Đang phát: Chương 163
Thạch Thừa Thiên ngày càng kinh hãi, trước đây hắn không tin một gã trung phẩm thần nhân lại có thực lực cường đại đến vậy.Dù hắn vẫn chiếm ưu thế, nhưng biết rằng để thắng Hồng Quân không phải chuyện một sớm một chiều.
Ngay khi hai bên đang giằng co thì một tiếng gầm kinh khủng vang lên sau lưng quân của Thạch – Lâm.Tiếp đó là vô số tiếng gầm khác.Những thân hình to lớn như núi, một đoàn quái thú không ngừng tiến về phía liên quân Thạch – Lâm.
Thạch Thừa Thiên kinh hãi, thần thức của hắn mạnh nhất trong liên quân, bao phủ toàn bộ phía sau.Dẫn đầu là một con Huyền Hổ thú, mà hắn biết rõ con Huyền Hổ thú này – tộc trưởng Lạc Kha.Tộc trưởng Huyền Hổ thú xuất hiện cùng hơn mười vạn thành viên, trùng trùng điệp điệp tiến vào chiến trận.
“Rút lui, mau rút lui!” – tiếng Thạch Thừa Thiên vang lên trong đầu binh lính.Liên quân vốn chưa quen chiến đấu nên co cụm lùi lại.
“Thạch tộc trưởng,” – Hồng Quân thấy sắc mặt Thạch Thừa Thiên biến đổi liền dừng tay, nói: “Ta nói lại lần nữa, nếu ngươi tự nguyện rút quân và Thạch gia từ nay không gây khó dễ cho thần giới thứ hai, ta có thể bỏ qua.Ngươi thấy thế nào?” Bây giờ Hồng Quân không còn xem giết người là mục đích chính, binh lực và thực lực mới là thứ để đạt được mục đích.
Thạch Thừa Thiên nhìn Hồng Quân bằng ánh mắt âm độc: “Hồng Quân, ta không ngờ ngươi có thể khiến Huyền Hổ thú làm việc cho ngươi.Hơn nữa, thành của ngươi có hơn mười vạn Huyền Hổ thú, lại có cả lão già Lạc Kha…cũng khó đối phó.Nhưng ngươi nghĩ với chút thực lực đó có thể định đoạt thắng thua sao? Ngươi xem thường thần giới thứ nhất quá rồi.”
“Gì?” – Hồng Quân bật cười: “Nếu ngươi cho rằng đây là toàn bộ thực lực của ta thì ngươi quá xem thường ta rồi.”
Thạch Thừa Thiên rùng mình, không biết đây có phải toàn bộ thực lực của Hồng Quân hay không, nhưng nghe lời nói tự tin như vậy, nếu Hồng Quân thành xuất toàn bộ lực thì trận này khó đánh.Dù nghĩ vậy, ngoài mặt hắn vẫn cười lạnh: “Hừ, Hồng Quân, đừng tưởng mạnh miệng là người khác sợ.Ngươi nói chưa xuất hết thực lực? Ta muốn xem thực lực thật sự của ngươi lợi hại đến đâu.”
Hồng Quân mỉm cười, lạnh lùng nói: “Thật không? Thạch tộc trưởng, ngươi có thể nhìn lại phía sau mình xem.”
Thạch Thừa Thiên chau mày, nhưng vẫn chưa vội quay lại, mắt không nhìn được nhưng thần thức đã bao trùm khu vực.
Một ngàn vạn liên quân và bảy người Hồng Quân thành đang chiến đấu cũng tạm dừng tay, chỉ còn trận pháp di động của hai bên duy trì.Đồ thần trận bị tách rời, không còn tập trung như trước.
Hiện tại chỉ còn mười cái diệt thần trận, nhưng vấn đề không phải ở đó.Quan trọng nhất là Huyền Hổ thú gia nhập chiến trận, Thạch Thừa Thiên kinh hãi: “Quả nhiên Lạc Kha dẫn theo bốn mươi vạn Huyền Hổ thú trưởng thành, dù chỉ là bốn mươi vạn nhưng hoàn toàn có thể tiêu diệt một ngàn vạn thượng phẩm thần nhân đại quân.”
Nếu chỉ có vậy thì chưa đủ để Thạch Thừa Thiên công nhận trận chiến này, nhưng lúc này, xung quanh một ngàn vạn liên quân xuất hiện vô số thần nhân.Hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm thần nhân đều có, số lượng lên tới mấy ngàn vạn.Dù tu vi chênh lệch, nhưng Huyền Hổ thú đã tham chiến, giết đi một bộ phận thượng phẩm thần nhân của liên quân.Có thể nói, Hồng Quân đang chiếm ưu thế về số lượng tuyệt đối.
Chu Kinh, người được giao chỉ huy, quan sát cẩn thận.Từ khi đến đây, hắn không ngờ hai bên đã tung ra quá nửa thực lực, cuộc chiến này chắc chắn không kéo dài.Hắn thấy Chu gia không tham gia là một lựa chọn tuyệt vời, dù sao họ đã có Chu Lam làm nội gián.Chu gia muốn nhúng tay lúc nào cũng được, thậm chí còn mang theo tám đội di động trận pháp tập trung gần đây.Hơn nữa, họ luôn giữ khoảng cách với Thạch Lâm, lại được Chu Kinh dùng mê trận và ảo trận che giấu nên không lo bị phát hiện.
“Ha ha ha, hay lắm!” – Thạch Thừa Thiên nhìn tình hình chiến sự đột nhiên cười lớn, chỉ vào Hồng Quân: “Hồng Quân, ta không ngờ lần đầu khai chiến ngươi đã khiến ta lộ thực lực, ta bội phục ngươi.” Thạch Thừa Thiên giơ ngón tay cái lên: “Được, ta cho ngươi thấy thực lực của Thạch gia.”
Hồng Quân ngạc nhiên, nhưng thầm nghĩ: “Ta còn ba vị tộc trưởng, bốn mươi vị tinh binh chưa tung ra mà.”
Trong khi Hồng Quân còn đang ngạc nhiên, Thạch Thừa Thiên nhắm mắt lại, lẩm bẩm, cả người được bao phủ bởi ánh sáng xanh.Dù chỉ là một lớp khói mỏng manh, nhưng Hồng Quân tin rằng nó ẩn chứa một lực phòng ngự kinh người.
Thời gian trôi chậm, nhưng đối với mọi người dài như cả thế kỷ.Đột nhiên Thạch Thừa Thiên mở mắt, quang mang bạo phát, hắn hét lớn: “Khai!”
Cùng với âm thanh đó, một chiếc hồ lô nhỏ bay ra từ người Thạch Thừa Thiên.Chiếc hồ lô màu nâu tro, trông không bắt mắt.Vừa bay ra, hồ lô mở nắp, một làn khói xanh nhè nhẹ bay ra.
“Ngao ~~~~~~!” – một tiếng rống còn khủng khiếp hơn tiếng gầm của Huyền Hổ thú vang lên.Một con quái thú to gấp đôi Huyền Hổ thú dần dần xuất hiện giữa không trung theo làn khói.Cùng lúc đó, vô số yêu thú với hình thể khác nhau xuất hiện, số lượng nhiều đến mức không thể đếm nổi.
Hình dạng của yêu thú khổng lồ kia hết sức kỳ quái, đầu chó, thân hổ, bốn chân, bốn cánh.Yêu thú ngẩng đầu lên trời gầm một tiếng, âm thanh khiến không gian xung quanh run rẩy, tiếng rống khiến đại bộ phận binh lính trên chiến trường đánh rơi binh khí, kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.Chỉ một tiếng rống thôi suýt chút nữa khiến nguyên anh của một số người có tu vi thấp bị chấn nát.
“Cái gì?” – Hồng Quân kinh ngạc, với thực lực của quái thú này có thể nói đã gần đến trung bộ Thiên thần cảnh giới.Chuyện gì xảy ra?
“Phụt!” – Thạch Thừa Thiên phun ra một búng máu, hiển nhiên việc thả hồ lô và quái thú ra cũng khiến hắn bị ảnh hưởng, khuôn mặt tái nhợt, nghiêm giọng nói: “Hắc hắc, Hồng Quân, đây chính là thực lực của ta, ta gọi nó là Yêu Vương, ta để nó ‘phục vụ’ các ngươi cho chu đáo.”
Thạch Thừa Thiên nói xong liền bay ra khỏi vị trí, đồng thời truyền âm cho Lâm Minh, Lâm Lượng cùng tất cả Thạch gia trưởng lão quay lại.
“Yêu vương, ngươi mang theo các huynh đệ đồ sát một phen, lần này ta mang đến cho ngươi toàn vật bổ đấy.” – Thạch Thừa Thiên ra lệnh.
“Ngao!~~~~~~~~” – Quái thú có vẻ hiểu được tiếng nói của Thạch Thừa Thiên, hưng phấn kêu lên một tiếng, hai mắt đảo đi đảo lại, cuối cùng dừng lại trên người tộc trưởng Huyền Hổ thú – Lạc Kha.
Sắc mặt Lạc Kha biến đổi, dù sao hắn cũng là tộc trưởng Huyền Hổ thú, không biết lai lịch quái thú này, nhưng chỉ nhìn khí thế cũng biết nó mạnh đến đâu.
Sắc mặt Hồng Quân cũng biến đổi, hắn thấy mục tiêu của Quái thú là tộc trưởng Huyền Hổ thú.Tứ đại thú tộc đã nhận hắn làm chủ nhân, hắn phải có trách nhiệm bảo vệ họ khi gặp nguy hiểm.Nghĩ vậy, chín thanh kiếm hợp thành một, tạo thành thượng phẩm Thiên thần khí Phá Thiên.Tay cầm kiếm, Hồng Quân quát lớn: “Súc sinh, hãy tiếp Nghịch Thiên nhất kiếm của ta!” Một kiếm chém ra, hào quang bùng phát, bao phủ toàn bộ quái thú.Hồng Quân cũng giống như Nghịch Ương, một kiếm tung ra toàn lực, không để ý đến tiểu yêu xung quanh.
Cùng lúc đó, Nghịch Ương, Ngộ Không…nhận được truyền âm của Hồng Quân, lập tức bay về phía hắn.Huyền Hổ thú cũng không thèm để ý đến thượng phẩm binh lính mà quay ra chém giết yêu thú.
“Ngao~~~~………….:”
Yêu vương rống to một tiếng, hào quang tan đi, lộ ra bản thể.Không có gì khác biệt, yêu vương đầu vẫn lúc lắc, thỉnh thoảng liếm lên vai, không hề có một vết thương nhỏ.
Chu Kinh giật mình, không ngờ Thạch gia lại có một loại quái thú khủng khiếp như vậy, hắn cảm giác được yêu vương đã thoát khỏi tu vi thần nhân cảnh giới, một tu vi mà bọn hắn không thể đối kháng.Đừng nói là Chu Kinh, ngay cả Lâm Minh, Lâm Lượng cũng mở to mắt nhìn Yêu vương, không thể tin được.Phải biết rằng, Nghịch Thiên nhất kiếm của Hồng Quân không phải thứ họ có thể đỡ được.Ngay cả liên minh ba người Lâm Minh, Lâm Lượng và Thạch Thừa Thiên cũng không dám chống lại.Nhưng không ngờ vũ khí bí mật của Thạch gia – Yêu vương – lại đương nhiên chống lại, mà đáng sợ nhất là không hề có một vết thương nào.
Thạch Thừa Thiên đắc ý cười, Huyền Hổ thú dù mạnh hơn yêu thú bình thường, nhưng chỉ cần Yêu vương thôi cũng đủ tiêu diệt hết bọn chúng, hơn nữa yêu thú chết cũng chẳng sao, dù sao trong hồ lô của hắn còn nhiều lắm.
“Hồng Quân,” – Thạch Thừa Thiên giờ đã chiếm ưu thế, quát lớn: “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, giao ra Thiên thần khí và trận đạo quyển trục, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống, còn cho ngươi một vị trí trong Thạch gia trưởng lão, nếu không…ngươi chỉ còn đường chết.”
Hồng Quân không để ý tới lời của Thạch Thừa Thiên, những người khác đang chiến đấu với Yêu vương thì hắn không ngừng kết ấn, có vẻ như sắp tung ra một chiêu gì đó.
Chu Kinh hiểu rõ về trận pháp, thấy hành động của Hồng Quân liền nhíu mày, quay qua Thạch Thừa Thiên nói: “Thạch tộc trưởng, Hồng Quân đang chuẩn bị tung ra một chiêu gì đó cực mạnh, chúng ta có nên quấy rầy hắn một chút không…?”
“Hừ!” – Thạch Thừa Thiên hừ lạnh: “Cho dù là chiêu cực mạnh của Hồng Quân hay Nghịch Thiên nhất kiếm, hay bất kỳ ấn kết nào cũng vô dụng với Yêu vương của ta.Ngoại trừ Hồng Quân hiểu được không gian pháp tắc, Yêu vương đã đạt gần tới cảnh giới trung bộ Thiên thần, có thể nói tại tầng không gian này nó là vô địch.”
“Tự phụ!” – Chu Kinh thầm mắng.Nhưng thực tế cho thấy, Thạch Thừa Thiên hoàn toàn có tư cách để tự phụ.
“Yêu vương này đã đến gần trung bộ Thiên thần sao?” – Chu Kinh thầm nghĩ.
