Đang phát: Chương 491
Trên màn hình TV, một người lính trẻ vì quá đau buồn và phẫn nộ mà mặt mày biến dạng.Anh ta vứt đôi nạng chống ở hai bên, trợn mắt lao về phía màn hình.Anh ta là Đạt Văn Tây, con trai của một quan chức cấp cao, là một tân binh của Tiểu đội 7, vừa mất đi người bạn cùng phòng thân thiết…Anh ta gào khóc, hét lên không được quay phim, đập mạnh vào màn hình của đoàn làm phim phóng sự.
Hình ảnh trên màn hình rung lắc mạnh, có lẽ do rơi từ trên cao xuống đất, rồi lại bật lên, lại rơi xuống…
Trên hình ảnh xuất hiện thêm những vệt bùn đất, nằm im bất động.Tầm nhìn hướng về phía gốc cây lớn ở giữa doanh trại.Dưới tán cây, mười một điếu thuốc đang cháy dở, rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Trong bóng tối, giọng người dẫn chương trình quen thuộc vang lên, mang theo sự bình tĩnh cố hữu nhưng không giấu được nỗi buồn và áp lực:
– Đây là nhiệm vụ cuối cùng của Tiểu đội 7 trên tiền tuyến, hành tinh 163…
– Chiều hôm trước, khi rời khỏi căn cứ, toàn đội có một trăm linh ba người…
– Đến mười giờ mười hai phút sáng nay, khi Trung tá Hứa Nhạc, người cuối cùng trở về đơn vị, trong doanh trại chỉ còn lại năm mươi hai người…
– Một số đội viên đang được cấp cứu tại bệnh viện chiến trường, một số hôn mê sâu và được đưa về hành tinh Tây Lâm.Một số còn sống, nhưng…
– Một số người đã ra đi mãi mãi…
Giọng dẫn chương trình nhỏ dần.Màn hình TV vẫn tối đen, sự im lặng khiến người ta hồi hộp.Rồi những dòng chữ trắng hiện lên, ngay ngắn chạy từ dưới lên trên màn hình.
Tiêu Thập Tam Lâu.
Phùng Viễn Chinh.
Giải Tư.
…
…
Từng cái tên vô cảm đại diện cho những người lính đã vĩnh viễn rời khỏi Tiểu đội 7, hy sinh trên chiến trường.Cuối danh sách là một cái tên xa lạ: Tạ Kỵ Thư.Bên cạnh tên này, đoàn làm phim “Tiểu đội 7” chú thích: Sĩ quan phụ tá kỹ thuật của Cục Hiến Chương, hỗ trợ đặc biệt, hy sinh trong trận chiến cuối cùng trên hành tinh 163 cùng Tiểu đội 7, được Tiểu đội 7 chấp nhận là thành viên danh dự…
Màn hình lại tối đen, rồi ánh chớp lóe lên, dòng chữ nhỏ hiện ra: Tập 3 của loạt phóng sự “Tiểu đội 7”, “Sinh Tồn và Tử Vong” kết thúc!
Đây chỉ là một buổi phát lại trên kênh tin tức của Đài truyền hình Liên bang, nhưng vẫn thu hút sự quan tâm của đông đảo khán giả.Khi đọc lại danh sách những người lính đã hy sinh, nhìn thấy dòng chữ cuối cùng, nhiều người đàn ông mạnh mẽ đã đỏ mắt, nhiều phụ nữ yếu đuối đã ướt đẫm khăn tay, nhiều thanh niên theo chủ nghĩa hư vô đã im lặng…
Trong tòa nhà Nghị viện, Trương Tiểu Manh tháo cặp kính gọng đen quen thuộc, xoa nhẹ sống mũi để xua tan mệt mỏi, nhưng thực chất là để che giấu việc lau nước mắt.Không chỉ vì quá xúc động, mà còn vì cô lo lắng cho người đàn ông đang ở ngoài tiền tuyến…
***
Cùng thời điểm đó, cách Thủ đô hàng tỷ km, trong quân doanh ở Lạc Nhật Châu Tây Lâm, Hứa Nhạc trần truồng để dòng nước lạnh xối lên da thịt.Đôi mắt híp lại nhìn qua tấm kính một chiều của phòng tắm về phía màn hình TV ngoài phòng khách, nhìn chằm chằm vào bóng tối, im lặng không nói.
Các thành viên Tiểu đội 7 không ai nhắc nhở ai, nhưng dường như họ đều thống nhất không xem tập 3 của loạt phóng sự này, dù đó là câu chuyện về chính họ.Nhưng tối nay, Hứa Nhạc không kìm được, vẫn mở TV lên xem.
Đạt Văn Tây, người bị trúng đạn ở chân, không bị tàn phế như anh ta lo sợ, vẫn chạy nhảy khắp nơi.Thậm chí, anh ta còn sử dụng kỹ năng lái xe điêu luyện học được từ thời còn ở hành tinh S1 để thay thế vị trí lái xe của Lưu Giảo trong Tiểu đội 7.Lưu Giảo bị bắn thủng bụng, nhưng may mắn không chết.Vết thương ngoài da đã lành, nhưng phần ruột non bị cắt gần một phần ba và thay thế bằng ruột nhân tạo, dù đã được nối lại hoàn hảo, nhưng mỗi khi thời tiết thay đổi, anh ta vẫn bị đau bụng.Nhiều người lính không chết, nhưng tên của họ dường như đã bị lãng quên.
Hứa Nhạc tắt vòi nước, cầm chiếc khăn bông dày, im lặng lau người.Anh tự hỏi, trận chiến đó không diễn ra quá lâu, tại sao anh lại cảm thấy như đã trải qua một thời gian dài như vậy?
Những đường cong cơ thể cân đối ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc.Trên làn da rám nắng khỏe mạnh có vô số vết sẹo lớn nhỏ, đặc biệt là những vết thương mới ở cánh tay trái và sau mông, vẫn còn rất rõ.Đó là những vết thương anh bị trong nhiệm vụ lắp đặt thiết bị cuối cùng.
Có lẽ, thời gian sẽ làm phai mờ một số ký ức, nhưng những vết sẹo này không dễ dàng biến mất như vậy.
Đêm khuya, anh lại ra khỏi phòng làm việc, châm một điếu thuốc, im lặng suy nghĩ và chậm rãi hút, như đang thưởng thức một loại đồ uống ngon miệng.Anh khoác quân phục hờ hững lên người, dáng vẻ như một ông già, hai tay chắp sau lưng, vô thức bước đi trong doanh trại im lặng.Giống như dáng vẻ của anh ở trường Đại học Lê Hoa năm xưa…
Khi đi ngang qua cửa sổ một căn phòng, anh chậm lại, theo bản năng nhìn vào trong.Đạt Văn Tây đang ở trong phòng này.Người công tử bột này là thành viên mới duy nhất còn lại bên cạnh Hứa Nhạc sau khi Sư đoàn Thiết giáp 17 được tái tổ chức.Tất nhiên, giờ anh ta đã là một người lính kỳ cựu.
Trước đây, Tiêu Thập Tam Lâu cũng ở trong căn phòng này, cái chân thối của anh ta cũng ở đây.Bây giờ, Tiêu Thập Tam Lâu đã chết, cái chân thối cũng không còn, không biết Đạt Văn Tây có quen với sự thiếu vắng này không…
Nghĩ đến đây, anh khẽ nhíu mày, rồi nghe thấy tiếng Đạt Văn Tây gào khóc gọi tên bạn cùng phòng.
– Hóa ra Đạt Văn Tây cũng giống như mình, cuối cùng không kìm được mà mở TV lên xem.
Hứa Nhạc im lặng suy nghĩ, rồi lắc đầu, dưới bóng đêm, anh rời khỏi doanh trại, đi vào khu rừng núi phía trước.
Liên bang tái tổ chức Sư đoàn Thiết giáp 17, bản thân anh lại trở thành một Tổng Giám đốc Kỹ thuật kỳ quái…Đơn vị gắn liền với lịch sử hào hùng này, dường như đã in dấu ấn của anh.Nhưng anh chỉ là một thanh niên chưa đến hai mươi ba tuổi, chuyện này có vẻ nực cười.
Tâm trạng Hứa Nhạc có chút u uất.Anh tự hỏi, cái giá phải trả cho những thế lực khủng bố mà anh đã lạnh lùng tiêu diệt là gì? Sự nhượng bộ của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang và những nhân vật quyền lực trong giới chính trị là gì? Bản thân anh và Tiểu đội 7 đã chiến đấu vì Liên bang, nhưng những kẻ cao cao tại thượng ở Thủ đô vẫn làm những chuyện đen tối với anh, sao có thể không khiến người ta phẫn nộ?
Anh hít một hơi sâu, những cảm xúc do tập phim phóng sự và những suy nghĩ vừa rồi nhanh chóng lắng xuống, hai vai anh bỗng nặng trĩu.Phía sau là doanh trại im lặng, phía trước là một vạn binh lính trang bị tối tân nhất của Quân đội Liên bang.Điều này đáng lẽ phải khiến anh tự hào.Nhưng chỉ mình anh biết, trong cơ thể anh có quá nhiều tâm huyết của những thế lực ngầm, khiến anh kinh hãi.
Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, các chính khách và Thất Đại Gia Tộc Liên Bang đang âm thầm đấu đá lẫn nhau.Cuộc đấu tranh này tạm thời còn yên ắng, nhưng nếu vài năm nữa mâu thuẫn bùng nổ, anh, một quân nhân chuyên nghiệp xa rời chính trị, sẽ giúp đỡ ai?
Nếu Liên bang tấn công Đế quốc, anh và Sư đoàn Thiết giáp 17 sẽ đối mặt với những khó khăn gì? Quân đội Đế quốc dũng mãnh thiện chiến, điên cuồng không sợ chết sẽ bộc phát ra năng lượng khủng khiếp như thế nào trên lãnh thổ của chúng? Nữ Công chúa với khả năng phi công chấn động vũ trụ có thể xuất hiện trước mặt anh không? Điều khiến anh lạnh người là, tại sao Hoàng đế Đế quốc lại phẫn nộ đến vậy vì Giản Thủy Nhi?
Đại thúc và Đế quốc có mối quan hệ gì? Tại sao ông ta lại trở thành tội phạm truy nã cấp I của Cục Hiến Chương Liên bang? Ông ta thực sự phản bội Liên bang, hay vì ông ta có khả năng ngụy trang con chip vi mạch nhân thể, xâm phạm đến điểm mấu chốt của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương?
Ngay bản thân anh, sau gáy cũng có một con chip vi mạch nhân thể ngụy trang, tại sao Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang không liệt anh vào danh sách tội phạm truy nã cấp I, không dùng chiến hạm cách anh vạn km để nã pháo hủy diệt?
Tất cả là vì cái gì? Trong mắt Hứa Nhạc thoáng hiện lên sự hoang mang.Những câu hỏi này luôn ở trong lòng anh, khiến anh đau khổ.Vì không biết vốn là một sự tra tấn.
Đêm khuya, gió thổi qua doanh trại, không quá lạnh, nhưng có chút khô ráo.Góc áo quân phục phất phơ trong gió.Trong mắt anh chợt hiện lên dòng chữ trắng:
– Sự khác biệt, vĩnh viễn chỉ là sự khác biệt về mặt trình tự.
Hứa Nhạc im lặng một lúc rồi hỏi:
– Tại sao lại có khác biệt? Hôm nay tại sao ông lại trả lời câu hỏi của tôi?
– Dựa trên phán đoán logic của tôi, bất cứ một nhà vật lý học lý thuyết vĩ đại nào cũng sẽ trở thành một nhà triết học.Nhưng một nhà triết học không có lý luận trụ cột, thường là một người theo chủ nghĩa không tưởng…
Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang từ tốn trả lời:
– Anh là một kỹ sư, không nghiên cứu lý thuyết vật lý cao cấp, nhưng chuyên tâm thao tác trong thực nghiệm vật lý, cuối cùng trở thành một nhà vật lý học xuất sắc.Tối nay, anh càng ngày càng giống một nhà triết học, chứng tỏ tinh thần trạng thái của anh đã bị kích thích mạnh mẽ.Bản thân anh lại là đối tượng bảo hộ cấp I của Liên bang, tôi cần phải cảnh báo anh.
– Chỉ cần ông không giống mấy bác sĩ tâm thần, coi tôi là bệnh nhân tâm thần trầm trọng, tùy tiện sốc điện tôi, tôi sẽ cảm tạ lời cảnh báo của ông…
Hứa Nhạc đáp.
– Cám ơn! Vì vậy tôi sẽ trả lời câu hỏi của anh.
– Có phải ông lo nếu không trả lời tôi, tôi sẽ phát điên?
Hứa Nhạc hỏi.
Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang im lặng một lát rồi đáp:
– Anh có đủ quyền hạn để nói vậy.Quan trọng hơn, tôi dường như ngày càng có nhu cầu muốn trò chuyện…Nếu quy trình khuynh hướng tự chủ mạnh mẽ về mặt trình tự có thể tính là một nhu cầu, thì có thể nói như vậy.
Hứa Nhạc cảm thấy lạnh người, im lặng một lúc lâu rồi kìm nén sự lo lắng, nắm chặt tay, nhìn chằm chằm vào bóng tối, như muốn nhìn vào một con yêu quái vĩnh viễn không thể thấy, chậm rãi nói:
– Vô cùng cảm ơn…Tôi muốn biết, sự khác biệt giữa tôi và đại thúc là gì?
– Nếu theo lời anh nói, vị đại thúc đó chắc hẳn là Dư Phùng, mã số công dân KH5756488UAS, Phong Dư, mã số công dân YI6541544USI, Cận Định Ngạc, mã số công dân SK2355517HSY, Kiều Trì Tạp Lâm, mã số công dân US2345644HAY…
Hứa Nhạc gãi đầu, nói nhanh:
– Không cần phô bày khả năng kiểm tra số liệu đáng sợ của ông…Đúng vậy, đại thúc tôi nói chính là cái tên này…Khoan đã…
Anh cứng người, hỏi:
– Ông nói là Kiều Trì Tạp Lâm? Chính là người đó…Ông biết tôi nói ai mà, chính là người sáng tạo ra chủ nghĩa Kiều Trì Tạp Lâm?
– Tuy rằng theo hồ sơ của tôi, chủ nghĩa Kiều Trì Tạp Lâm ra đời sau khi Kiều Trì Tạp Lâm biến mất một cách dị thường, nhưng những gì tôi muốn nói, hẳn là những gì anh đang nghĩ.
Vị Giáo sư Lịch sử Liên bang thiên tài, người tiên phong vạch trần màn đen của xã hội Liên bang, vị học giả nổi tiếng, tác giả của những học thuyết dẫn dắt vô số phong vân cuồng bạo trong thời kỳ trung kỳ của Hiến lịch 37, hay chính xác hơn, là người đã sớm siêu việt qua phạm trù của một học giả thông thường, trở thành học thuyết tôn sùng mà đám Phiến quân Thanh Long Sơn hướng theo, là thần tượng trong lòng của vô số thanh niên Liên bang, giống như Trương Tiểu Manh…không ngờ lại chính là cái gã đại thúc răng hô, đã từng ở bên cạnh mình làm bạn trong thời niên thiếu, hàng tuần vẫn vô cùng có quy luật đi…chơi gái kia?
Tuy Hứa Nhạc đã từng mơ hồ nhận ra một số chi tiết, cũng đã từng tưởng tượng ra một chút khả năng hoang đường này, nhưng giờ phút này được Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang xác nhận, anh vẫn bị sự thật này làm cho chấn động mạnh, tâm trạng mê man như rơi vào vực sâu.Mãi sau anh mới ngoi lên được, kinh ngạc cảm thán:
– Thật sự là một câu trả lời không mới mẻ, nhưng lại khiến kẻ khác phải khủng hoảng.
