Chương 122 Nhập Ông

🎧 Đang phát: Chương 122

Trong khi đó, thành Hồng Quân cũng cử người điều tra.Những động tĩnh của tám thành lớn đều được báo về.
“Hắc hắc, lần này chúng ta giăng lưới, không biết có bao nhiêu cá lớn mắc vào.Tám thành lớn không biết có bao nhiêu người.” Hàn Thư cười, chỉ thiếu điều chảy cả nước miếng.Từ khi có được thiên thần khí, hắn vẫn chưa có cơ hội ra tay.Lần trước ở sa mạc chỉ là làm màu thôi, chứ uy lực thật sự của nó hắn còn chưa biết.
“Cần gì quan tâm có bao nhiêu người? Trận pháp của Hồng Quân huynh đệ giết được bao nhiêu?” Nghịch Ương biết rõ trận pháp của Hồng Quân lợi hại thế nào.Trước đây, hai mươi vạn thần nhân tiến vào Thánh Giới thôn đã bị trận pháp tiêu diệt sạch sẽ, chỉ còn lại Liêu Cẩm là được Hồng Quân cố ý cho chạy thoát.
“Nghịch Ương lão ca, lần này huynh sai rồi.Nhiệm vụ của họ không phải để chúng ta giết, mà để chúng ta biết mỏ huyền tinh thiết nguy hiểm đến mức nào.” Hồng Quân không định dùng trận pháp đối phó với người của tám thành lớn.Nếu thực sự muốn giết, thì ai còn dám đến thăm dò vùng đất chết kia?
Ba người đang bàn bạc thì La Băng và Lâm Lâm đến đại sảnh.Lâm Lâm hỏi: “Lần này các người định đi bao lâu?” Lâm Lâm đã nghe qua kế hoạch của họ.Bây giờ nghe họ nói sẽ đối đầu với lực lượng của tám thành lớn, cô cũng có chút lo lắng, nhất là cho Liễu Hàn Thư.
“Chuyện này chúng ta cũng không rõ, nhưng chắc không quá một trăm năm.Lần này chúng ta chỉ cần lên kế hoạch kiềm chế tám thành lớn.” Hồng Quân tự tin nói.
“Lâm Lâm, lần này sau khi trở về, ta sẽ tìm một nơi cùng nàng an hưởng mấy trăm năm.” Hàn Thư thấy Lâm Lâm lo lắng liền đến an ủi.Lâm Lâm nghe vậy liền mỉm cười.
La Băng mặc y phục đen, nhìn Hồng Quân hồi lâu, thản nhiên nói: “Ta muốn đi cùng các huynh.Lâu lắm rồi ta không động thủ.”
Nghịch Ương và Hàn Thư đều trợn mắt.Họ thường chỉ chiến đấu thôi, không ngờ phụ nữ cũng muốn tham gia.Hai người nhìn Hồng Quân ái ngại, ý bảo hắn giải quyết chuyện này.
Nhưng Hồng Quân không hiểu ý, quay lại khuyên La Băng: “Băng nhi, lần này chúng ta đi không có gì vui vẻ cả, muội nên ở nhà với Lâm tỷ tỷ thì hơn.”
“Băng nhi muội muội không giống ta.Ta không thích chém giết, chỉ thích tĩnh tu an tâm tu luyện.Nếu để Băng nhi đi cùng ta thì không có ý nghĩa gì.Trong máu của Băng nhi là khát khao chiến đấu, ta nghĩ mọi người nên mang Băng nhi đi theo.” Lâm Lâm cười nói.
Thực ra, chém giết, chiến đấu là bản tính của La Băng ở Tu La ma giới.Đến đây, dường như cô có trách nhiệm hơn, tính cách cũng trở nên giống một cô gái bình thường hơn.Lần này muốn đi theo Hồng Quân, cô không muốn cuộc đời mình trôi qua một cách tẻ nhạt.Cảm giác đó cô đã trải qua một lần và không muốn lặp lại.
Ba người bất đắc dĩ đồng ý cho La Băng tham gia, mang theo một ngàn thượng phẩm thần nhân.Đoàn người xuất phát…Trên đường đi, họ không hề che giấu, ngược lại còn rất nghênh ngang, như thể sợ người khác không biết tình hình của mình.Như vậy chẳng khác nào tự khai ra bí mật ở mỏ huyền tinh thiết, rằng mình đang đưa quân đi làm gì đó?
Luyện Hỏa thành trong một năm qua cực kỳ náo nhiệt.Mỗi ngày đều có vô số thượng phẩm thần nhân đến rồi bàn bạc, hội họp.Trong một năm, có đến một vạn sáu ngàn thượng phẩm thần nhân đến Luyện Hỏa thành.Đây là một con số đáng kể, có thể là đội quân chủ lực của tám thành lớn vì thiên thần khí.Các thành chủ đặc biệt quan tâm đến vấn đề này.
Đội ngũ của họ lớn hơn Hồng Quân thành nhiều, một vạn sáu ngàn thượng phẩm thần nhân, lại còn có các thống lĩnh của tám thành lớn.Đoàn người tiến thẳng đến mỏ huyền tinh thiết.Ngay cả thượng phẩm thần nhân của Thần giới cũng lần đầu tiên nhìn thấy mỏ khoáng sản liên miên hơn mười vạn dặm, chỉ toàn cát vàng và núi non.Bất kỳ ai cũng phải chú ý đến đội hình như vậy.
Hồng Quân không thất vọng, một vạn sáu ngàn thần nhân đã đến nơi sau ba tháng.Hơn mười người là thượng phẩm thần nhân ngang nhiên đi tới phía trước, không chút e sợ.
“Cái gì?” Nghịch Ương kinh ngạc, nhìn Hồng Quân nói: “Không ngờ chúng ta lại có người quen đến đây.”
Hồng Quân không thể dùng thần thức bao trùm xa như vậy, khó hiểu hỏi: “Người quen cũ? Không thể nào, đệ mới đến không gian này hơn một trăm năm thì lấy đâu ra người quen?”
“Ha ha, Hồng Quân, chẳng lẽ đệ quên lão chủ nhân của Hồng Quân thành sao?” Nghịch Ương vẫn quan sát Liêu Cẩm, nói với Hồng Quân.
Mắt Hồng Quân sáng lên: “Nghịch Ương lão ca, huynh nói chẳng lẽ là Liêu Cẩm?”
“Đúng vậy, không ngờ lão già này lại đi trong đoàn quân của tám thành lớn.”
“Hắc, thì ra là như vậy.” Hồng Quân chợt hiểu ra: “Nghịch Ương lão ca, Liêu Cẩm đi cùng người của tám thành, cùng các thành chủ khác, đệ mới nhận ra…Dù đã biết mỏ huyền tinh thiết nguy hiểm, chúng vẫn tung tin cho chúng ta biết.Hừ…Những tính toán thật là lợi hại.”
Nghịch Ương thở dài: “May mà Tiểu Quân nghĩ ra biện pháp.Xem trận thế của bọn chúng, nếu trước đây chúng ta lao vào khai thác mỏ khoáng, thật là nguy hiểm.”
“Quả nhiên đều là thượng phẩm thần nhân.” Hàn Thư tùy ý dùng thần thức điều tra tu vi của những người kia, kinh ngạc không thôi.Một đội nhiều thượng phẩm thần nhân như vậy không phải chỉ có một hai thành điều động được.Cũng may giờ này Hàn Thư đã có thiên thần khí, nếu là trước kia, hắn thấy từng này thượng phẩm thần nhân thì chỉ còn cách chạy thật nhanh.
“Một vạn sáu ngàn không trăm ba mươi bảy người, thật là đông đảo.” Nghịch Ương lắc đầu than: “Tiểu Quân, đệ quả nhiên là lợi hại.Chỉ một tin tức về thiên thần khí thôi mà khiến cho tám thành lớn điều động nhiều nhân mã đến như vậy.Nếu không có kế hoạch từ trước, có lẽ ta đã về tìm cách đánh tám thành này.”
Hồng Quân miễn cưỡng nói: “Huynh có toàn lực đánh thì có tác dụng gì? Thần giới ngoài chúng ta ra, còn ai có thực lực bảo vệ thành trì?”
Liễu Hàn Thư gật đầu: “Sư đệ nói không sai.Nếu không có trận pháp của sư đệ, chúng ta thật sự ngay cả bảo vệ Hồng Quân thành cũng không nổi nữa là…Huynh xem tám thành lớn đồng khí liên chi như vậy, nếu chúng cùng nhau tấn công Hồng Quân thành, chúng ta chỉ còn cách chạy trốn mà thôi.”
Nghịch Ương bị hai người nói cho đỏ mặt, xấu hổ nói: “Thật ra ta chỉ muốn đánh một trận, hạ được Luyện Hỏa thành…Như vậy chúng ta có hai tòa thành trì gần nhau, muốn bảo vệ cũng dễ hơn.”
Hồng Quân và Liễu Hàn Thư nghe xong thì đều gật đầu: “Chuyện này không sai, mục tiêu của chúng ta ở đây chính là Luyện Hỏa thành.Sau này có đánh nhau một trận cũng đáng lắm.”
“Bọn họ đã đi qua.” La Băng từ đầu tới giờ chưa từng nói câu nào đột nhiên lạnh lùng lên tiếng.Ba người không ai bảo ai đều rùng mình một cái.
Một vạn sáu ngàn người căn bản không biết, họ vừa đi qua một vòng Quỷ môn quan.Nếu Hồng Quân hạ sát thủ, khởi động trận pháp, đều có thể bắt tinh anh của tám thành lớn phải chết.
Đi đầu là bát đại thành chủ.Lục Chiến Thiên luôn cẩn thận đột nhiên nhíu mày nói: “Dừng lại…”
“Làm sao vậy?”
“Chuyện gì xảy ra?”
Các thành chủ, phó thành chủ, thống lĩnh thành vệ quân…nhao nhao hỏi.Đã đến được mỏ huyền tinh thiết, nói cách khác là không còn cách xa bao nhiêu thiên thần khí…giờ bảo dừng lại ai chịu nổi chứ? Ai cũng không chịu nổi, vì sức hấp dẫn của thiên thần khí là quá lớn.
“Các vị, xin nghe ta nói.” Lục Chiến Thiên nhanh nhảu nói: “Không biết mọi người có chú ý không, nhưng theo lý thuyết thì người của Hồng Quân thành phải đến sớm hơn chúng ta.Mặc dù chúng ta không biết lộ tuyến, nhưng một chút tung tích cũng không có, tựa hồ…có cái gì đó không đúng.”
“Có cái chó chết gì mà không đúng…” những người bên dưới lại nhao nhao lên một lần nữa.
“Cụ thể ra sao ta cũng không rõ, nhưng cuối cùng ta không hiểu được, hình như có người giở trò, chờ chúng ta sập bẫy.” Lục Chiến Thiên lại suy tư, hắn thực sự không biết cái điểm “không đúng” là ở chỗ nào.Nhưng trực giác nói cho hắn biết chỗ này là chỗ cực kỳ nguy hiểm.Không thể không nói trực giác của Lục Chiến Thiên cực kỳ nhạy bén, nhưng bây giờ bọn họ phát giác thì cũng đã muộn mất rồi.Tất cả mọi người đều đã đi vào trận pháp của Hồng Quân.Bây giờ muốn chạy ra khỏi mỏ khoáng chỉ có hai biện pháp: Một là theo đường cũ trở về, như vậy vẫn phải qua một lần trận pháp của Hồng Quân.Đương nhiên, nếu thấy họ có ý trở về thì Hồng Quân chỉ cần khởi động trận pháp…lúc đó thì chết bao nhiêu mà tính bây giờ.Không những thế, gần đến chỗ “có thiên thần khí” rồi mà quay về thì chẳng phải phí công sao?
Thứ hai là tiếp tục đi xuyên qua phiến mỏ khoáng, khó khăn này cũng không hề kém hơn đi qua trận pháp của Hồng Quân một chút nào.
“Hừ, nói nửa ngày cũng chỉ là nói nhảm.Những người Luyện Hỏa thành các ngươi đều nhát gan, muốn về thì về đi.” Công Tôn Hùng từ đầu đã có ý muốn đối đầu với Lục Chiến Thiên, theo hắn thì đối với Lục Chiến Thiên chỗ nào cũng là khó khăn, là nguy hiểm.
“Nói nửa ngày cũng như chưa nói.Chỗ này nguy hiểm thế nào ai mà chẳng biết, nếu không thì ức ngàn năm qua đã có người đến đây khai thác mỏ khoáng.Chỗ có thiên thần khí mà không nguy hiểm được sao? Chúng ta vì muốn thiên thần khí mà tới, ba người kia có thể lấy được thiên thần khí thì chúng ta cũng có thể.” Một hồng y đại hán đứng bên cạnh Lục Chiến Thiên cũng nhảy vào đả kích.
“Hừ, ai nói ta sợ? Ta chỉ hảo tâm nhắc nhở các người thôi.Nếu các ngươi không hiểu hảo ý của ta thì ta cũng không nói gì thêm, mọi người cứ tự bảo trọng cho bản thân mình.” Lục Chiến Thiên vốn rất tin vào trực giác của mình, nhưng mọi người xung quanh đều cố ý nói hắn nhát gan nên đột nhiên hắn cảm thấy mình có lẽ đang nghi ngờ thái quá, chính vì thế hắn lại càng hạ quyết tâm: Phải tìm bằng được thiên thần khí.
Bỏ đi mọi điều hoài nghi, bát đại thành chủ mang theo thuộc hạ của mình từng bước từng bước một tiến vào lãnh địa có mỏ huyền tinh thiết.Nhưng họ căn bản không hiểu được, cái chờ đợi họ không phải là thiên thần khí mà là một trận đồ tàn khốc.

☀️ 🌙