Đang phát: Chương 166
Tần Vũ không quan tâm Cổ Bàn có trở thành người nắm quyền vũ trụ thứ tư hay không, dù sao trước đây hắn cũng có duyên với Cổ Bàn rồi.
“Đại ca, việc huynh trở thành người nắm quyền vũ trụ thứ tư đệ không để ý, bây giờ đệ chỉ muốn biết tình hình của con trai mình mà thôi.” Tần Vũ nhìn thẳng Cổ Bàn và nói với Hồng Mông.
“Ừm, với cấp bậc của chúng ta, cũng có nhiều việc khác quan trọng hơn, nên không để ý cũng phải.” Hồng Mông nói, ánh mắt đầy ẩn ý liếc nhìn Cổ Bàn.
Tần Vũ không để tâm, quay sang nhìn Cổ Bàn, trầm giọng nói: “Thật không ngờ Cổ Bàn lại lợi hại đến vậy, cảnh giới chỉ có tám cấp Tiên Đế, thực lực nhiều nhất cũng chỉ đến Thần Nhân cảnh giới mà lại có thể khai phá Hồng Mông không gian, tự mình sáng tạo vũ trụ.”
“Ha ha.” Nghe Tần Vũ nói, Lâm Mông cười lớn: “Tam đệ, huynh nhớ đệ phải đạt đến thượng phẩm Thần Nhân cảnh giới mới có thể sáng tạo vũ trụ.Cổ Bàn này so với đệ còn kém xa.” Lâm Mông quá rõ Tần Vũ phải trải qua một quá trình dài như thế nào.
“Nói vậy cũng hơi sớm, nhưng phương thức của đệ và Cổ Bàn có khác nhau, hắn dường như đã có lực khai phá không gian rồi.” Tần Vũ nói.
“Nhưng hắn khai phá, tiến vào Hồng Mông không gian đầu tiên lại là một… la bàn.” Hồng Mông nói.
“La bàn? Huynh nói cái… cái la bàn chuyên tu luyện Hồng Mông linh khí đó sao?” Tần Vũ hỏi.
“Hắn sáng tạo vũ trụ cũng nhanh thật, với tốc độ này có lẽ chưa đến mười năm thì vũ trụ tầng thứ nhất không gian sẽ hoàn thành.” Lâm Mông dù không quan tâm ai sẽ là người thứ tư trở thành người nắm quyền vũ trụ, nhưng thấy tốc độ của Cổ Bàn thì không khỏi kinh ngạc.
“Như thế, hắn càng nhanh thì những nghi hoặc trong lòng chúng ta cũng càng nhanh được giải đáp.” Hồng Mông cười nói.Thực ra trong lòng họ có nhiều nghi vấn cần Cổ Bàn giải thích.
Ánh sáng vàng trên người Cổ Bàn không hề suy giảm, tốc độ khuếch trương kéo theo không gian mở rộng – một cảnh tượng kinh khủng mà mắt thường cũng thấy được.Nhưng trong không gian này, linh khí ngày càng ảm đạm, khiến Cổ Bàn phải lấy linh khí từ chính bản thân mình ra bổ sung.Khi linh khí trong cơ thể hắn tiêu hao thì ngay lập tức được tương hồ (chất lỏng sền sệt) hỗ trợ, cứ tuần hoàn như vậy khiến tầng thứ nhất không gian của Cổ Bàn càng ngày càng mở rộng, đồng thời một tia huyền hoàng chi khí xuất hiện bên trong tân vũ trụ.
——————————
“Hồng Quân!”
Trên chiến trường, La Băng tận mắt chứng kiến Hồng Quân tự bạo mà chết.Vụ nổ mạnh kéo theo Lâm Minh, Lâm Lượng cùng yêu vương đáng chết, còn Thạch Thừa Thiên ở xa xa thì cười lạnh không thôi.La Băng thực sự hoảng hốt, nàng suýt nữa thì không thể chấp nhận sự thật này.
“Chủ nhân!” Tứ đại tộc trưởng của Tứ đại Thần Thú là những người đầu tiên cảm nhận được cái chết của Hồng Quân.Từ khi sinh ra, họ đã chờ đợi chủ nhân vô số năm, giờ chủ nhân vừa mới xuất hiện thì lại chết sớm.Nghĩ đến đây, trong ký ức truyền thừa của họ, chủ nhân là vô địch, bốn đại tộc trưởng giờ như đang mơ vậy.
“Hừ!” Thạch Thừa Thiên khinh thường nói: “Còn muốn dùng tự bạo để kéo theo Yêu vương, ngươi nghĩ đơn giản quá rồi.” Hắn không quan tâm Lâm Minh, Lâm Lượng sống chết thế nào, dù sao đã ra chiến trường thì phải có tử vong.Nếu hai người kia thực sự chết thì những gì hắn đã thỏa thuận với Lâm gia coi như không còn gì, thậm chí hắn còn phải cảm tạ Hồng Quân ấy chứ.
Lâm Minh, Lâm Lượng đều đã chết một lần và không thể chết thêm lần nào nữa, hai người họ ở gần Hồng Quân nhất, khi Hồng Quân tự bạo thì cả hai căn bản không kịp chạy.Bị cuốn vào vụ nổ ở cự ly gần như vậy, với tu vi thượng phẩm Thần Nhân của họ, ngay cả một khắc cũng không chống được, lập tức bị chấn thành bụi.Hai miếng ngọc bội thần khí vây quanh Hồng Quân cũng tan thành mây khói.Chỉ có Yêu vương là được Thạch Thừa Thiên hút trở lại hồ lô trước khi Hồng Quân tự bạo.
“Bùng!” Một tiếng nổ lớn vang lên, những vật phẩm tùy thân của Hồng Quân gồm mấy trăm kiện thần khí, hơn trăm kiện Thiên Thần khí, thậm chí cả nhị lưu Hồng Mông linh bảo Vô Ảnh đao, cùng hàng trăm vật phẩm với ánh sáng khác nhau từ trên cao rơi xuống.Ánh sáng của những vật phẩm rơi xuống như có sức hút kỳ lạ, thu hút tất cả những người tham chiến.
Thạch Thừa Thiên là tộc trưởng của một đại gia tộc ở Thần giới thứ nhất, hắn đã từng chứng kiến vô số sự kiện, nhưng hôm nay, đối mặt với vô số thần khí, thiên thần khí… khóe miệng hắn đột nhiên chảy ra một dòng chất lỏng.Mấy trăm kiện thần khí không đáng nói, ngay cả Thiên thần khí cũng có đến hơn một trăm kiện, nếu không tận mắt chứng kiến, Thạch Thừa Thiên không thể tin được.Ở không gian này, ai có thể cùng lúc mang ra hơn một trăm kiện Thiên thần khí? Gọi là Vô danh không gian cũng đúng, vì không ai có nhiều Thiên Thần khí đến vậy.
Chu Kinh thì hối hận, hắn không ngờ Hồng Quân lại chết đơn giản như vậy.Quan trọng là Yêu vương của Thạch gia vẫn còn tồn tại, ngay cả Tứ đại Thú tộc cũng không đấu lại.Biết vậy hắn đã kéo hết người của Chu gia đến, để có thể chia thêm chiến lợi phẩm, nhưng đã muộn rồi.Giờ phút này, dù là vì sự tồn tại của Yêu vương hay hơn một trăm kiện thiên thần khí kia đều khẳng định một điều: Thạch gia sẽ trở thành gia tộc mạnh nhất trong không gian này, và không ai có thể thay đổi vị trí số một của họ.
Chu Lam đã chết, nhưng Chu Kinh không quan tâm đến điều này.Mỗi người khi đi làm nhiệm vụ quan trọng thì trong tộc cũng đã chuẩn bị cho sự hy sinh.Từ khi người đó đi làm nhiệm vụ thì trong tộc đã sớm chuẩn bị “hậu sự” và tuyển người mới.
“Ta giết ngươi!” Tôn Ngộ Không hai mắt đỏ bừng, toàn thân bộc phát kim quang.Hướng Thạch Thừa Thiên lao tới, cùng lúc đó Huống Thiên Minh, La Băng, Nghịch Ương cũng xông tới.Họ không nói một lời, nhưng nhìn sắc mặt của họ ai cũng thấy được bi thương, phẫn nộ.
Thạch Thừa Thiên giờ phút này đặc biệt cao hứng, hoàn toàn không để ý tới những người vây quanh hắn, Yêu vương đang thu thập các thiên thần khí của Hồng Quân theo lệnh của hắn.Thạch Thừa Thiên đứng trong vòng vây nhưng vẫn cười đắc ý.
“Thế nào? Nhìn bộ dạng phẫn nộ căm hận của các ngươi, chắc là muốn báo thù cho Hồng Quân hả?” Thạch Thừa Thiên vừa nói vừa nhìn Yêu Vương ở không xa.Ý tứ rõ ràng là: “Với bản lĩnh của các ngươi mà cũng muốn trả thù cho Hồng Quân sao?”
“Mẹ nó! Ăn một gậy của lão Tôn đi!” Tôn Ngộ Không đã bi phẫn cực độ, không dùng chiêu thức gì, hoàn toàn như một người bình thường đánh nhau, giơ gậy lên cao định đập xuống đầu Thạch Thừa Thiên.
Thạch Thừa Thiên giờ phút này tâm tình cực tốt, chỉ cười ha ha, không thèm để ý đến gậy của Ngộ Không.Gậy chưa kịp tới người hắn thì hắn đã tùy ý giơ tay lên phất nhẹ một cái.
“Bùng!” Âm thanh kim loại va chạm vang lên, Tôn Ngộ Không thổ huyết, nhanh chóng bị đánh bay ra ngoài, để lại một vệt máu dài trên quỹ đạo bay.
“Nghịch Thiên Nhất Kiếm!” Nghịch Ương đã đến phía sau Thạch Thừa Thiên, khởi động Nghịch Thiên nhất kiếm khiến thân kiếm xuất hiện một mảng kiếm quang, như tia chớp bổ thẳng vào người Thạch Thừa Thiên.
“Hừ, chút tài mọn.” Thạch Thừa Thiên xoay người, cây thước tử của hắn đã nhanh chóng đón Nghịch Thiên nhất kiếm của Nghịch Ương.
“Uỳnh!” Hai luồng kình khí cường đại va chạm nhau bộc phát ra năng lượng cường đại bắn về bốn phương tám hướng.Nghịch Ương bị dư kình chấn bay đi rất xa, trong khi Thạch Thừa Thiên không hề động đậy, mạnh yếu đã rõ.
Huống Thiên Minh giờ đã biến thân hoàn toàn, ánh mắt phát ra kim quang dữ dội, nhanh chóng bay tới vây quanh Thạch Thừa Thiên, tìm những góc độ hợp lý để tấn công.Nhưng Huống Thiên Minh đã bị thương, nên không thể phát huy hết toàn lực, đối với Thạch Thừa Thiên mà nói, căn bản không gây ra thương tổn.
La Băng vẫn chỉ đứng một bên nhìn, ánh mắt lạnh lùng đến khó tả, không có ý định động thủ.Nàng cứ vậy nhìn huynh đệ của Hồng Quân điên cuồng báo thù cho hắn.
“Băng Nhi, thật ra từ lâu ta rất muốn nói với muội một câu: Ta yêu muội.” Tiếng nói của Hồng Quân vẫn còn vang vọng trong đầu nàng.Dù theo lý thuyết thì họ chỉ mới chết một lần, nhưng sau khi chết sẽ xuất hiện ở đâu? Khi nào? Thậm chí có xuất hiện lại hay không nàng cũng không biết.
Đột nhiên nàng như nghĩ ra điều gì đó, mắt có chút ướt át, nàng quay người đi, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Huynh, lý tưởng của huynh muội nhất định sẽ giúp huynh thực hiện.” La Băng thầm nhủ, thân hình nhoáng lên đã đến trước mặt Thạch Thừa Thiên.
“Thạch Thừa Thiên, hôm nay ngươi nhất định phải chết!” Giọng La Băng lạnh như băng, không có chút cảm xúc nào, đồng thời trong mắt bắn ra kim quang, một luồng năng lượng xanh biếc bao quanh toàn thân nàng, đồng thời một luồng khí màu đen bao vây lấy Thạch Thừa Thiên.
“Ta nhất định phải chết? Chỉ bằng ngươi? Ha ha ha!” Thạch Thừa Thiên như nghe được chuyện cười hay nhất trên đời, khinh thường nhìn La Băng: “Tiểu nha đầu, chỉ bằng ngươi cũng muốn giữ ta lại? Có vẻ như ngươi đánh giá cao bản thân quá rồi?”
“Bùng!” Nắm đấm của Huống Thiên Minh vừa lúc đánh mạnh vào người Thạch Thừa Thiên, hắn nổi giận quát: “Cút ngay cho ta, chỗ này không phải chỗ của ngươi!” Vừa nói xong, Huống Thiên Minh cảm thấy nắm tay mình dường như dính chặt trên người Thạch Thừa Thiên, không thể rút ra.
“Thạch Thừa Thiên, đi chết đi!” Tiếng La Băng lại vang lên.Lời này không dọa được Thạch Thừa Thiên nhưng lại khiến Huống Thiên Minh kinh sợ.Cương Thi nhất tộc và Tu La nhất tộc đã chiến đấu bao nhiêu năm, Huống Thiên Minh hiểu rõ nhất tình huống của La Băng.Ánh sáng xanh biếc kia chính là tính mạng nguyên lực, luồng khí màu đen nhạt chính là linh hồn lực của La Băng.
“Cút!” Thạch Thừa Thiên hét lớn một tiếng, giơ tay phải đánh Huống Thiên Minh văng ra xa, nhưng đúng lúc này, một chuyện khiến hắn kinh sợ đã xảy ra.Bất tri bất giác, thân thể hắn không thể cử động.Luồng khí màu đen sau khi tiến vào đã hoàn toàn trói buộc hắn.
Đây chính là tuyệt kỹ của Tu La Ma hoàng đạo, lợi dụng tính mạng nguyên lực và linh hồn lực để đối phó đối thủ.Chỉ cần cảnh giới chênh lệch không quá lớn, hoàn toàn có thể khiến đối phương không thể hoạt động.
“Yêu Vương!” Cũng may tinh thần hắn không bị ảnh hưởng, nhanh chóng truyền lệnh cho Yêu vương.Hắn hoảng sợ khi thấy Yêu vương đang bị Tứ đại Thú tộc vây quanh, không thể thoát ra, và chính hắn cũng không thể mở nắp hồ lô.
“Băng Nhi, phần còn lại giao cho ta đi.” Một giọng nói nhàn nhạt vang lên nhưng mang theo vô tận thương cảm, vang vọng khắp chiến trường khiến ai cũng nghe thấy, thậm chí nhiều người cảm thấy chói tai, như vang vọng khắp không gian.
