Đang phát: Chương 83
Đã ở trong không gian vô danh này lâu rồi, La Băng thậm chí bắt đầu dần thích nghi với nơi này.
Tại thế giới của những người chết này, những quy tắc cổ xưa, sứ mệnh của Tu La giới đều có thể gạt bỏ sang một bên, cuộc sống hoàn toàn tự do tự tại.Lúc này, La Băng có một cảm giác thật sự thoải mái, không còn bị ràng buộc bởi những trách nhiệm trên vai.
Hổ Liệt Thành không phải là một thành trì lâu đời, dân số trong thành cũng không nhiều, nhưng có thể nói là tinh nhuệ.Mỗi một người trụ cột của Hổ Liệt Thành, ít nhất cũng phải có thực lực Ma Đế.Hồng Quân đã đạt tới cảnh giới Thần Nhân, huống chi Huống Nhật Minh là Cửu cấp Ma Đế, Âu Dương Phạm Bát cấp Ma Đế, Phượng Hi cũng đã là Thất cấp Yêu Đế, bốn người vừa mới bước vào cửa thành, liền thu hút sự chú ý của một số người.
Khổng Lâm, Cửu cấp Tiên Đế, ở Hổ Liệt Thành đã từ lâu thèm muốn vị trí thành chủ.Giống như Ngũ Hành, Khổng Lâm cực lực theo đuổi quyền thế, khi còn sống là một kiêu hùng trong Ma giới.Dù đã chết, hắn vẫn không chịu dừng lại, thế lực dưới tay đã có quy mô nhỏ: một Bát cấp Ma Đế, hai Thất cấp Ma Đế, đương nhiên còn có một số Ma Đế cấp thấp hơn, bọn họ không được phép ở trong Hổ Liệt Thành, chỉ có thể sống ở những thôn bên ngoài thành, tuân theo sự điều khiển của Khổng Lâm.
Khi Hồng Quân và ba người kia vừa vào thành, Khổng Lâm đã chú ý tới họ.Thực lực của Hồng Quân và Huống Nhật Minh hắn nhìn không rõ, Huống Nhật Minh là cương thi, cấp bậc có chút khác biệt so với Tiên Ma Yêu giới, còn Hồng Quân đã đạt tới cảnh giới Thần Nhân, Khổng Lâm tất nhiên không thể nhìn ra được.Tuy nhiên, hai người đi theo họ thì có thể đánh giá được.Âu Dương Phạm, hắn nhận ra rất rõ, Bát cấp Ma Đế, hơn nữa là Bát cấp Ma Đế đỉnh phong, có lẽ bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá tới Cửu cấp Ma Đế.Còn Phượng Hi, khí tức siêu cấp thần thú tỏa ra trên người nói cho Khổng Lâm biết, Thất cấp Yêu Đế này chắc chắn có thực lực của Bát cấp Ma Đế.Như vậy, chủ lực thật sự chỉ có thể gặp mà không thể cầu.Rất đơn giản, cũng rất trực tiếp, Khổng Lâm hướng tới bốn người nghênh đón:
“Tại hạ Khổng Lâm, không biết mấy vị có hứng thú cùng ta uống chén rượu?”
Khổng Lâm tỏ ra khá lễ phép, đầu tiên cúi người chào bốn người, ngữ khí cũng có chút nhún nhường.
Bốn người sững sờ, nhưng lập tức hiểu ra.Hồng Quân cười nói: “Uống rượu thì uống rượu, có chỗ cho chúng ta vui vẻ là tốt rồi.” Trước đây đã đối mặt với sinh tử cùng Ngũ Hành, hôm nay Khổng Lâm lại tỏ ra nhiệt tình như vậy, Hồng Quân đương nhiên hiểu ý.Vốn định từ chối, nhưng hắn muốn nghe ngóng tình hình Hổ Liệt Thành, dù sao họ đang tìm người, có người giúp đỡ luôn là chuyện tốt.Huống Nhật Minh và Âu Dương Phạm có chút không hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Khổng Lâm lập tức mừng rỡ trong lòng, có thể tu luyện tới cấp bậc Đế thì không phải là người chỉ sống vài năm.Hắn nhiệt tình chiêu đãi, đối phương cũng có thể đoán được ít nhiều mục đích của mình, việc không từ chối ngay tại chỗ cho thấy việc thu phục họ không phải là không có khả năng.Để tỏ rõ thành ý, Khổng Lâm dẫn mấy người trực tiếp đến chỗ ở của mình.
Dừng chân trước cửa một căn nhà không lớn, Khổng Lâm khách khí nói: “Bốn vị đạo hữu, đây là nơi ở của tại hạ.”
Hồng Quân khẽ nhíu mày, nhưng vẫn im lặng.Phượng Hi hiểu ý liền bước lên phía trước.Khác với Khổng Lâm, ngữ khí của Phượng Hi hoàn toàn không có chút khách khí nào: “Uy, không phải nói mời chúng ta uống rượu sao? Mời vào nhà ngươi làm gì?”
Khổng Lâm không hề tức giận vì ngữ khí của Phượng Hi, ngược lại cười ha ha nói: “Nếu ta đoán không sai, vị tiểu thư xinh đẹp này hẳn là vị Yêu Đế, hơn nữa là siêu cấp thần thú Yêu Đế.” Không đợi Phượng Hi trả lời, hắn tiếp tục: “Sở dĩ mời các vị đến chỗ ở của tại hạ là vì những quán rượu ở đây căn bản không có rượu ngon!”
“Hừ,” Phượng Hi không để ý tới lời hắn, trực tiếp trốn sau lưng Hồng Quân.
“Mấy vị đạo hữu, mời vào.” Khổng Lâm nói, rồi mở cửa chính để bốn người đi vào.
Sân của Khổng Lâm không lớn, trong sân bày biện bừa bãi các loại vật phẩm, thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng nhìn lâu mới thấy được vô vàn ý tứ sâu xa.Nhìn thấy cách bố trí này, những người khác thì không sao, nhưng Hồng Quân có chút kinh ngạc.Cách bố trí này nhìn như tùy ý sắp đặt, nhưng thực chất là một loại trận pháp.Mặc dù so với trận pháp cấp hai ở Thần giới thì kém xa, nhưng chỉ với thực lực Cửu cấp Tiên Đế, có thể bố trí ra trận pháp như vậy thì đích thực hiếm thấy.Lập tức, Hồng Quân hiểu ra trong lòng, Khổng Lâm này chắc chắn không phải là một nhân vật đơn giản, xem chừng lần này, hắn đã hạ quyết tâm muốn giữ chân Hồng Quân và những người khác.Với trận pháp này, cộng thêm thực lực của bản thân hắn, quả thật có thể vây khốn mấy người Bát, Cửu cấp Ma Đế.Chỉ là, việc tìm đến Hồng Quân và những người khác chắc chắn không dễ dàng như vậy.Hiểu rõ điều này trong lòng, Hồng Quân không nói ra, mỉm cười đi theo Khổng Lâm vào đại sảnh, xem thử Khổng Lâm định giở trò gì.Bước vào đại sảnh, Khổng Lâm vẫn khiêm cung hữu lễ, khách khí hỏi: “Còn chưa biết tôn tính đại danh của bốn vị đạo hữu, có thể cho ta biết chăng?”
Huống Nhật Minh liếc nhìn Hồng Quân, rồi tiếp tục phớt lờ, rõ ràng hắn không muốn trả lời.Âu Dương Phạm nể mặt Khổng Lâm một chút, nhưng chỉ nói vỏn vẹn mấy chữ: “Ta gọi là Âu Dương Phạm,” coi như đã trả lời câu hỏi của Khổng Lâm.
Khổng Lâm chuyển ánh mắt sang Phượng Hi, không ngờ Phượng Hi chỉ “hừ” một tiếng cho xong chuyện.Hồng Quân cười nhìn Khổng Lâm có chút xấu hổ, chỉ Huống Nhật Minh nói: “Hắn gọi Huống Nhật Minh, ta là Hồng Quân, còn vị tiểu thư xinh đẹp này, nàng gọi là Phượng Hi.”
Trong lúc mọi người nói chuyện, thuộc hạ của Khổng Lâm đã bưng rượu lên, mỗi người một bình nhỏ, không nhiều không ít, xem ra rượu này trong mắt Khổng Lâm rất có giá trị: “Mấy vị đạo hữu, tại hạ trữ rượu không nhiều lắm, xin thứ lỗi.”
Huống Nhật Minh không uống rượu, Hồng Quân và Âu Dương Phạm nhấp một chén, đều gật đầu: “Ngon, quả thực là rượu ngon.” Phượng Hi vốn không định uống, nghe Hồng Quân và Âu Dương Phạm nói vậy, cũng không nhịn được nếm thử một chút, cái miệng nhỏ nhắn nhấp một ngụm, lập tức đổ toàn bộ rượu trong chén vào miệng.
Khổng Lâm thấy vậy, trong lòng vui vẻ.Lần trước chiêu đãi một người Bát cấp Ma Đế cũng có nhận xét như vậy, xem ra rượu này đích thực rất hấp dẫn: “Bốn vị đạo hữu, tại hạ không thích vòng vo tam quốc, ta mời bốn vị đạo hữu đến uống rượu, tất nhiên là có mục đích, đặc biệt xem bốn vị đều là bằng hữu.Ở thế giới người chết này cũng không quá yên ổn, cũng có tranh đấu, cũng có thế lực.Tiểu đệ cũng mới thành lập một thế lực nho nhỏ, thuộc hạ có một Bát cấp Ma Đế, hai Thất cấp Tiên Đế, còn có mười mấy người Nhị, Tam cấp Ma Đế, ở phụ cận Hổ Liệt Thành coi như có chút danh tiếng.Ta thấy bốn vị đạo hữu đều là nhân tài, không biết có thể cùng gia nhập hay không?”
“Hảo hí tới rồi,” Hồng Quân âm thầm nghĩ.
“Phi,” Phượng Hi tính tình nóng nảy dường như rất khó thay đổi, chỉ vào Khổng Lâm nói: “Ngươi là cái thá gì? Mà dám bảo chúng ta đi theo ngươi? Một tên nhãi ranh như ngươi mà cũng mơ tưởng đến sao?”
Bị Phượng Hi xúc phạm một trận, sắc mặt Khổng Lâm lúc đỏ lúc trắng, miễn cưỡng đè nén sự phẫn nộ xuống, quay sang Hồng Quân hỏi: “Không biết Hồng tiên sinh nghĩ thế nào?”
“Ta?” Hồng Quân không ngờ mũi nhọn lại hướng về phía mình, chỉ Phượng Hi, cười nói: “Ý của nàng, cũng chính là ý của ta.” Hồng Quân mặc dù không nói tục, nhưng câu nói này ý tứ đã quá rõ ràng, bất quá có ý muốn nói “một tên tiểu tử như ngươi dựa vào cái gì?”
Nói đi nói lại, Khổng Lâm khi còn sống cũng là một phương hào kiệt, dù hàm dưỡng tốt đến đâu, cũng đã tới bờ vực bùng nổ.Một câu nói của Huống Nhật Minh càng trực tiếp đổ thêm dầu vào lửa giận của Khổng Lâm: “Ngươi là cái thứ gì?”
Dù sao cũng là Cửu cấp Tiên Đế, khi bạo nộ đứng lên chính là rất có khí thế: “Hừ, bốn người các ngươi không biết sống chết là gì.Bổn tọa thấy thích các ngươi, muốn thu về dưới trướng, mới hạ mình cùng các ngươi nói chuyện.Tuy nhiên, các ngươi lại không nhìn ra tốt xấu.Nói cho các ngươi hay, một khi đã vào sân này, đừng mơ tưởng bước ra ngoài.Cho dù các ngươi là bốn người Cửu cấp Ma Đế cũng vậy thôi.Lựa chọn của các ngươi, chỉ có thần phục, hoặc là chết!”
“Ồ??” Hồng Quân làm bộ kỳ quái hỏi: “Chẳng lẽ ngươi còn có vũ khí bí mật gì hay sao?”
“Hừ, ngươi không biết…chỉ có chết.” Khổng Lâm mỉm cười, vừa dứt lời, cả người Khổng Lâm đều biến mất.Lập tức, cả đại sảnh cũng biến mất, thậm chí cả ghế bốn người đang ngồi cũng tan biến.
“A a, có chút ý tứ,” Hồng Quân gật đầu mỉm cười.
Phượng Hi giật mình, trước đây suýt chút nữa chết trong tay Hồng Quân, lúc đó chính là hình dáng này.
Âu Dương Phạm choáng váng, hắn đã tận mắt chứng kiến Hồng Quân dùng trận pháp giết chết Tử Nhãn Cương Thi như thế nào.
Huống Nhật Minh cũng có chút đau đầu, trận pháp của Hồng Quân hắn đã từng gặp qua, thật sự khiến hắn nếm không ít phiền toái.Không thể ngờ được, hôm nay lại gặp phải loại tình huống này.
“Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, thần phục, hoặc là chết.” Thanh âm Khổng Lâm lại vang lên.
“Oanh!” Trả lời hắn là một quyền của Huống Nhật Minh.Không hổ là Ngân Nhãn Cương Thi Hoàng, uy lực một quyền đánh thẳng vào không gian này khiến nó không ngừng rung chuyển.
Hồng Quân khẽ nhíu mày, vốn dĩ hắn không hề để trận pháp này vào mắt.Ở nơi đây, không gian cực kỳ ổn định, cho dù Huống Nhật Minh biến thân ba lần tấn công, e rằng cũng chỉ có thể phá vỡ một khối nhỏ không gian.Nếu muốn hủy diệt trận pháp, thực sự rất khó khăn.Nếu chính mình muốn phá trận pháp này thì rất dễ dàng, trực tiếp bước qua là được, nhưng nghĩ đến việc Khổng Lâm đã chuẩn bị kỹ càng để đối phó, xét về trận pháp, Huống Nhật Minh và ba người vị tất là đối thủ của Khổng Lâm.Mà chính mình vừa ra tay, có thể lập tức phi thăng.Một trận pháp vốn nhìn tưởng như đơn giản, nhưng lại khiến Hồng Quân lâm vào cảnh địa khó xử.
“Ngao ~!” Một tiếng gầm vang lên, Huống Nhật Minh biến thân, hơn nữa, trực tiếp là lần thứ hai biến thân, tung ra một quyền nữa, cương thi quyền phong cường đại trực tiếp đánh vào bên trong trận.
“Ừm, cổ khí tức này là….” Tại một ngã tư đường cách đó không xa, một nữ tử trẻ tuổi mặc đồ đen đột nhiên cảm nhận được một cổ khí tức giống như đã từng quen biết, không kịp suy nghĩ nhiều, liền chạy theo hướng có cổ khí tức đó.
“Oanh, oanh, oanh….” Huống Nhật Minh liên tục không ngừng đấm ra, trận thế rung chuyển càng dữ dội.Phượng Hi đối mặt với người từng là kẻ địch này, đứng một bên không ngừng reo hò, không ngừng hô “Cố lên!”
“Hừ, không biết tự lượng sức mình.” Thanh âm Khổng Lâm lại vang lên, đồng thời một đạo thiểm điện bổ xuống chỗ mấy người.
Cương thi một tộc trời sinh đã sợ hãi thiên kiếp, ngay cả Ngân Nhãn Cương Thi Hoàng Huống Nhật Minh cũng không ngoại lệ.Mặc dù so với lôi điện thần kiếp thì yếu kém hơn rất nhiều, nhưng theo bản năng, Huống Nhật Minh không thể ngờ được ba người hắn lại chống đỡ khổ sở như vậy, xung quanh đều là thiểm điện, có vẻ có chút chật vật.
“Ha ha ha….” Nhìn mấy người bên trong trận pháp, Khổng Lâm vui vẻ cười lớn: “Các ngươi bốn người, rốt cuộc lựa chọn thần phục, hay là….”
Chữ “chết” còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Khổng Lâm đã thấy choáng váng, thần thức của hắn đã chú ý tới trước cửa sân, La Băng mặc đồ đen đang tụ tập toàn bộ lực lượng trên thân, khiến trận pháp Khổng Lâm khó lòng chống đỡ, căn bản không có biện pháp ngăn cản.
“Oanh!” Trận pháp bên ngoài khác với trận pháp bên trong, nhị lưu Hồng Mông Linh Bảo phối hợp với toàn thân chân nguyên của La Băng đánh một kích, trực tiếp đánh vào sân của Khổng Lâm, trận pháp kia, tự nhiên tan thành mây khói.
