Đang phát: Chương 140
Trên đường đi, tranh thủ nghỉ ngơi, vết thương của Nghịch Ương và Liễu Hàn Thư đã đỡ hơn nhiều, tay chân cũng đã lành lặn.Họ đứng trên không trung, chờ Thạch Nhược Tín tự chui đầu vào rọ.
Thạch Nhược Tín quả nhiên đi theo đúng kế hoạch của Hồng Quân.Vì không có cao thủ trận pháp nào thực thụ, nên không ai có thể nhìn thấu được trận pháp mà Hồng Quân bày ra.Ảo trận tạo ra cảnh tượng giống hệt như thật, chỉ có cảnh vật xung quanh là thay đổi, khiến người ta không nhận ra đây là đường thông tới mỏ Huyền Tinh Thiết.
“A ha, bọn họ đến nhanh thật.Sư huynh, Nghịch Ương tiền bối, hai người ở đây chờ nhé, để ta đi chuẩn bị chút tiết mục đón tiếp thành chủ của họ.” Hồng Quân cười nói, đồng thời vung tay tạo ra một trận pháp ẩn thân cho hai người.Thân ảnh hắn loé lên, biến mất hút sau hơn mười dặm.
Nghịch Ương lắc đầu nói: “Tiểu Quân thực lực mạnh mẽ quá.Không biết hắn còn có thể tạo ra bao nhiêu kỳ tích nữa ở cảnh giới hạ phẩm thần nhân này!”
Liễu Hàn Thư cười đáp: “Tiền bối, đừng nghĩ nhiều nữa.Mau chóng khôi phục thân thể đi, chờ khi nào loại bỏ hoàn toàn tia sét chết tiệt kia khỏi cơ thể, ta còn phải ra ngoài đại chiến một trận nữa.Nếu bỏ lỡ cơ hội này, không biết đến năm nào tháng nào mới gặp lại được đối thủ.” Liễu Hàn Thư chợt nhớ tới lời hứa với Lâm Phi, bất đắc dĩ thở dài.
“Oanh…oanh…oanh!” Hồng Quân cầm Phá Thiên trong tay, liên tục oanh kích một ngọn núi thuộc mỏ Huyền Tinh Thiết.Uy lực của thiên thần khí vô cùng khủng khiếp, ngọn núi dài hơn mười dặm dưới công kích của Hồng Quân không ngừng thu nhỏ lại.Sau nửa canh giờ, nó chỉ còn bằng một phần ba so với ban đầu.
“Là ai? Ai dám to gan đến quấy nhiễu Huyền Hổ Thú nhất tộc ta?” Một giọng nói giận dữ vang lên, mấy quái thú khổng lồ xuất hiện trước mặt Hồng Quân.Quái thú này thân như hổ, sau lưng có hai cánh, đầu như đầu người, trên đầu có một cái sừng dài, đích thị là Huyền Hổ Thú.
Ánh mắt Hồng Quân sắc bén như mũi tên, nhìn chằm chằm mấy cái bóng khổng lồ như núi nhỏ trước mắt, lạnh lùng nói: “Các ngươi chính là lũ…phế vật Huyền Hổ Thú?”
Mấy con Huyền Hổ Thú nghe xong đều ngẩn người.Không phải chúng chưa từng thấy loài người, nhưng loài người mà chúng từng gặp đều vô cùng cung kính, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.Kẻ trước mắt lại dám trực tiếp nhục mạ cả Huyền Hổ Thú nhất tộc.Chúng không cảm thấy phẫn nộ, mà là ngơ ngác nhìn nhau, tự hỏi xem chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng Huyền Hổ Thú dù sao cũng là sinh vật có trí tuệ, rất nhanh liền hiểu ra đối phương đang vũ nhục mình.Đám Huyền Hổ Thú lập tức giận dữ, một tên trong đó gầm lên: “Loài người, ngươi to gan thật đấy, dám vũ nhục Huyền Hổ Thú nhất tộc ta.Ta xem ngươi chán sống rồi đấy.Anh em, xông lên xé xác hắn!”
Ngay lúc đám Huyền Hổ Thú chuẩn bị động thủ, Hồng Quân lập tức lùi lại một chút, hét lớn: “Khoan đã!”
Huyền Hổ Thú lại nghe theo, dù vẫn dừng lại nhưng một tên trong đó tức giận nói: “Loài người, ngươi muốn cầu xin tha thứ thì đã muộn rồi.Dám đắc tội đến Huyền Hổ Thú nhất tộc tôn kính, ngươi tự tìm đường chết, đừng trách ai.”
“Hừ!” Hồng Quân hừ lạnh một tiếng: “Cái gì mà Huyền Hổ Thú tôn kính, cũng chỉ là ỷ các ngươi đông người, chỉ dám lấy nhiều đánh ít mà thôi!”
“Loài người giảo hoạt, Huyền Hổ Thú ta vốn là sống theo bầy đàn, ngươi nghĩ rằng có thể khiến chúng ta đấu một chọi một với ngươi sao? Nếu ngươi nghĩ vậy, ngươi đã sai lầm rồi.Địa vị Huyền Hổ Thú chúng ta sở dĩ tôn kính, là bởi vì chúng ta đoàn kết, sẽ không vì nghĩa khí nhất thời mà để đồng bọn bị thương vong.Được rồi, ta đã giải thích cho ngươi nhiều rồi, ngươi chuẩn bị chết đi!” Vừa nói xong, Huyền Hổ Thú nọ lại chuẩn bị động thủ.
Hồng Quân giờ phút này thật sự không biết nên khóc hay nên cười.Lần trước muốn dụ Huyền Hổ Thú xuất hiện, Hồng Quân căn bản không có cơ hội nói nhiều như vậy để chúng lộ diện.Nhưng lần này thì khác, bởi vì Hồng Quân đã biết Huyền Hổ Thú chính là chủng loại nguyên sinh ở tầng không gian này, số lượng của chúng nhiều không tưởng tượng được, không chỉ có ở mỏ Huyền Tinh Thiết này.Lúc này đây, ngoài đại quân của Thạch Nhược Tín ra, Hồng Quân còn có một kế hoạch lớn hơn nữa.
“Ta nói, lũ phế vật Huyền Hổ Thú các ngươi, chẳng lẽ các ngươi không biết mục đích ta đến đây quấy nhiễu sao?” Hồng Quân nhẹ nhàng hỏi, nhưng những lời này, hiển nhiên còn có tính quyết định hơn so với những câu trước đó.
Mấy con Huyền Hổ Thú vừa lao tới mạnh mẽ dừng lại, một tên trong đó nói: “Loài người, chúc mừng ngươi, ngươi thành công câu giờ thêm được một chút.Được rồi, mau nói lý do ngươi dám đến đây gây hấn?”
Hồng Quân khinh miệt liếc nhìn đám Huyền Hổ Thú: “Hừ, các ngươi có còn nhớ, hơn trăm năm trước, các ngươi đã giết không ít loài người?”
“Ha ha, ta còn tưởng là chuyện gì.Dám đến náo loạn Huyền Hổ Thú nhất tộc ta, đương nhiên là giết sạch, chẳng lẽ để bọn chúng tùy ý đi ra đi vào sao?” Huyền Hổ Thú tỏ vẻ kiêu ngạo, hiển nhiên hắn cũng tham gia vào cuộc thảm sát hơn một trăm năm trước.
Hồng Quân mỉm cười: “Tốt, ngươi thừa nhận là tốt rồi.Nhưng ngươi có biết, trong số những người đó có người của Thạch gia và Chu gia không?”
Đám Huyền Hổ Thú nhìn nhau, lắc đầu: “Cái gì là Thạch gia, Chu gia? Dám quấy nhiễu Huyền Hổ Thú nhất tộc ta, không quản là cái gia gì, đều phải chết không thể nghi ngờ!”
“A ha, phải chết không thể nghi ngờ? Khẩu khí các ngươi lớn thật đấy!” Hồng Quân đảo mắt nhìn mấy con Huyền Hổ Thú: “Bây giờ ta nói cho các ngươi biết, Thạch gia và Chu gia đã phái đại quân đến đây tiêu diệt Huyền Hổ Thú nhất tộc của các ngươi.Mau chóng chuẩn bị lo hậu sự đi!”
“Hừ, các ngươi còn dám đi tìm cái chết, trước tiên đừng nói tới bọn họ, bây giờ là ngươi chết!” Vừa nói, Huyền Hổ Thú nọ vừa xông lên, lần này chúng quyết không nghe Hồng Quân nói nữa.
Nhìn đám Huyền Hổ Thú đang tiến lại gần, Hồng Quân mỉm cười, trong nháy mắt thân ảnh liền biến mất, giống như chưa từng xuất hiện ở đây, chỉ để lại đám Huyền Hổ Thú ngây ngốc nhìn nhau.
“Biến mất?” Một con Huyền Hổ Thú trong đó đã toát mồ hôi lạnh trên trán.
“Ta xem mau mau đi báo với tộc trưởng.” Một con Huyền Hổ Thú nghiêm túc nói: “Sợ rằng những điều hắn vừa nói là thật, mặc kệ như thế nào, trước tiên cứ nên chuẩn bị sẵn sàng.”
Nhìn thật kỹ địa phương mà Hồng Quân đã biến mất, đám Huyền Hổ Thú rốt cuộc cũng bay đi, dựa theo tin hồi âm của tộc trưởng, Huyền Hổ Thú nhất tộc đã bắt đầu toàn bộ tập kết.
Ma Đa, là tộc trưởng của Huyền Hổ Thú ở cả khu vực Huyền Tinh Thiết quáng này, thống lĩnh năm mươi vạn Huyền Hổ Thú trưởng thành.Mỗi Huyền Hổ Thú trưởng thành đều có thực lực của thượng phẩm thần nhân, da thịt còn có thể so với thần khí chiến y, vô luận công kích hay là phòng ngự đều cường hãn hơn rất nhiều so với thượng phẩm thần nhân.Năm mươi vạn Huyền Hổ Thú, tuyệt đối là một thế lực kinh khủng.Nhưng hôm nay Ma Đa cũng đang cau mày rất sâu.
Huyền Hổ Thú bình thường không biết các thế lực nơi này phân chia như thế nào, nhưng là tộc trưởng của cả một khu vực này, Ma Đa biết rõ Thạch gia và Chu gia chính là đại diện cho một cỗ lực lượng như thế nào.Nếu hai cỗ thế lực này liên hiệp, thực lực của chúng tuyệt đối không thua gì so với Huyền Hổ Thú nhất tộc.Một khi đối đầu với bọn chúng, vậy là toàn tộc Huyền Hổ Thú đã đi theo hướng đối lập với Thạch gia và Chu gia, điểm này không phải hắn có thể quyết định được.
Trong một thạch động cực lớn, mười mấy con Huyền Hổ Thú thân thể như những hòn núi nhỏ đang cúi đầu đứng phía dưới.Ma Đa một mình ngồi ở vị trí của tộc trưởng, cẩn thận suy nghĩ.
“Tộc trưởng!” Phía dưới, một con Huyền Hổ Thú rốt cuộc không nhẫn nại được nữa, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch, lớn tiếng nói: “Không biết tộc trưởng còn do dự điều gì? Có loài người xâm phạm, chúng ta đều giết, giống như cuộc thảm sát trăm năm trước mà thôi.”
Có một số việc Ma Đa không rõ ràng lắm.Từ tin tức hắn nhận được, Thạch gia và Chu gia thế lực rất cường đại, cường đại đến nỗi đủ để chống lại Huyền Hổ Thú nhất tộc.Nhưng chuyện này không phải là vấn đề số lượng, mà là chất lượng.Mặc dù về thân thể mà nói, Huyền Hổ Thú trưởng thành có thể so sánh với mười thượng phẩm thần nhân, nhưng trên thực tế, vô luận là Phong Vũ Lôi Đoàn hay là trận pháp di động kinh khủng của Chu gia, căn bản không phải số lượng tương đương Huyền Hổ Thú có thể ngăn cản.Mà đối với Thạch gia và Chu gia, đây căn bản chưa phải là tuyệt chiêu cuối cùng, chỉ là chiến trận xem như tương đối lợi hại mà thôi.
“Hay là…chúng ta đi tìm một cái quáng mạch khác, Huyền Tinh Thiết quáng này để cho bọn chúng.” Một con Huyền Hổ Thú khá nhút nhát nhỏ giọng nói, đây là một kẻ theo chủ nghĩa hòa bình.Mặc dù gan nhỏ nhưng trí tuệ so với Huyền Hổ Thú đồng loại cao hơn nhiều, bởi vậy mới có thể tham dự hội nghị bàn chuyện đại sự như thế này.
“Không được, tên tiểu quỷ nhát gan Khoa Nhĩ này, Huyền Hổ Thú nhất tộc chúng ta khi nào chịu thua người khác? Chúng ta nhất định phải bảo vệ vùng đất này!”
“Không phải ta sợ, chỉ là muốn bảo toàn tính mạng cho mọi người.” Huyền Hổ Thú tên là Khoa Nhĩ kia giải thích.
“Tốt lắm, đừng cãi nhau nữa!” Ma Đa chậm rãi đứng lên, nhìn khắp xuống phía dưới: “Huyền Tinh Thiết quáng, chúng ta không thể buông tha.Nếu muốn tìm một nơi khác, không biết bao nhiêu năm tháng nữa mới gặp được một nơi như vậy, sợ rằng còn chưa tìm được thì chúng ta đã chết đói.Đừng quên chúng ta dựa vào năng lượng ẩn chứa trong quáng thạch mới có thể sinh tồn.”
“Tộc trưởng, theo lời ngài nói, Thạch gia và Chu gia thực lực cường đại, ta nghĩ lần này bọn họ đã có chuẩn bị mà đến.Một khi đứng lên chống lại, chúng ta sẽ tổn thất rất lớn, hơn nữa còn đem đến ẩn họa cho các tộc khác.” Khoa Nhĩ tiếp tục nói.
“Khoa Nhĩ, chuyện này ta cũng đã nghĩ tới, cũng đã cùng với tộc trưởng các tộc khác hiệp thương.Tốt lắm, mang năm mươi vạn chiến sĩ, trước tiên cùng bọn chúng nói chuyện, nếu không thành, Huyền Hổ Thú nhất tộc cũng không phải để mặc cho người khác khi dễ!” Nói đến câu cuối cùng, trong mắt Ma Đa lóe lên một tia tinh quang.
