Đang phát: Chương 54
Phượng Hi bế quan, ba người Hồng Quân cũng chẳng tu luyện gì, ngày nào cũng la cà quán xá, trà dư tửu hậu.Trong mắt đám ma đầu, họ giờ là những cao thủ ẩn danh.Quán xá nọ cũng khéo léo thu xếp cho họ một gian phòng riêng, chẳng ai dám bén mảng làm phiền.
***
Tại Tu La tinh, mật thám báo cáo:
“Bẩm Bệ hạ, Tôn Ngộ Không tiến cảnh tu luyện quá nhanh, đã đạt tới lục cấp ma đế.Bên cạnh Ngộ Không có ba người, một nữ nhân cửu cấp ma vương đang bế quan, một người từ tam cấp ma vương lên tam cấp ma đế, kẻ còn lại cũng tăng tiến đáng kinh ngạc, từ nhị cấp thiên ma lên nhị cấp ma đế.Chỉ sáu ngàn năm mà đã đạt tới cấp bậc ma đế, thật khó tin!”
“Ồ, thú vị đấy…Ngươi lui xuống đi, ta sẽ suy xét chuyện này.”
Tu La đế quân là người của La gia, dù đã kế vị hơn ba trăm ngàn năm vẫn chỉ là bát cấp ma đế.Không phải hắn không thể đột phá, mà vì quy định của Tu La đế quân: Phải bồi dưỡng một người trong gia tộc thành tài, kế vị ngôi đế quân rồi mới được đột phá lên cửu cấp Ma đế, chuẩn bị vượt thần kiếp.
Dù thế nào, Tu La đế quân cũng tự tin vượt qua thần kiếp, vì hắn cũng như Kim Hình Quân của Tiên Ma Yêu giới, có một kiện truyền thừa linh bảo.Linh bảo này chỉ người La gia mới dùng được, do Tu La Thần Vương La Phàm lĩnh ngộ không gian pháp tắc mà tạo thành.Khả năng Tu La đế quân độ kiếp thất bại là rất thấp.
Ba tháng sau, Tôn Ngộ Không, Hồng Quân, Cổ Bàn nhận được lệnh triệu kiến của Tu La đế quân.
“Tiểu Quân, Tu La đế quân triệu Ngộ Không thì thường thôi, nhưng gọi cả chúng ta đi thì…” Cả ba đang bàn luận tại phủ của Hồng Quân, Cổ Bàn lên tiếng trước.
“Không hẳn vậy, nếu họ biết thân phận thật của ta thì đã đuổi giết rồi, cần gì triệu kiến.Ta nghĩ có lẽ họ nghi ngờ vì chúng ta tiến cảnh quá nhanh thôi.” Hồng Quân thở dài.Lời hắn không sai lệch nhiều so với thực tế, chỉ là hắn không biết Tu La đế quân đã biết họ không phải người Tu La Ma giới.
Lý do triệu kiến, chỉ có Tu La đế quân mới rõ.
Nửa năm sau, ba người đến Tu La tinh, còn một tháng nữa là đến ngày diện kiến Tu La đế quân.Họ dừng chân tại một tinh cầu phồn hoa nhất Tu La giới để du ngoạn.
Đế Bằng tinh lớn hơn Vân Hỏa tinh gấp mười lần, có mười tòa đại thành chia cho mười gia tộc lớn của Tu La ma giới.La gia là hoàng tộc, định cư ở Hoàng thành.
Tôn Ngộ Không thuộc quyền của Hoàng Phổ Minh thống soái, một thành viên của hoàng gia.Trong mười tòa thành, Hoàng Minh thành là lãnh địa của hoàng gia.
Ba người Hồng Quân ra mắt Âu Dương Phạm thống soái, thành viên của một trong thập đại gia tộc, cư ngụ ở Âu Dương thành, tòa thành lớn thứ hai, nằm ở phía đông Tu La tinh.
Hồng Quân, Cổ Bàn, Tôn Ngộ Không dạo phố ở Âu Dương thành.Ở Đế Bằng tinh, tu vi thấp nhất cũng phải là ma vương, thiên ma không được vào thành.
Đi qua một góc phố, Hồng Quân kinh ngạc thấy một ma đế.Đế Bằng tinh quả là đệ nhất tinh cầu của Tu La ma giới, tùy tiện ở một thành cũng có cao thủ ma đế.
Mộ Dung Tuyết là tiểu quận chúa của Mộ Dung gia, một trong thập đại gia tộc, cùng với Âu Dương Thiến của Âu Dương gia đều cải trang nam nhi, đi cùng là hai hộ vệ.Cả con đường thấy họ đều nép vào lề, nhường đường, vì ai dám bất kính với người của thập đại gia tộc?
Ba người Hồng Quân lần đầu gặp hai người này trên phố, không biết thân phận nên không tránh đường.”Tiểu Tuyết, sao nàng lại ở đây?” Cổ Bàn kinh hô rồi lao tới nắm tay Mộ Dung Tuyết.
Cổ Bàn vừa lao đi, Hồng Quân đã thấy không ổn, chưa kịp nói gì thì hai hộ vệ của Mộ Dung Tuyết đã xông tới.
“Bộp, bộp…”
Hai hộ vệ của Mộ Dung Tuyết bị đánh bay.Tôn Ngộ Không cầm gậy hắc hắc cười lạnh, hai hộ vệ này cũng là bát cấp yêu vương, nhưng sao nhanh bằng lục cấp ma đế Tôn Ngộ Không?
“Ngươi là đồ vô lại, buông tay ta ra…” Mộ Dung Tuyết đỏ mặt, đây là lần đầu nàng bị người khác nắm tay, vội vàng thoát ra, trông như sắp khóc.
Mộ Dung Tuyết kinh hãi kêu lên, Cổ Bàn giật mình buông tay, lùi sang bên cạnh.
“Xin lỗi, trông ngươi giống một người bạn của ta…ta nhận nhầm người.” Cổ Bàn xin lỗi rồi cùng Tôn Ngộ Không đi ra ngoài, nhưng lòng thầm rơi lệ.Cô gái này quá giống người yêu của Cổ Bàn ở địa cầu.
Hắn nhớ lại ngàn năm trước ở địa cầu…Cổ Bàn chỉ là một nhân viên nghiên cứu bình thường, thầm yêu đồng nghiệp tên Mục Tuyết.Mục Tuyết trên địa cầu rất giống cô gái thuộc Mộ Dung gia ở Tu La giới này.
Một câu chuyện buồn khiến Cổ Bàn đau lòng nhớ lại.Mục Tuyết trên địa cầu thuộc một gia tộc hùng mạnh, bị gia tộc gọi về.Cổ Bàn bị trọng thương, chỉ biết trơ mắt nhìn người yêu bị dẫn đi, không có sức phản kháng.
“Đứng lại, nói nhận nhầm người là xong sao? Dám ở Mộ Dung thành mạo phạm tiểu thành chủ Mộ Dung gia, người đâu, bắt chúng lại!” Mộ Dung Tuyết im lặng, nhưng Âu Dương Thiến đã giận dữ đứng lên, lập tức hơn mười người vây quanh Cổ Bàn.
“Đánh nhau hả? Hay quá, nhưng các ngươi chỉ là tép riu, gọi cao thủ ra đây đấu với lão Tôn.” Ngộ Không vung gậy, ha ha cười to.Mười người kia chỉ là ma vương, nhanh chóng bị côn phong đẩy lùi.
“Tiểu thư, người này là Tôn Ngộ Không, kẻ điên cuồng đánh nhau, thuộc hạ từng gặp hắn ở chiến trường.” Thuộc hạ của Âu Dương Thiến nhận ra Tôn Ngộ Không, thấp giọng nói.
Âu Dương Thiến mắt sáng lên, tiến đến trước mặt Tôn Ngộ Không, có chút không tin hỏi: “Ngươi…ngươi là Tôn Ngộ Không? Người đã khiêu chiến với Tử Nhãn cương thi?”
Tôn Ngộ Không tại chiến trường đột phá ngũ cấp ma đế, đánh một trận với Tử Nhãn cương thi, nhưng không thắng nên suốt ngày tìm Tử Nhãn cương thi khiêu chiến.Chuyện này vang danh khắp Ma giới, ai cũng biết.
“Ngươi là con nhóc nào mà dám nói chuyện với lão Tôn? Trông ngươi cũng có địa vị, bảo đám lâu la của ngươi lui đi.” Tôn Ngộ Không ha ha cười lớn, định cùng Cổ Bàn rời đi.
“Khốn kiếp, đừng tưởng ở chiến trường ngươi kiêu ngạo thì ở đây cũng được kiêu ngạo.Ngươi tưởng ta để ngươi đi sao?” Âu Dương Thiến nổi giận, mặt đỏ bừng, giơ tay đánh về phía Ngộ Không.
