Đang phát: Chương 229
Tần Tư và Băng Nghiên đang cười nói thì bất ngờ nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu:
“Vị tiểu cô nương này là Kim Hình Quân đời thứ ba?”
Cả hai đều giật mình.Trong đầu Tần Tư hiện lên ý nghĩ: “Mình nghe nhầm sao? Sao lại là giọng của cha?” Còn Băng Nghiên thì nghĩ ngay: “Không phải người của Lôi Vệ, vậy ai có thể dò xét được tinh thần mình? Lại có kẻ địch!”
Ngay sau đó, một người mặc áo bào đen xuất hiện trước mặt họ.Gió nhẹ trên đỉnh núi thổi làm vạt áo người này bay phấp phới, khiến người ta có cảm giác như đang đối diện với cả trời đất, uy nghiêm đến mức phải kính sợ.
“Cha?” Tần Tư vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc thốt lên.
Tần Vũ mỉm cười hỏi:
“Tư nhi, con còn chưa giới thiệu vị cô nương này cho ta đấy!” Nói rồi, Tần Vũ nhìn Băng Nghiên, mỉm cười.
Băng Nghiên kinh ngạc tột độ, đặc biệt là khi nghe Tần Tư gọi “Cha”.
“Cha? Thật là cha sao?” Tần Tư lao tới ôm chầm lấy Tần Vũ, nói: “Cha! Con nhớ người lắm!” Cậu có rất nhiều điều muốn nói, nhưng nghẹn ứ trong lòng, chỉ thốt ra được một câu đơn giản mà đầy xúc động.
Nếu có cha ở đây, bọn Lưu Quang tính là gì? Chúng còn lâu mới dám nghênh ngang.Có cha ở đây, cậu không cần phải trốn chui trốn lủi nữa, có thể sống một cuộc sống thoải mái, không cần phải chịu khổ nữa.
“Tốt, tốt lắm! Lớn thế này rồi, không còn bé nữa.Thằng nhóc Tư nhi lanh lợi của ta đâu rồi?” Tần Vũ hiền từ xoa lưng Tần Tư, mỉm cười nói.
“Cha, mẹ có khỏe không ạ?” Tần Tư buông Tần Vũ ra, lau nước mắt hỏi.
“Lập nhi!” Tần Vũ thầm nghĩ trong lòng.Ở một nơi nào đó trong Hồng Mông không gian, vẫn còn người con gái đang chờ đợi hắn: “Mẹ con cũng rất nhớ con và Tiểu Sương!”
“Vâng!” Tần Tư gật đầu, lau nước mắt, cười nói: “Cha, con quên chưa giới thiệu.”
Nói rồi, Tần Tư kéo Tần Vũ bay trở lại đỉnh núi, thấy Băng Nghiên đang ngượng ngùng, không biết phải làm sao.Cậu giới thiệu: “Nàng tên là Băng Nghiên, hắc hắc, cha chắc cũng đoán ra rồi!”
Tần Vũ mỉm cười gật đầu.Tần Tư tiếp tục nói với Băng Nghiên:
“Nghiên nhi, đây là cha ta, là một nhân vật rất lợi hại! Nàng cứ gọi là bá phụ đi!”
Trước mặt Tần Vũ, Băng Nghiên đỏ mặt, vội vàng hành lễ:
“Bái kiến bá phụ!”
“Được, được, tiểu cô nương rất đáng yêu!” Tần Vũ mỉm cười gật đầu đáp lễ.
“Cha, con có chuyện muốn nói!” Tần Tư kéo Tần Vũ đến một góc khuất trên đỉnh núi, để lại Băng Nghiên đứng ngây người tại chỗ, giậm chân bồn chồn.
“Tần Tư, coi ta xử huynh thế nào!” Băng Nghiên nhìn theo bóng lưng Tần Tư, hậm hực nói.
Băng Nghiên biết Tần Tư định nói gì với Tần Vũ.Chẳng qua là chuyện bối phận của nàng.Chính vì chuyện này mà nàng luôn lo lắng sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ của cả hai.Nếu cha của Tần Tư phản đối thì…
Trong khi Băng Nghiên đang đứng lo lắng bất an, Tần Tư và Tần Vũ đã cười ha ha quay trở lại.
Vừa thấy hai người, Băng Nghiên vội kéo Tần Tư lại, cuống quýt hỏi:
“Có phải huynh đã nói với bá phụ chuyện muội là Kim Hình Quân đời thứ ba rồi không?” Giọng nói đầy vẻ lo lắng.
“Đúng vậy! Hắc hắc!” Tần Tư đáp.
“Huynh!” Băng Nghiên tức giận đến mức muốn phát điên: “Bây giờ phải làm sao? Nếu bá phụ không đồng ý, thì mặc kệ bá phụ có đồng ý hay không, chúng ta cứ sống với nhau!!”
“Cái gì!!” Tần Tư nghe xong, quên cả việc truyền âm, trực tiếp hỏi lớn.
Cứ sống với nhau? Thảo nào người ta nói, yêu vào là phụ nữ hóa ngốc.Tần Tư cố nén cười, vẻ mặt kỳ quái nhìn Băng Nghiên, không biết nên nói gì cho phải.
“Huynh cười cái gì?! Còn dám cười! Hừ! Coi ta trừng trị huynh!” Băng Nghiên vội vàng truyền âm.
“Ha ha ha ha!” Cuối cùng Tần Tư cũng không nhịn được, cười phá lên.
Thấy Tần Tư không hề e dè gì, Băng Nghiên lo lắng liếc nhìn Tần Vũ, thấy ông đang ngắm cảnh xung quanh, có vẻ không quan tâm đến chuyện này thì mới yên tâm phần nào.Nàng âm thầm giơ tay, nhắm ngay hông Tần Tư mà đấm mạnh.
Cái kiểu tấn công này, so với kiến cắn còn không bằng.Vì thế Tần Tư vẫn cứ cười lớn không thôi, khiến Băng Nghiên càng thêm lo lắng.Nàng sợ lỡ Tần Vũ phát hiện ra động tĩnh bên này thì không biết phải giải thích thế nào.
Sau khi cười đã đời, Tần Tư mới lau nước mắt, truyền âm cho Băng Nghiên:
“Nghiên nhi à, trước hết ta muốn nói với nàng là cha ta không can thiệp vào chuyện tình cảm của ta đâu.Bất kể thân phận thế nào, cha ta còn có thể ủng hộ ấy chứ!” Nhưng Băng Nghiên đâu có đơn giản như Tần Tư, mọi chuyện không dễ dàng giải thích như vậy.
“Không chỉ vậy, nàng còn nhớ chuyện trước kia ta kể không? Cha ta và mẹ ta khi đó cũng có thân phận khác biệt.Mẹ ta là người của Thần giới, còn cha ta chỉ là một người ở Nhân gian giới.Cha ta đã phải trải qua bao nhiêu gian khổ mới có thể yên ổn sống bên nhau.”
“Chuyện của chúng ta so với tình huống của cha mẹ huynh không giống nhau.Không được, hay là chúng ta bỏ trốn đi!” Băng Nghiên thành thật nói.Chuyện xưa của Tần Vũ và Khương Lập nàng đã nghe Tần Tư kể từ lâu, trong lòng cũng đã khẳng định đó là một tình yêu hoàn mỹ.Cũng chính vì vậy mà nàng lo lắng sẽ bị ngăn cản, nên mới nghĩ ngay đến chuyện bỏ trốn, giống như Tần Vũ với cha của Khương Lập năm xưa.
“Ha ha ha!” Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Băng Nghiên, Tần Tư lại không nhịn được cười lớn, khiến Băng Nghiên bên cạnh tức tối giậm chân.
Bỏ trốn? Tần Tư vừa cười vừa nói:
“Ta nói này, nàng đừng có hở một tí là lại bỏ trốn này bỏ trốn nọ có được không? Nàng muốn làm ta cười chết hay sao?”
“Cười? Huynh còn dám cười, coi ta dạy dỗ huynh!” Băng Nghiên đe dọa.
“Xuy xuy xuy!” Lúc này Tần Tư không biết nên khóc hay cười mới phải.Bị Băng Nghiên đe dọa tất nhiên không phải chuyện tốt.
Tiếp theo, Tần Tư kéo Băng Nghiên lại gần, nhẹ giọng nói:
“Ta nghĩ phải nói cho nàng biết, thực lực của cha ta đích thật rất cường đại.Nếu người không đồng ý thì chúng ta không có cách nào bỏ trốn được đâu.”
“A? Vậy phải làm sao bây giờ?” Băng Nghiên kinh ngạc, lại thấy Tần Tư không dùng truyền âm, vội trách: “Huynh nói toạc ra như vậy làm gì? Nếu bị bá phụ nghe được thì làm thế nào?” Nói xong nàng lại tự trấn an: “Không, mặc kệ có bao nhiêu khó khăn, chúng ta nhất định sẽ vượt qua được hết!”
Tần Tư thu hồi vẻ cười cợt, nghiêm túc nói:
“Nghiên nhi, ta nói thật, ta không hề cười sự kiên trì của nàng đâu! Mà là cha ta thật sự rất mạnh, mạnh đến mức nàng không thể tưởng tượng được.Bất kể chúng ta truyền âm hay là sử dụng cấm chế ngăn cách, hay là nói nhỏ đến đâu, cũng đều không thể qua mắt được cha ta.Người có thể nghe được chúng ta truyền âm, khẳng định là một chữ cũng không lọt.”
“A!” Băng Nghiên kêu lên thất thanh.
Lúc này Băng Nghiên chỉ muốn có một cái lỗ nào đó để chui xuống cho xong.Tưởng là sau lưng Tần Vũ có thể bàn bạc một chút với Tần Tư, ai ngờ mọi chuyện đều không thể qua mắt ông.Nàng nhất thời không thể chấp nhận được.
