Chương 113 Sát

🎧 Đang phát: Chương 113

“Ầm!” Nghịch Ương vung kiếm xuống không hề nương tay, hai gã trung phẩm thần nhân hộ vệ lập tức bỏ mạng.Liêu Trạm bên cạnh dù tức giận nhưng cũng phải nhịn, dù chỉ là trung phẩm thần nhân nhưng chỉ mới hôm nay thôi đã có hơn mười người chết rồi.Tuy nhiên, hắn cũng có chút may mắn khi đã phần nào nắm được chiêu kiếm của Nghịch Ương qua những lần giao chiến vừa rồi.
“Ta nói Liêu thành chủ này, mấy người ngươi đưa đến để ta luyện tập chẳng ra gì cả, công lực thì yếu, số lượng lại ít, thật là chán.Có lẽ ta và Hồng Quân tiểu hữu phải ra ngoài thành thôi.” Nghịch Ương vừa giết xong hai người đã nhíu mày phàn nàn với Liêu Trạm.
Liêu Trạm toát mồ hôi lạnh, đây đúng là uy hiếp trắng trợn! Nhưng hắn chẳng còn cách nào, chỉ có thể chờ tin từ tộc thúc, cầu mong tin tức chỉ đạo đến nhanh thôi.
“Nghịch Ương thủ lĩnh, ta thấy…tu luyện không nên nóng vội.Đạt tới cảnh giới thượng phẩm thần nhân đâu phải dễ, ta đã phái người đi rồi…chắc phải vài ngày nữa mới về.Thôi thì ngươi cứ chịu khó…vài hôm, sẽ có cao thủ cho ngươi luyện tập…” (trong lòng thì chắc đang chửi thầm).
“Tiểu Quân, đệ thấy sao?” Nghịch Ương quay sang hỏi ý kiến Hồng Quân.
“Nếu Liêu thành chủ đã có thành ý như vậy, chúng ta cung kính không bằng tuân lệnh.Chỉ là mấy trung phẩm thần nhân này yếu quá, nhờ Liêu thành chủ cấp thêm người.”
Liêu Trạm nghe những lời này suýt chút nữa thì chửi ầm lên, bao nhiêu mới đủ chứ? Cả Lạc Phượng thành này tính ra cũng chỉ có khoảng trăm vạn trung phẩm thần nhân, cho ngươi giết mười mấy người một ngày còn muốn thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn giết hàng trăm, hàng ngàn một ngày chắc?
“Rõ, rõ…” Liêu Trạm chỉ biết ngoài miệng đồng ý, nhưng trong lòng thì tính toán không ngừng.
“Tộc thúc à, ngài có thể hành động nhanh hơn chút được không? Ta sắp chịu hết nổi rồi!” Liêu Trạm cảm thấy lòng mình như đang rỉ máu.
Nói về Liêu Cẩm, lão đã bố trí hai mươi vạn thần nhân, trong đó có năm vạn trung phẩm thần nhân, ba ngàn thượng phẩm thần nhân, còn lại là hạ phẩm thần nhân.Lão cũng dẫn theo một số đệ tử Liêu gia trùng trùng điệp điệp tiến về Thánh giới thôn.
Tổng số người của Thánh giới thôn không quá hai vạn, Liêu Cẩm lại điều động đến hai mươi vạn, nếu thực sự muốn đồ sát thì chỉ cần năm trăm thượng phẩm thần nhân thôi cũng đủ san bằng nơi này.Hiển nhiên, ý định của Liêu Cẩm không phải là san bằng Thánh giới thôn.
Từ lúc Liêu Cẩm phân phối người đến giờ cũng đã mất ba ngày.Hiện tại, hai mươi vạn thần nhân đã bao vây kín Thánh giới thôn.Liêu Cẩm hài lòng nhìn trận thế đã bày, lập tức truyền âm cho Liêu Trạm, dùng tính mạng người của Thánh giới thôn ra uy hiếp Nghịch Ương và Hồng Quân.
Liêu Trạm nhận được tin thì mắt sáng lên, nghiến răng ken két.Ba ngày đối với thần nhân mà nói chỉ là một cái chớp mắt, nhưng với Liêu Trạm thì dài như cả năm.Mỗi ngày để cho bọn Hồng Quân giết mười mấy trung phẩm thần nhân, mà mặt mình lúc nào cũng phải tươi cười, trả lời một cách hạ tiện, không còn cách nào khác.Trong mắt Liêu Trạm giờ phút này lóe lên hung quang, “Ba ngày vừa rồi cũng đủ cho các ngươi rồi!”
Thành chủ Lạc Phượng thành có một cái thiên viện, Nghịch Ương và Hồng Quân đang ngồi đánh cờ.Hồng Quân dù không tình nguyện nhưng bị Nghịch Ương ép nên đành phải ngồi chơi cùng.Cũng lạ cho lão Nghịch Ương, đánh với đối thủ toàn thua mình mà ngày nào cũng muốn chơi, hay là lão thích đánh với người thua mình thôi?
“Nghịch Ương thủ lĩnh, Hồng Quân tiểu hữu, ba ngày qua các người ở đây có quen không?” Thanh âm của Liêu Trạm vang lên, chỉ có điều thanh âm hôm nay có chút kỳ quái.
“Ồ, là Liêu thành chủ.” Nghịch Ương liếc mắt một cái đã thấy Liêu Trạm đi đến, phía sau hắn là hai trăm thượng phẩm thần nhân tử sĩ.Ánh mắt Nghịch Ương lập tức sáng lên, “Liêu thành chủ quả nhiên rộng rãi, bỏ đi cả hai trăm người này? Cho cả gia đinh để ta bồi luyện?”
“Nghịch Ương thủ lĩnh, có lẽ có nhiều chuyện ngươi còn chưa rõ lắm hả?” Liêu Trạm nói, “Hai mươi vạn quân sĩ của Lạc Phượng thành hôm nay đã bao vây kín cả Thánh giới thôn, ngươi có thể bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện với chúng ta được không?”
“Cái gì?” Nghịch Ương mạnh mẽ đứng lên, mặt có chút dữ tợn, “Các ngươi quả nhiên hèn hạ, giữ chúng ta ở đây còn cho người bao vây Thánh giới thôn?”
“Hừ, vốn ta cũng không muốn làm như thế, nhưng tại các ngươi dối gạt người quá đáng, dám đến Lạc Phượng thành giết người.Nếu không phải ngươi nằng nặc đòi đàm phán với chúng ta, vậy cái chết của hai vạn người Thánh Giới thôn, tất cả đều tính lên đầu của Nghịch Ương ngươi!” Liêu Trạm không còn nể nang gì nữa, ngữ khí cũng cương ngạnh hơn.
“Nghịch Ương lão ca, trước đây đệ đã nói thế nào? May mắn chúng ta có chút phòng bị, nếu không đã để cho bọn tiểu nhân này đắc ý rồi.” Hồng Quân cũng đứng lên, cười nói.
“Hừ, còn muốn giảo hoạt, ta biết hai ngươi lợi hại, đặc biệt là ngươi.” Liêu Trạm chỉ tay vào Hồng Quân, “Nhưng mà các ngươi cũng không cần phải giả bộ nữa, các ngươi đã ở ngoài rồi, Thánh giới thôn lấy cái gì bảo vệ chứ?”
Hồng Quân và Nghịch Ương liếc nhìn nhau, đột nhiên cười ha ha.Bảy cái nhị cấp trận pháp, ba cái tam cấp trận pháp, đừng nói là hai mươi vạn, ngay cả kéo tất cả người của Lạc Phượng thành đến thì cũng đừng mong tiến vào được Thánh giới thôn.
Liêu Trạm trong lòng kính sợ hai người nhưng tuyệt đối không tin Thánh giới thôn có gì để bảo vệ.Nhưng nhìn thấy thái độ của Hồng Quân và Nghịch Ương thì trong lòng cũng có chút bất an.
“Nghịch Ương thủ lĩnh, không biết lời đề nghị của ta vừa nãy, ngươi nghĩ thế nào? Ta không thể tìm trung phẩm thần nhân tới để cho ngươi giết được.” Liêu Trạm lạnh lùng nhìn Nghịch Ương.
“Không cần, không cần, trung phẩm thần nhân cảnh giới quá thấp.Ta thấy ngươi và những người phía sau vừa lúc thích hợp để ta luyện Nghịch Thiên kiếm pháp.” Vừa dứt lời, thượng phẩm thần khí Chiến Thiên xuất hiện trên tay Nghịch Ương.
“Hừ, như vậy các ngươi muốn hi sinh Thánh Giới thôn?” Liêu Trạm ngoài mặt khiếp sợ, trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an.Hắn dám cùng Nghịch Ương đàm phán vì biết Nghịch Ương không dám hi sinh Thánh Giới thôn, nhưng tình hình trước mắt không thể tránh khỏi một trận đại chiến, đấu với hai người kia, còn mạng hay không cũng khó nói.
“Liêu Trạm, ta nói cho ngươi biết, ngươi nói nhiều quá đấy.” Nghịch Ương nhíu mày, một đạo kiếm khí phá không bay đi.
“Bùng!” Một đạo kiếm khí không quá mạnh bị một tử sĩ dễ dàng ngăn lại.Liêu Trạm sắc mặt thay đổi, đồng thời cấp tốc truyền âm cho Liêu Cẩm rằng Hồng Quân và Nghịch Ương đã động thủ.
“Nghịch Ương!” Liêu Trạm hung hăng nói, “Ngươi muốn không để ý đến mạng sống của Thánh giới thôn nữa, hôm nay ta cũng muốn xem bản lĩnh các người như thế nào có thể đối phó với hai trăm tử sĩ của ta! Lên, bày trận!”
Nhận lệnh, hai trăm tử sĩ quay mặt về phía Hồng Quân và Nghịch Ương, cả nhóm tạo thành một hình tam giác, vây lấy hai người.
“Nghịch Ương lão ca, cần hỗ trợ thì cứ nói.” Hồng Quân lùi về một bên, hắn không để ý đến đám tử sĩ này, mà đám tử sĩ này cũng không để ý đến hắn.
“Được, để lão ca ca chém giết một hồi xem sao, Phá Thiên kiếm khí!” Thực ra Phá Thiên kiếm khí đối với hai trăm thượng phẩm thần nhân có thượng phẩm tiên khí chiến y thì vô dụng, Nghịch Ương định không dùng chiêu này nhưng lão lại muốn biết tiết tấu của bọn người này…
Nghịch Ương đã tính toán sai.Đối mặt với thượng phẩm tiên khí chiến giáp, kiếm khí coi như vô dụng.Những tử sĩ này không hề để ý đến kiếm khí, họ cũng không thèm để ý đến chiêu thức.Từ xa nhìn lại, hai trăm tử sĩ tạo thành một tam giác trận thế, từ mỗi người phát ra một màu đen quang mang.Đột nhiên những quang mang màu đen này thoát ra khỏi cơ thể họ bay lên, sau đó tụ lại hai tay một người, tạo thành một hắc quang cầu.
Quang cầu liên tục phóng to thu nhỏ, rồi lại thu nhỏ phóng to, sau đó tuần hoàn vài lần…tạo thành một hỏa cầu màu đen với kích thước kinh khủng.
“Tử vong chi cầu, lên!” Người nọ trong mắt lóe lên hắc quang, hét lớn một tiếng, ngay lập tức hắc quang cầu bay thẳng về phía Nghịch Ương.
Nghịch Ương quan sát quang cầu từ lúc nó mới hình thành thì sắc mặt có chút thay đổi.Đừng nói phóng to thu nhỏ vài lần, ngay cả khi mới hình thành nó cũng đã có thể so sánh với trung phẩm thần khí va chạm.Sau đó tuần hoàn phóng to thu nhỏ vài lần thì uy lực của nó tuyệt đối kinh khủng, nếu bị quang cầu này oanh kích chắc chắn phải chết.
“Phá thiên kiếm khí!” Nghịch Ương không kịp nghĩ nhiều, giơ kiếm chém xuống.Nơi mà mũi kiếm đi qua, không gian chấn động, một lực lượng cường đại khiến khối không gian chấn động va vào quang cầu.
“Ầm…” Một tiếng nổ rung trời vang lên, hai luồng năng lượng cường đại va vào nhau, một đạo năng lượng không thể tưởng tượng được bay tứ tán.Phá thiên kiếm khí hoàn toàn bị triệt tiêu, nhưng quang cầu chỉ ảm đạm hơn một chút rồi lại tiếp tục bay tới, dù có chậm hơn đôi chút.Cũng có thể thấy Phá thiên kiếm khí đã làm tiêu hao không ít năng lượng của quang cầu.
“Hừ, thật khó phá!” Nghịch Ương hừ lạnh một tiếng, “Vậy hãy xem uy lực của Nghịch Thiên nhất kiếm!”
Nghịch thiên nhất kiếm vừa thốt ra, Liêu Trạm đã sợ hãi lùi về phía sau hơn mười thước.Trên chiến trường, Hồng Quân đã dùng chiêu này một kiếm chém chết hơn bảy ngàn thần nhân, dù lão không tận mắt chứng kiến nhưng ngẫm lại cũng đủ sợ rồi.
“Nghịch Thiên Nhất Kiếm!” Nghịch Ương hét lớn, lập tức thần khí Chiến Thiên xẹt qua không gian, một đạo gợn sóng có thể thấy bằng mắt thường từ mũi kiếm chảy xuôi xuống, nhanh chóng bành trướng, hình thành một mảng quang mang chói mắt.
Lúc đó, quang cầu màu đen cũng bay đến trước mặt Nghịch Ương, hai đạo năng lượng lại một lần nữa va chạm nhau.
Không hề có một chút âm thanh nào, hắc cầu ngay lập tức bị quang mang cắn nuốt năng lượng, chỉ một lát quang mang đã đến trước trận đạo tam giác kia.
“Phá!” Người thần nhân kia hét lên một tiếng, thân thủ lao vào phiến quang mang kia.Trong tay hắn quang mang lưu chuyển, hiển nhiên đã mang theo một đôi thượng phẩm tiên khí quang sáo.Ngay lập tức, một trăm chín mươi chín người còn lại tay áp lên lưng người kia, không ngừng truyền thần nguyên lực vào người nọ.
“Ầm…” Một tiếng nổ mạnh, người phía trước kia thân thể bị đánh cho nát bét, tàn cho bay tứ tung.Mấy người phía sau hắn cũng bị Nghịch Ương nhất kiếm oanh kích, dù không nát bét như người kia nhưng cũng mất mạng.
Chỉ một kiếm này đã giết chết bảy tám người.Tuy những người phía sau không việc gì, nhưng cũng khiến cho những người còn sống sót cảm thấy áp lực.
“Aizzz…thật xấu hổ!” Nghịch Ương bất đắc dĩ nói, “Đã ba mươi năm rồi mà Nghịch thiên nhất kiếm của ta vẫn còn yếu như vậy, chắc chỉ bằng một phần mười uy lực của đệ!”
Hồng Quân cũng lắc đầu cười, “Nghịch Ương lão ca, mỗi người đều có duyên kỳ ngộ riêng, chúng ta không cưỡng cầu được.Có lẽ đệ phải thể hiện lại một lần Nghịch Thiên nhất kiếm cho huynh xem, huynh nhìn kỹ và lĩnh ngộ nhé!”
Nghịch Thiên nhất kiếm mà Nghịch Ương xuất ra khiến Hồng Quân cảm thấy có gì đó không đúng.Hôm nay ứng chiến rốt cuộc đã phát hiện ra vấn đề, đó là Nghịch Ương lĩnh ngộ kém.Lần này chính mình sử dụng lại một lần, xem Nghịch Ương lĩnh ngộ được bao nhiêu thì lĩnh ngộ.

☀️ 🌙