Đang phát: Chương 62
Cương thi nhất tộc có bảy ngôi sao lớn, bảy vị vua ngự trị trên bảy ngôi sao đó chính là những người khai sinh ra cương thi nhất tộc.Bảy ngôi sao này trở thành trung tâm tín ngưỡng, là cội nguồn tinh thần của toàn bộ cương thi nhất tộc.Từ bao đời nay, các vị vua đều sống tại bảy ngôi sao này.
Hiện tại, quân đội cương thi đang bị quân của Hồng Quân uy hiếp, cầm chân.Thiên Sinh tinh là một trong bảy ngôi sao hoàng gia, đang bị quân cương thi bao vây.Huống Thiên Minh đích thân dẫn bốn Tử Nhãn Cương Thi ra nghênh chiến, khiến Âu Dương Phạm chỉ có thể bao vây mà không thể tiến công thêm.
Trong ba tháng, Tu La Ma giới đã mất bảy Ma Đế cấp năm, hai Ma Đế cấp sáu.Quân tiên phong của Âu Dương Phạm không thể chấp nhận điều này, liên tục gửi tín hiệu cầu viện đến Tu La Đế Quân.
Trong tình thế này, Hồng Quân buộc phải theo Tu La Đế Quân ra chiến trường.Thiên Sinh tinh là một ngôi sao tuyệt đẹp, có tới bảy mươi hai mặt trăng, nơi đây tập trung hàng ngàn vạn Lam Nhãn Cương Thi tu luyện.
Khi Tu La Đế Quân đến, Âu Dương Phạm chủ động chuyển giao quyền chỉ huy cho La Băng, bởi đây là thời điểm then chốt của cuộc chiến.Chỉ cần đánh bại Ngân Nhãn Cương Thi Hoàng, chiếm được Thiên Sinh tinh, sẽ giáng một đòn chí mạng vào cương thi nhất tộc.
Nhiệm vụ chính của Hồng Quân trong chiến dịch này là công phá Thiên Sinh tinh, đặc biệt là kiềm chế Tử Nhãn Cương Thi Vương.
Hồng Quân đang lơ lửng trên không, đối diện với một Tử Nhãn Cương Thi Vương.Sau khi trở thành Bát Cấp Tiên Đế, Hồng Quân muốn thử nghiệm tu vi của mình.Hắn không dùng đến trận pháp, mà trực tiếp đối đầu với Tử Nhãn Cương Thi.
Đối với Tử Nhãn Cương Thi, sức tấn công không phải là điểm mạnh, quan trọng là tốc độ quá nhanh và khả năng phòng ngự đáng kinh ngạc.Hiện tại Hồng Quân là Bát Cấp Tiên Đế, miễn cưỡng theo kịp tốc độ của Cương Thi khi biến thân lần đầu.Thanh kim đao trên tay Hồng Quân không ngừng vung vẩy đuổi theo Tử Nhãn Cương Thi.Trên mặt trăng này chỉ có Hồng Quân và Tử Nhãn giao chiến.Hồng Quân không biết rằng, Tử Nhãn Cương Thi đã nhận ra hắn và không hề dốc toàn lực từ đầu.Lần trước Hồng Quân đã giết một Tử Nhãn Cương Thi còn mạnh hơn gã.Nếu không phải bảo vệ ngôi sao hoàng gia, Ngân Nhãn Cương Thi đã không phái gã ra ngăn cản Hồng Quân.
Tu La Đế Quân và Ngân Nhãn Cương Thi Hoàng đều chú ý đến Hồng Quân.Ngân Nhãn Cương Thi Hoàng vẫn còn nhớ lần trước Hồng Quân bố trí một trận pháp tạo ra một chấn động lớn, lúc đó Ngân Nhãn đã toàn lực tấn công nhưng không hề lay chuyển được trận pháp.Huống Nhật Minh đã cẩn thận tính toán, cuối cùng phải tiến hành “chung cực biến thân”, nhưng liệu có phá được trận pháp đó hay không thì ngay cả hắn cũng không chắc chắn.
Cuộc chiến trên mặt trăng, nhìn từ Thiên Sinh tinh vô cùng đẹp mắt.Bóng của hai người, ánh trăng thỉnh thoảng xuyên qua, mắt của Tử Nhãn Cương Thi lóe lên, kim đao trong tay Hồng Quân cũng phát sáng, tựa như hai ngôi sao lấp lánh liên tục di chuyển.
Từ khi huấn luyện Tôn Ngộ Không thành thạo Kinh Thiên Thập Bát Côn, ngàn năm qua Hồng Quân không có đối thủ xứng tầm.Tử Nhãn Cương Thi sau khi biến thân sao có thể so sánh với một trung phẩm thần nhân như hắn về mặt phòng ngự.Không cần lo lắng về phòng ngự, Hồng Quân sẵn sàng điều khiển kim đao, nhắm vào những chỗ yếu hại của Tử Nhãn để tấn công.
Không cần trận pháp, không cần kỹ xảo, chỉ dựa vào thân thể và khả năng phòng ngự đã khiến Tu La Đế Quân và Ngân Nhãn Cương Thi kinh ngạc.Nhìn Hồng Quân chiến đấu, Tu La Đế Quân cũng cảm thấy yên tâm hơn.
Ba ngày, Hồng Quân đại chiến với cương thi trên mặt trăng suốt ba ngày.Trong trận chiến này, tâm trạng của Hồng Quân đã được giải tỏa rất nhiều sau ngàn năm.Hắn càng đánh càng mạnh, Tử Nhãn Cương Thi lại một lần nữa biến thân và càng ngày càng cảm thấy khó đối phó với Hồng Quân, có vài lần suýt chút nữa bị Hồng Quân chém trúng.
“Gào…”
Hồng Quân gây áp lực quá lớn cho Tử Nhãn, hắn không thể chịu đựng được nữa nên cuối cùng phải biến thân.Hoa văn màu tím che kín mặt, tốc độ và phòng ngự đều tăng lên gấp bội.
Tử Nhãn biến hình cũng không làm khó được Hồng Quân, hắn vẫn tấn công dồn dập không hề lo lắng, tuy nhiên hắn cũng đã có chút phòng ngự trong chiêu thức, vì sau lần biến thân này, lực công kích của Tử Nhãn Cương Thi đã gây ra cho Hồng Quân những tổn thương nhất định.
“Gào…”
Tử Nhãn rống to một tiếng, trong nháy mắt gia tốc, Hồng Quân cũng kịp phản ứng nhưng vẫn bị Tử Nhãn Cương Thi một quyền đánh bay từ trên mặt trăng xuyên qua các tầng khí quyển rơi xuống Thiên Sinh tinh.
Trong nháy mắt gia tốc chính là bí kỹ của Cương Thi Vương, đó cũng là một loại tự hủy của bản thân cương thi, vì trong khi gia tốc hắn phải tự đốt cháy huyết dịch trong cơ thể tạo thành năng lượng tăng thêm tốc độ và phòng ngự.
Từ lúc chiến với Hồng Quân, hắn chỉ một mực giằng co vì nghĩ rằng mình không hạ được đối thủ thì đối thủ cũng không hạ được mình.Tuy nhiên, càng đấu thì hắn càng cảm thấy không ổn.Sau lần biến thân này, hắn đã nháy mắt gia tốc, lực công kích còn cao hơn cả biến thân ba lần.Hắn đã thành công đánh trúng Hồng Quân.Lần này hắn đánh trúng đan điền của Hồng Quân, cương thi cũng biết người tu ma điểm yếu nhất chính là đan điền nên khi thấy chiến thuật của mình thành công hắn hưng phấn kêu lên.
Nhất thời khinh thường đối thủ, Hồng Quân chỉ chăm chăm đối đầu với Tử Nhãn và kết quả là bị đánh lén trúng đan điền.Hồng Quân từ đầu đã không mặc chiến y, hạt châu màu xám trong đan điền bị quyền kình của Tử Nhãn đánh vào khiến đan điền rung lên dữ dội.Một trận đau đớn kịch liệt dâng lên khiến Hồng Quân phun ra một ngụm máu.
“Tiểu Quân, Quân ca!”
Những người vẫn đang theo dõi Hồng Quân chiến đấu là Phượng Hi và Cổ Bàn, khi thấy Hồng Quân bị thương, cả bọn kinh hãi kêu lên.Cả hai vội vàng thoát khỏi đối thủ, thuấn di đến bên cạnh Hồng Quân xem xét vết thương.
“Ta không sao, chỉ tại khinh thường đối thủ mà thôi, thật thống khoái…Các ngươi nhìn ta thu thập tên cương thi này như thế nào.” Hồng Quân nhếch miệng cười, hạt châu màu xám trong đan điền nhanh chóng ổn định trở lại, Hồng Quân nói xong thân thể đột nhiên biến mất khỏi Thiên Sinh tinh, lập tức có mặt tại mặt trăng.
“Không thể nào, chẳng lẽ hắn đi chịu chết?” Tử Nhãn Cương Thi lại dấy lên một nỗi lo lắng.Hồng Quân quay trở lại, Tử Nhãn cũng không tấn công nữa, lạnh lùng nhìn Hồng Quân nói.
“Nghe các ngươi nói thế ta cứ tưởng các ngươi đều không biết gì cả, ha ha!” Hồng Quân cười lớn, vung tay lấy ra một khối thần thạch từ trong tay, bố trí một cái khốn trận đơn giản trên mặt trăng.
“Muốn chết ta sẽ thành toàn cho ngươi, vì Sơn Hàn báo thù!”
Tử Nhãn Cương Thi ngửa mặt lên trời, rống to một tiếng, hai răng nanh của hắn dài ra, hắn nhanh chóng xuất hiện trước mặt Hồng Quân, chỉ trong nháy mắt mấy ngàn quyền đều tập trung đánh lên người Hồng Quân.
“Bùng, bùng, bùng, bùng!”
Hồng Quân liên tục bị đánh bay đi hơn một ngàn thước, cũng không đánh trả lại Tử Nhãn Cương Thi, hắn vẫn lợi dụng cơ hội này xuất ra thần thạch để bố trí trận pháp.Trên mặt trăng nhỏ bé, Hồng Quân đã bố trí được hai cái Nhị Cấp Khốn Trận, một cái Sát Trận.Hồng Quân muốn lợi dụng Tử Nhãn Cương Thi lần này để câu cá lớn hơn.
“Bùng!”
Hồng Quân lại bị đánh bay, Tử Nhãn Cương Thi lại phi thân tới để tiếp tục tấn công.Hắn bỗng dưng khựng lại vì đột nhiên Hồng Quân biến mất, không còn thấy đâu nữa.
