Chương 90 Sơ bước kế hoạch

🎧 Đang phát: Chương 90

“Tiên khí!” Ba người này phản ứng hệt như Triển Tử Phong, mắt sáng rực khi thấy tiên khí, thứ mà lúc sống họ chẳng thèm để vào mắt.
“Đúng, trung phẩm tiên khí.Mấy thứ này trong tay ta chỉ là rác rưởi.Nếu các ngươi ngoan ngoãn phục tùng, có lẽ ta sẽ cho các ngươi một ít rác rưởi tốt.” Hồng Quân cười bí hiểm, khoảnh khắc này gã thấy mình có chút giống người huấn luyện voi ở Trái Đất.
Tu tiên dường như là một sự kết hợp mâu thuẫn.Người tu hành phải từ bỏ dục vọng mới có thể đạt tới cảnh giới cao hơn.Nhưng nếu đã từ bỏ dục vọng, thì còn muốn đạt tới cảnh giới cao để làm gì? Còn có thể tu luyện cái gì nữa? Thật mâu thuẫn.Giống như Liễu Nhất Minh và hai người bát cấp tiên đế trước mắt, dù ba người đã quyết định không chú ý tới tranh quyền đoạt thế, nhưng trước ba kiện trung phẩm tiên khí, hết thảy tâm niệm kia đều tan biến.Ba kiện trung phẩm tiên khí! Nếu họ biết trên người Hồng Quân còn không ít thần khí, không biết vẻ mặt họ sẽ ra sao? Chắc chắn là rất hoành tráng!
“Được, chúng ta đồng ý phục vụ ngươi.” Ba người mấp máy môi, sau một hồi suy nghĩ cuối cùng cũng hạ quyết tâm.Họ nghĩ rằng có được trung phẩm tiên khí dễ dàng như trở bàn tay.
Quả nhiên, Hồng Quân không uy hiếp ba người như đã làm với Triển Tử Phong.Gã tùy ý đưa ba kiện tiên khí cho họ, “Nhớ kỹ, sau này các ngươi cứ làm theo Triển Tử Phong là chính, hắn nói cũng là ta nói.” Giọng Hồng Quân hiền hòa, tươi cười, không hề gây áp lực.
“Vâng, chúng ta nhất định tôn Triển Tử Phong đại nhân cầm đầu.” Sau khi có được trung phẩm tiên khí, cả ba đều ngây ngất, lời nói lộ rõ vẻ hưng phấn, quên hết sự khuất nhục vừa rồi, cũng quên luôn chuyện bất hòa với Triển Tử Phong trước đó.
Triển Tử Phong nhìn ba người này, đột nhiên cảm thấy may mắn vì mình đã bị Hồng Quân chọn làm nô lệ, được nhiều lợi lộc.Trước kia có mơ cũng không tưởng tượng được là bây giờ lại có trợ thủ đắc lực như vậy.
“Tốt lắm, chuyện chúng ta phân phó, các ngươi cứ làm cho tốt.Còn lại chúng ta sẽ không can thiệp, các ngươi hoàn toàn có tự do.Bốn người các ngươi ở cùng nhau, tính ra cũng là đồng liêu, ta nghĩ sẽ có nhiều chuyện để nói.Chúng ta không quấy rầy nữa.” Hồng Quân nói, đứng lên mang theo La Băng và Tôn Ngộ Không rời đi.Khi họ đi, trận pháp nhỏ kia cũng được giải trừ.
“Từ hôm nay trở đi, toàn lực phát triển thế lực.Cho các ngươi năm trăm năm, tất cả thành trì xung quanh phải thống nhất dưới sự cai quản của các ngươi.Năm trăm năm sau, chúng ta sẽ quay lại kiểm tra thành quả.Còn nữa, đối với những kẻ khác, ngươi có toàn quyền sát sinh, hễ ai chống lại, cứ giết không tha.” Đây là lời Hồng Quân truyền âm lại cho Triển Tử Phong trước khi đi.
Hồng Quân biết rất rõ, tìm hiểu tin tức không phải chuyện một sớm một chiều, mà phải thật tỉ mỉ, cẩn thận tìm kiếm mọi ngóc ngách.Chỉ có thế lực càng lớn mạnh, càng có nhiều người, mới có thể tìm kiếm thông tin cho gã.
Ba người đã đi rất xa, Triển Tử Phong, Liễu Nhất Minh, và hai người bát cấp tiên đế gần như đồng thời thở phào nhẹ nhõm.Dù vừa mới có được không ít lợi lộc, nhưng đứng trước mặt ba người kia áp lực quả thật quá lớn, nhất là người mặc hồng y tên là Tôn Ngộ Không.
Bốn người nhìn nhau cười khổ, đều hiểu rằng cả bốn người đều bị người khác mạnh mẽ thu nạp.Tuy rằng mới có lợi, mà lợi lộc cũng không hề nhỏ, nhưng nếu không quy thuận, thì chỉ có con đường chết.
Hiểu được tình cảnh, việc tiếp theo là bắt tay vào làm việc, hay chính là thu nạp càng nhiều cao thủ.Muốn khống chế hết thảy thành trì thì chiến tranh là không thể tránh khỏi.Loại chiến tranh này tiêu hao chính là tính mạng của những cao thủ đế cấp, khiến họ vĩnh viễn biến mất.
Xích Phong Thành, bên ngoài có một ngọn núi nhỏ, chân núi có một tấm bia đá, trên bia đá khắc ba chữ: Mê Nhĩ Sơn.
Khi phát hiện ra ngọn núi nhỏ này, Hồng Quân bất giác nghĩ tới chuyện xưa mà cha Tần Vũ đã kể cho gã nghe lúc mới tới Thần giới.Ngẫm lại chuyện hôm nay bốn người họ lập thế lực ở thế giới này, có điểm tương tự với chuyện của cha gã lúc trước ở Thần giới.Một tòa Mê Nhĩ Sơn nho nhỏ làm địa bàn của mình, đương nhiên tòa Mê Nhĩ Sơn này cũng được bố trí trận pháp giống như tòa Mê Nhĩ Sơn của Tần Vũ.
Bên trong một trận pháp không gian, Tôn Ngộ Không vung kim bổng liên tục, tạo thành một mảng côn ảnh màu vàng.
“Kinh thiên Thất thập nhị côn!”
“Kinh thiên Tam thập lục côn!”

“Kinh thiên Tam côn!”
“Kinh Thiên nhất côn!”
Theo tiếng quát cuối cùng, một đạo kim quang chói mắt phát ra, một cổ côn khí cường đại tới cực điểm bắn đi.Đối diện với hắn, La Băng và Huống Thiên Minh lập tức song kiếm hợp bích.Kinh thiên hai mươi hai côn này vốn là uy lực kinh người (không hiểu sao tác giả lại ghi là hai mươi hai côn), sáu thức côn pháp này cuối cùng bị Tôn Ngộ Không luyện thành một bộ liên hoàn kích côn pháp, uy lực còn cao hơn Kinh thiên.Hơn nữa, sáu kích liên hoàn này một khi phát ra, liền tự động tập trung người bị công kích.Nếu không có tu vi mạnh mẽ tới mức sắp đột phá tầng không gian thì khó mà phá giải.Ngay cả La Băng và Huống Thiên Minh, vì không muốn hao tổn tinh lực nên chỉ có thể lựa chọn đón đỡ bộ côn pháp này của Tôn Ngộ Không.
Nhị lưu Hồng Mông linh bảo quang mang chớp động, hiển nhiên đã vận chuyển đến mức tận cùng.Huống Thiên Minh trực tiếp biến thân lần hai, một quyền công kích vào năng lượng côn khí của Tôn Ngộ Không.
“Oanh” một tiếng nổ, côn ảnh khổng lồ đã tiếp xúc thân thể La Băng và Huống Thiên Minh.Hai người đều vận khởi linh khí toàn thân để ngăn cản.Một hồi lâu sau, côn ảnh tan đi, La Băng và Huống Thiên Minh có một tia cảm giác bị mất sức.Nếu tiếp tục một lần như vậy nữa, họ tuyệt đối không xông lên đón đỡ.
Một trăm năm qua, La Băng và Huống Thiên Minh không thể ngăn cản được tính hiếu sát của Tôn Ngộ Không, cuối cùng đành đồng ý bồi tiếp hắn luyện tập.Ban đầu là từng bước từng bước, sau khi Tôn Ngộ Không vận dụng thành thục được Kinh thiên nhất côn cùng liên hoàn kích, hai người bắt buộc phải liên thủ đối kháng.Hôm nay đã hoàn thành Kinh thiên côn pháp, một côn cuối cùng đã rõ ràng, ngay cả hai vị hoàng giả liên thủ cũng không phải là đối thủ của Tôn Ngộ Không.
Đương nhiên, đó là nói thế.Ngay từ đầu, nếu Huống Thiên Minh lợi dụng tốc độ kinh người, La Băng sử dụng Nhị lưu Hồng Mông linh bảo để công kích, thì Tôn Ngộ Không thất bại là không thể nghi ngờ.Nhưng hai người trong lòng đều rõ ràng, lúc này họ làm vậy là vì muốn Tôn Ngộ Không nhanh chóng lĩnh ngộ Kinh Thiên côn pháp, như vậy thì việc chính mới dễ dàng làm được.
Quả nhiên, sau khi hoàn thành hết thảy, Tôn Ngộ Không rất hài lòng, cười cười đi tới chỗ hai người, “Hắc hắc, Huống huynh, La tiểu thư, một trăm năm qua vất vả cho các ngươi rồi.Kinh Thiên côn pháp của ta xem như đã đại thành.” Tôn Ngộ Không rõ ràng, hắn bây giờ không cần tu luyện nữa, nếu tiếp tục thì hắn sẽ nhanh chóng phi thăng lên một tầng trên.
“Ngươi tiến bộ nhanh lắm.Cho tới bây giờ, chúng ta hai người liên thủ đều không phải đối thủ của ngươi.” Huống Thiên Minh thật sự xem như “nhìn” Tôn Ngộ Không phát triển.Đối với sự phát triển của hắn, Huống Thiên Minh đã từng phải lãng phí mấy người tử nhãn cương thi.
“Hắc hắc, kỳ thực ta biết, nếu các ngươi muốn công kích, ta thực không có phần thắng, chỉ có thể nói các ngươi hai người liên thủ không đỡ được công kích của ta mà thôi!” Tôn Ngộ Không xem như biết rõ mình, không kêu ngạo, tự mãn, biết ưu khuyết điểm của chính mình.Mặc dù họ đỡ không được, nhưng với tốc độ của Huống Thiên Minh, cùng Nhị lưu Hồng Mông linh bảo của La Băng, đều không phải là thứ hắn có thể chống đỡ.
“Đóng góp vào sự phát triển của ngươi, cũng chính là mấy huynh đệ tử nhãn cương thi đáng thương của ta a!” Trong lòng Huống Thiên Minh lại hiện lên tình cảnh trên chiến trường lúc trước, nhớ tới cương thi tộc nhân, Huống Thiên Minh cảm thán một trận.Đến nơi này lâu như vậy, tuy nhiên một người đồng bào cũng chưa gặp qua.Bất quá cũng có tin tức tốt bay về, những năm gần đây, Huống Thiên Minh từ Hồng Quân biết được, ở chỗ này phi thăng, căn bản là không cần trải qua thiên kiếp.Nói cách khác, nếu hắn đạt tới tu vi thì có thể trực tiếp phi thăng lên cảnh giới thần nhân.
Đó là hấp dẫn cỡ nào.Tiền lệ cho tới bây giờ cương thi một tộc đều chưa có ai phi thăng thành công, chưa ai biết được thần giới là cái dạng gì.Hôm nay hắn, Huống Thiên Minh sẽ là cương thi một tộc đệ nhất nhân.Chỉ cần tu vi tới là có thể phi thăng, chuyện này thật rất hấp dẫn.Những năm gần đây, Huống Thiên Minh cũng liều mạng tu luyện, đáp ứng Tôn Ngộ Không đối luyện một phần quan trọng cũng là vì nguyên nhân này.
La Băng nhìn quanh bốn phía, cảm thán nói, “Tôn Ngộ Không, ngươi hoàn toàn phải cảm tạ đại ca ngươi a, nếu không có hắn, chúng ta muốn cùng ngươi đối luyện cũng không tìm được địa phương nào thích hợp a!” Trận pháp, ở Tu La Ma giới là một lĩnh vực chưa có ai từng đề cập qua, cho tới bây giờ không ai nghĩ tới một cái trận pháp lại có tác dụng như vậy.
“Đúng vậy, tiểu Quân là ai chứ, đó là…” Tôn Ngộ Không hưng phấn, thiếu chút nữa thốt ra lai lịch của Hồng Quân.
La Băng và Huống Thiên Minh đều sửng sốt.Đối với Hồng Quân, họ biết đích xác không đủ nhiều, ngoại trừ biết được gã có một vị ca ca là thần vương thì căn bản chẳng biết thêm gì nữa.Chợt nghe Tôn Ngộ Không nói về Hồng Quân, hai người đều nóng lòng chờ mong, tưởng có thể biết thêm nhiều tin tức về Hồng Quân.
“Là cái gì?” La Băng nhịn không được, nóng lòng hỏi.
“Hắc hắc, tiểu Quân đường đường chính là đệ đệ của thần vương ở thần giới.” Lời đã ra ngoài mép, Tôn Ngộ Không liền chuyển chủ đề sang Thần vương ca ca của Hồng Quân.
“Hừ, lại không nói.” La Băng hung hăng trừng mắt nhìn Tôn Ngộ Không một cái, rồi quay đầu đi chỗ khác.
“Hồng Quân, thật sự chỉ là có ca ca thần vương thôi sao?” La Băng trong lòng hiếu kì không hề giảm đi, ngược lại bị Tôn Ngộ Không khơi dậy lên.Đàn bà, cái gì cũng tốt, chỉ đáng trách nhất là lòng hiếu kì quá lớn, không gì có thể dập tắt được.
Vị trí của Thần vương tại Thần giới, La Băng có phong phanh nghe được một ít, chính là lời nhắn từ xưa gia tộc đã lưu lại có miêu tả về Thần vương.Tại thần giới, Thần vương chính là thực lực cao nhất tồn tại.Trong thần giới có Phi thăng giả và bát đại Thánh hoàng.Về phần ca ca của Hồng Quân, đích thị là Phi thăng giả Thần vương.
Những gì La Phàm còn lưu lại, không đề cập tới Thiên Tôn, nên La Băng cũng không biết Thiên Tôn có tồn tại, càng không biết trên Thiên Tôn có Chưởng khống giả tồn tại.
Ngay cả Tần Tư cũng không đoán được.Nói hắn là Thần vương Phi thăng giả, thật ra hắn ở thần giới trực tiếp thành tựu Thần vương, chỉ có thể tính là cư dân của Thần giới.Nhưng thật ra nếu Hồng Quân thành tựu Thần vương mà nói, tính gã là Phi thăng giả Thần vương hoặc là Thần giới Thần vương cũng không có gì sai.

☀️ 🌙