quân hậu ái! Nhất định không phụ lòng Đế Quân!”
Nam tử tóc vàng gật gật đầu, quay nhìn về phía Thiên Hồn, ôn tồn nói:
“Thiên Hồn Nhi, muốn phụ vương ban thưởng cho con cái gì?”
“Thiên Hồn khẩn xin phụ vương giải trừ cấm chế của đại ca, đại ca tâm địa nhân từ, không đành lòng sát sinh, cũng không phải là đại ác…”.
“Được rồi, nói yêu cầu khác!” Không đợi Thiên Hồn nói xong, nam tử tóc vàng sắc mặt bỗng lạnh lùng, nhất thời trong đại điện lưu động một áp lực lạnh như băng.
Trong mắt Thiên Hồn hiện lên một tia bất đắc dĩ, nhẹ giọng nói:
“Xin phụ vương thành toàn!” Dứt lời quỳ xuống đất, có vẻ như chưa đạt được mục đích thì không bỏ qua!
Nam tử tóc vàng sắc mặt ngày càng âm trầm, trong mắt lóe lên hàn quang, nhìn Thiên Hồn sau hồi lâu mới nhàn nhạt nói:
“Theo ý ngươi đi! Trước tiên mang ca ca ngươi đến Thiên Khanh (khanh là cái hầm lớn hoặc một cái hố lớn), nếu hắn không thể mang về một vạn cái đầu của người Tu La thì đừng quay trở lại!”
“Vâng, thưa cha!” Thiên Hồn thấy đã đạt được mục đích, nhanh chóng dập đầu rồi cùng Nhan Lí ra khỏi đại điện.
-o-o-o-
“Lão đại, phía trước có một tòa thành, chúng ta có nên vào đó nghỉ ngơi không!” Cam Vân nhìn thành trì cực lớn phía trước, vẻ mặt khao khát nhìn Tần Vũ, nửa năm gần đây bọn họ đã hành tẩu trên thảo nguyên, ngay cả bóng người cũng không thấy, hôm nay thấy thành trì, trên mặt mọi người đều xuất hiện vẻ hưng phấn.
Tần Vũ ngước lên nhìn thành, trên tường thành trì viết ba chữ lớn “Tử Dực Thành”!

☀️ 🌙