Chương 111 Thu Trái

🎧 Đang phát: Chương 111

“Tôi biết chúng ta không thể nhường bọn chúng, nhưng lời thề đã nói ra thì không thể dễ dàng thay đổi,” Liêu Kiến đau đầu nói.Nếu không có Hồng Quân, hắn đã có thể viện cớ dân chúng phản đối việc giao Lạc Phượng thành.Trước đây, chỉ cần hắn nói người dân không đồng ý, hắn sẵn sàng từ bỏ chức thành chủ, nhưng thành trì vẫn thuộc về Liêu gia.
Nhưng giờ tình hình đã khác.Như lời tên nhóc kia nói, nếu hắn trì hoãn việc giao thành, hắn sẽ đến…tàn sát cả thành.Liêu Sơn sau khi bị tên nhóc kia tấn công vẫn còn run sợ.Nếu không dốc toàn lực chống đỡ và hy sinh chiến giáp, ít nhất hắn cũng bị trọng thương chứ không chỉ bị thương nhẹ như vậy.
“Liêu Kiến, lần cá cược này các ngươi đã thua và ngươi cũng đã phát thệ.Trước hết, ngươi từ chức thành chủ.Về phần tên nhóc kia, nếu hắn làm loạn, chúng ta có thể huy động lực lượng toàn thành, quay lại tiêu diệt hết người Thánh giới thôn, tuyệt đối không thể để Lạc Phượng thành cho bọn chúng.”
Liêu Kiến có một vị tiền bối cao cấp trong gia tộc, chính là chú của hắn, Liêu Cẩm.Liêu Cẩm thở dài, chỉ một câu nói đã tước bỏ chức thành chủ của Liêu Kiến.
“Vâng, nếu thúc thúc không nói, con cũng sẽ giao lại chức thành chủ.Lời thề khó nuốt, quả thật con không còn thích hợp làm thành chủ nữa.” Liêu Kiến rất kính trọng vị thúc thúc này, liền giao ra đại ấn thành chủ và nhanh chóng tổ chức bầu tân thành chủ.
Ba mươi năm sau, tại phủ chủ của Thánh giới thôn.
“Ha ha, tiểu Quân, thực lực của đệ thì khỏi bàn, nhưng đánh cờ thì…thật sự không ra gì…hắc hắc,” Hồng Quân và Nghịch Ương đang ngồi đối diện đánh cờ trong hậu viện.
Hồng Quân thầm than khổ, nếu hắn có một nửa thực lực của mẫu thân, chắc chắn sẽ không thua Nghịch Ương, đáng tiếc từ trước đến giờ hắn chưa từng chú ý đến môn này.”Nghịch Ương lão ca, về môn đánh cờ này, Hồng Quân tự nhận không bằng huynh.Hay là chúng ta tìm chỗ nào đó đánh nhau một trận cho thống khoái,” Hồng Quân cười nói.
Nghịch Ương vội vàng khoát tay, cười hề hề: “Không đi, không đi…đánh với đệ một hồi, đệ đánh ta gãy xương mất…khục khục…tốt nhất cứ đánh cờ, cứ đánh cờ.”
Đột nhiên sắc mặt Nghịch Ương biến đổi, hừ lạnh một tiếng: “Tiểu Quân, Lạc Phượng thành đã chọn tân thành chủ, hoàn toàn phủ nhận lời thề năm xưa, kể cả sự an toàn của Thánh giới thôn.”
“Hừ, đã đoán trước được.Nghịch Ương lão ca, không biết dạo này Nghịch Thiên Nhất Kiếm huynh luyện thế nào rồi?”
Những năm qua, ngoài việc đánh cờ với Hồng Quân, Nghịch Ương thường luyện Nghịch Thiên Nhất Kiếm nên mấy năm nay cũng tiến bộ không ít.Khi nghe Hồng Quân hỏi vậy, mắt lão sáng lên.”Nói cũng phải, tự mình luyện cũng không biết mình tiến bộ thế nào, hay là…tìm nơi nào đó kiểm nghiệm một chút.”
Hồng Quân nở một nụ cười tàn khốc, lạnh lùng nói: “Được, đệ cũng có ý này, không biết Lạc Phượng thành có bao nhiêu người nhỉ?”
“Tiểu Quân, ta nhớ đệ nói là một trăm năm sau?” Nghịch Ương nhíu mày, lão tưởng Hồng Quân cho Lạc Phượng thành một trăm năm thời gian.
Hồng Quân cười: “Nghịch Ương lão ca, đệ chưa từng thề mà.”
Nghịch Ương sửng sốt, người tu chân nói chuyện, không cần thề thốt, chỉ cần nói ra khỏi miệng đều phải tôn trọng lời nói của mình, dù không tuân thủ cũng không được đem chuyện đó ra làm trò đùa.Ngay cả Liêu Kiến, Liêu Kiệt cũng chỉ biết tìm cớ phủ nhận những lời mình đã nói, mà hôm nay Hồng Quân lại nói như vậy…đúng là thuộc số ít.”Tiểu Quân, đệ phải suy nghĩ cẩn thận, nhiều năm như vậy cũng sắp đến rồi, Thánh giới thôn còn những bảy mươi năm nữa mà.” Nghịch Ương thật tâm coi Hồng Quân là tiểu huynh đệ, thậm chí có thể coi là tiểu sư phụ, lão thật sự không muốn Hồng Quân tùy tiện vi phạm lời nói của mình.
“Không quan hệ, lần này chính là huynh muốn kiểm nghiệm thành quả tu luyện của mình, đệ chỉ đi theo phục vụ thôi, nhưng nếu có kẻ nào muốn động thủ với đệ, đệ…không ngần ngại phản kháng một chút,” Hồng Quân giảo hoạt cười.
“Ha ha, ra là như thế, ra là như thế…đúng là tiểu Quân đệ chu đáo.”
Tại cửa đông của Lạc Phượng thành, một già một trẻ đang đi về phía cửa thành, vừa đi vừa nói cười, trông rất nhàn nhã.Chẳng mấy chốc họ đã đến trước cửa thành.
“Đứng lại!” Một người lính canh cửa quát.
Ông già vẫn cười, cả hai người đi tới trước mặt hai tên lính: “Hai vị quan gia, các ngươi gọi ta hả?”
“Nói nhảm, người của thần giới thứ hai dám đến Lạc Phượng thành làm loạn, lại còn muốn…” Nhưng người gác cổng không nhìn thấu tu vi của ông già này, liền dùng thần thức truyền âm cho tiểu đội đến hỗ trợ.Nếu là Hồng Quân, tên lính này đã chẳng thèm hỏi mà động thủ ngay lập tức, căn bản không thèm đứng đây nói nhảm.
“Ha ha, chúng ta đến đây để hái quả,” Nghịch Ương cười lớn, không hề vội vàng, không thèm để ý tên lính kia có gọi người hay không.Lão có thực lực, dù gã lính có gọi thêm người cũng vô ích.
Nghe đến từ “hái quả”, sắc mặt gã lính lập tức biến thành cực kỳ khó coi, lớn tiếng nói: “Cút nhanh lên, chúng ta là người của thần giới thứ nhất, sao lại làm trái ý các ngươi? Đừng nghĩ có thể làm loạn!” Thực ra gã lính này đã đoán ra hai người này là ai.Tân thành chủ đã cảnh báo họ phải cẩn thận với Nghịch Ương và Hồng Quân, nhưng cũng không cần khách khí với họ.
Đội trưởng đội thủ thành đã dẫn một trăm người chạy đến ngăn cản Nghịch Ương và Hồng Quân.Mặc dù có nghe nói Hồng Quân rất lợi hại, chỉ một kiếm đã giết chết bảy ngàn thần nhân, nhưng những người này cơ bản không có mặt ở hiện trường, không được chứng kiến sự thật, ngược lại họ còn cho rằng chuyện này chỉ là đồn thổi.Cũng khó trách họ, chỉ là một hạ phẩm thần nhân mà một kiếm giết chết mấy ngàn thần nhân, ngay cả hạ bộ thiên thần cũng chưa chắc làm được.
“Thật không?” Nghịch Ương trợn mắt nhìn tên binh sĩ hạ phẩm thần nhân.
Dù sao Nghịch Ương cũng là thượng cấp thần nhân, mà binh sĩ này đâu có bản lĩnh biến thái như Hồng Quân.Cùng là hạ phẩm thần nhân, nhưng thực lực chênh lệch quá lớn.Khi thấy Nghịch Ương trợn mắt, trong lòng gã binh sĩ toát lên một trận kinh khủng, đó là sự sợ hãi phát ra từ nội tâm.
“Ngươi…ngươi muốn tìm ai để thu hoạch?” Gã binh sĩ sợ đến nỗi giọng nói cũng nhỏ đi vài phần, nhún nhường hỏi.
“Liêu Kiến và Liêu Kiệt,” Nghịch Ương nói tên hai người, rồi tiếp: “Chính là thành chủ và phó thành chủ trước đây của các ngươi.”
“Lớn mật, các ngươi là người của thần giới thứ hai, dám đến thành trì của thần giới thứ nhất giương oai! Người đâu, bắt chúng lại cho ta!” Đến đây thì trăm gã thần nhân trong tiểu đội chạy đến, cầm đầu là một trung phẩm thần nhân lớn tiếng hô.
Nghịch Ương và Hồng Quân đều nhíu mày.Hồng Quân không có ý định động thủ, giống như những gì hắn nói, hắn chỉ đến giúp đỡ thôi.
Mười mấy hạ cấp thần nhân hung hăng bay tới, trên người ai cũng toát ra vẻ lạnh lùng.Người cầm đầu là trung phẩm thần nhân lớn tiếng nói: “Ta khuyên các ngươi nên thúc thủ chịu trói, còn có thể miễn tội chết.”
“Giảm Đãng Bát Phương!” Những người này còn chưa kịp động thủ, thậm chí gã cầm đầu là trung phẩm thần nhân còn chưa dứt lời, Nghịch Ương đã xuất chiêu.Tám đạo kiếm khí được xuất ra từ thượng phẩm thần khí tung hoành, tiếng rít xung quanh vang lên, mười mấy hạ phẩm thần nhân ngay cả phản kháng cũng không kịp, chết ngay dưới kiếm của Nghịch Ương.
“Ngươi…ngươi dám ngang nhiên ở cửa Lạc Phượng thành giết người! Người đâu, giết cho ta!” Trung phẩm thần nhân quát lớn.
Nghịch Ương khóe miệng lộ một nụ cười đắc ý, đó chính là hiệu quả mà lão đang chờ đợi.”Ta đây chính là từ cửa Lạc Phượng thành giết người đi vào, ta xem Lạc Phượng thành các ngươi có bao nhiêu người để ta giết!”
Lần này có hơn mười người xông tới, không còn phân bua mà trực tiếp ra tay.”Ha ha ha…đến hay lắm, hãy xem Phá Thiên Kiếm Khí của ta!” Đột nhiên Nghịch Ương được bao bọc bởi một đạo quang mang màu lam, quang mang càng ngày càng nhỏ nhưng lại càng rực rỡ.Đạo quang mang lấy Nghịch Ương làm trung tâm nhanh chóng thu nhỏ thành một tiểu cầu màu lam.
“Bạo!” Một tiếng hét lớn và tiếp theo đó là một vụ nổ như bom.
Mấy vạn đạo kiếm khí dũng mãnh bay tán loạn, mười thần nhân đang tấn công thì ngay lập tức chết hơn phân nửa, những kẻ không chết thì cũng trọng thương.Kiếm khí tung hoành, chỉ có vị trí của Hồng Quân và Nghịch Ương là an toàn, những khu vực xung quanh đều bị tàn phá.Phá Thiên Kiếm Khí được thôi diễn từ Phá Thiên Kiếm Quyết, không phải Phá Thiên Cửu Thức, nhưng lại hiệu quả nhất trong việc đối phó với quần công.Mặc dù sức công phá của kiếm khí không lớn, nhưng hạ phẩm thần nhân thì làm sao có chiến giáp tốt? Kiếm khí được phát ra từ thượng phẩm thần nhân cộng thêm thượng phẩm thần khí…những người này chỉ có chết hoặc bị thương mà thôi.Hơn nữa, Hồng Quân cũng mặc thần khí chiến giáp, kiếm khí căn bản không vượt qua được phòng ngự của chiến giáp.
“Vừa rồi ngươi vẫn la lối om sòm mà?” Nghịch Ương nhìn lướt qua gã trung cấp thần nhân, cười nói.
“A…không phải ta,” gã trung phẩm thần nhân đã quá choáng váng.Mặc dù dưới tay hắn còn rất nhiều quân, nhưng một chiêu của Nghịch Ương đã giết quá nhiều người, khiến hắn sững sờ quên cả ra lệnh, trả lời Nghịch Ương cũng chỉ là theo phản ứng.
“Hừ, chết đi!” Thần Kiếm trong tay giơ lên, kiếm nhẹ nhàng vung tạo ra một đạo kiếm khí chia gã trung phẩm thần nhân đang sững sờ thành hai nửa.
“Đội trưởng chết rồi! Đội trưởng chết rồi!” Những người còn lại vốn đứng sau gã đội trưởng, nhìn thấy địch nhân chỉ một kiếm chém chết bao nhiêu đồng bọn, lại một kiếm chia tiểu đội trưởng thành hai nửa thì đều sợ ngây người, không biết ai la lên vài tiếng rồi bỏ chạy tán loạn.
“Ha ha ha, tiểu Quân, chướng ngại vật đã dọn sạch rồi, chúng ta lại tiếp tục hành trình.Haizz, không biết Liêu Kiến và Liêu Kiệt ở đâu,” Hồng Quân giết rất nhiều người nhưng không hề để ý, ngược lại coi như không có gì.
“Nghịch Ương lão ca, Phá Thiên Kiếm Quyết của huynh có tiến bộ đó,” Hồng Quân cười nói, nếu là trước đây thì Phá Thiên Kiếm Khí không lợi hại đến vậy.
“Cũng phải hỏi đệ đó, cái gì mới là Nghịch Thiên Nhất Kiếm.Dù ta đã cố gắng hết sức…, Phá Thiên Kiếm Quyết cũng được cải tạo không ít nên mới mạnh như vậy.Đi, chúng ta tiếp tục thôi.”
Hồng Quân chỉ còn biết cười, đi theo sau Nghịch Ương.Giờ thì chẳng còn ai dám ngăn cản họ.Họ chính là hai người khai sáng lịch sử cho thần giới thứ hai, cứ như vậy nghênh ngang tiến vào thành trì của thần giới thứ nhất.

☀️ 🌙