Đang phát: Chương 68
“Tư Đồ đại nhân quá lời rồi, đóng góp chút sức mọn cho mọi người là trách nhiệm của ta.” Hồng Quân cười đáp lễ, các tộc trưởng của chín đại gia tộc đều gật đầu hưởng ứng.
“Hồng Quân tiên sinh, anh hùng xuất thiếu niên như ngài ở Tu La ma giới thật hiếm có.Các vị hiện giờ có thể xem là những cao thủ trẻ tuổi hàng đầu, Phượng tiểu thư cũng là một cô nương hiền dịu.” Tư Đồ Thắng cười, ánh mắt nhìn Hồng Quân đầy ẩn ý.”Ta nghe nói Hồng Quân tiên sinh vẫn chưa lập gia đình, con gái Tư Đồ đại nhân lại là khuê các, hơn nữa Tư Đồ đại nhân còn rất ngưỡng mộ ngài…hay là Tư Đồ đại nhân gả con gái cho Hồng Quân tiên sinh, kết làm thông gia?” Trương Phong, người của Trương gia tộc vốn có giao hảo với Tư Đồ gia tộc, cũng cười phụ họa.
Hồng Quân vừa cắn một miếng quả, nghe câu này của Trương Phong liền sặc sụa phun ra, Cổ Bàn và Phượng Hi nhất thời ngớ người, chỉ có Tôn Ngộ Không là cắm cúi uống rượu.
“Như vậy đương nhiên là tốt nhất, không biết ý Hồng Quân tiên sinh thế nào?” Tư Đồ Thắng cười, hắn và Trương Phong đã bàn bạc trước, kẻ tung người hứng rất ăn ý.Nếu có được Hồng Quân làm con rể thì còn gì bằng? Con gái của Tư Đồ là Tư Đồ Minh Nguyệt, Hồng Quân đã từng gặp qua một lần.Giống như Âu Dương Tình và Mộ Dung Tuyết, nàng là một trong Tam đại mỹ nhân của Tu La tinh.Mộ Dung Tuyết dịu dàng, hiền thục, Âu Dương Tình hoạt bát, còn Tư Đồ Minh Nguyệt thì đơn giản, trong sáng như một đứa trẻ.
Nghĩ đến mọi người đang dùng tiệc cùng nhau, Hồng Quân không biết nên gật hay lắc.Hắn chỉ cúi gằm mặt xuống uống rượu, không dám nhìn ai.
“Việc này để sau hãy bàn, hôm nay là ngày mừng công của Hồng Quân tiên sinh.” Tu La đế quân nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng, Tư Đồ Thắng và Trương Phong đành im bặt.
Tu La đế quân nói xong không để ý nữa, nhưng trong đầu vẫn suy nghĩ về gia tộc sau lưng Ngộ Không và Phượng Hi.Mọi người vẫn nói cười, nâng cốc chúc mừng bốn “đại anh hùng”.Chỉ tiếc, ngoài Tu La đế quân, không ai biết thân phận thật sự của họ không phải người Tu La ma giới.
Sau khi yến tiệc kết thúc, không chỉ Hồng Quân mà cả Tôn Ngộ Không và Phượng Hi đều không được tự nhiên, vội vã rời đi.
Tại Thiên Sinh tinh, trong Cương Hoàng đại điện, Cương Thi hoàng Huống Nhật Minh đang ngồi cùng bảy Tử Nhãn cương thi vương thảo luận.Cương thi nhất tộc trước đây có tám Tử Nhãn cương thi vương, nhưng một người đã bị Hồng Quân giết, một người bị Ngộ Không đánh phế, giờ chỉ được tham gia họp bàn.
Hai người bị Hồng Quân vây trong trận chỉ bị thoát lực, tiêu hao huyết năng nên không bị thương nặng, chỉ cần dưỡng thương là hồi phục.Vậy là chỉ còn sáu cương thi vương có thực lực chiến đấu.
“Bệ hạ, trận pháp của tên Hồng Quân kia thật cổ quái, bên cạnh hắn còn có một tiểu nha đầu có ngọn lửa màu đen, chỉ cần tới gần đã thấy đáng sợ.” Tên tử nhãn cương thi từng đối chiến với Hồng Quân nhớ lại vẫn còn ớn lạnh.Ngày đó Hồng Quân từng bước dụ hắn vào trận, cảm giác cận kề sinh tử hắn chưa từng trải qua.
“Các ngươi sai rồi, tên Hồng Quân kia không nhất thiết là người tu ma, ngay cả Tôn Ngộ Không, Cổ Bàn và con nha đầu Phượng Hi kia ta nghĩ…cũng chưa chắc là người tu ma.” Cương thi hoàng kiến thức uyên bác, vẫn nhận ra bốn người Hồng Quân không hẳn là người Tu ma.
“Bệ hạ, sao họ không phải người tu ma ghê tởm kia chứ? Rõ ràng khi chiến đấu, thuộc hạ cảm giác hắn có ma lực trong người!”
“Chỉ là cảm giác thôi, với lại tu vi của hắn như vậy thì ma lực phải rất nồng nặc, không có loại hình thái đó.Ta cũng tò mò về thân phận của chúng, đã phái người đi tra xét, sẽ sớm có kết quả.”
Ngân nhãn cương thi hoàng thở dài, hành động của Hồng Quân khiến hắn lo lắng.Trước khi bốn người xuất hiện, cương thi nhất tộc chiếm ưu thế, giờ lại thành thế yếu.Huống Nhật Minh hiện tại không có “thập ma” nào để đối phó với bốn người Hồng Quân.
Tại Tử Huyền phủ, tân thần giới, thần vương Tần Tư cuối cùng cũng lĩnh ngộ được thời gian gia tốc của Tân Vũ trụ, tu vi và lực công kích đều tăng lên đáng kể.Trong một tiểu hồ, Tần Vũ và Khương Lập đang đánh cờ, Tần Tư đột nhiên xuất hiện.Từ khi Tần Sương bỏ đi, Tần Tư bế quan luyện công, ít khi gặp Tần Vũ và Khương Lập.
“Cha, con muốn đến không gian của Lâm Mông sư bá xem xét, xin cha chấp thuận.” Sau khi bế quan, Tần Tư đến xin Tần Vũ cho phép đến không gian của Lâm Mông.
“Con muốn đi tìm tiểu đệ?” Tần Vũ cười.
“Cha, nếu xưa kia con không hiểu chuyện thì Tiểu Sương đã không bỏ nhà đi.Lần trước Tiểu Sương gặp nạn, con lại ở tân vũ trụ, không biết chuyện gì xảy ra, may mà nó gặp hung hóa cát.Lần này xuất quan con muốn đi thăm nó.” Tần Tư không giấu giếm, muốn tìm Tần Sương, một phần lỗi là do mình.
“Con muốn đi ta không ngăn cản, Tần Sương mấy năm nay phát triển không ít, nhưng chưa toàn diện, có con bên cạnh ta cũng yên tâm, nhưng phải để nó phát triển toàn diện mới tốt, đó mới là giúp đỡ thật sự.”
“Tiểu Tư thấy đệ đệ chịu khổ cực, tu vi còn bị thụt lùi, làm ca ca con thấy áy náy.” Có hai đứa con trai, một đứa đang chịu khổ, giờ thấy con lớn quan tâm em, tự mình đến Lâm Mông vũ trụ tìm em, Khương Lập cũng thấy nhẹ lòng.
Tần Vũ phất tay, hai vệt sáng bay vào người Tần Tư.”Tiểu Sương sắp độ thần kiếp, chờ nó độ xong con dẫn nó về đây.Đây là hai kiện nhất lưu Hồng Mông linh bảo, sau khi nó độ kiếp xong con đưa cho nó.”
“Rõ, con nhất định sẽ đưa cho Tiểu Sương.” Tần Tư cười, hắn đã có hai kiện nhất lưu Hồng Mông linh bảo, một trong số đó là Hỏa Linh châu, giờ giao lại cho Tần Sương.
“Tốt, con đi đi.Tiểu Sương đang ở Lâm Mông hạ giới, Tu La ma giới.” Tần Vũ phất tay, một thông đạo nối giữa Tân vũ trụ và Lâm Mông vũ trụ xuất hiện.
“Con cáo lui.” Tần Tư bước vào thông đạo biến mất.Tần Vũ không biết, chuyến đi này của Tần Tư đã thay đổi vận mệnh của mình.
“Vũ ca, Tần Sương trở về không phải do huynh ép buộc chứ?” Khương Lập tựa vào người Tần Vũ, biết Tần Vũ kiểm soát Tân Vũ trụ, không thể lúc nào cũng theo sát Tần Sương.
“Chờ chúng nó trở về rồi nói, hơn nữa giờ hai đứa nó ở cạnh nhau chúng ta sẽ có thêm thời gian du ngoạn.” Tần Vũ vỗ vai Khương Lập.Thật đau khổ khi con trai ở ngay trước mắt mà không thể gặp.
